Chương 64: Trở mặt

– Nguyên cậu đến đây tìm tôi có việc gì? – Hàn Phong ngồi như ông hoàng trên chiếc ghế dài hai tay đặt sang hai bên bộ dạng rất thong thả.

– Tôi có một chuyện không biết có nên nói với ngài hay không nữa, chuyện này cũng khá lâu rồi. – Nguyên nhăn mày, mi tâm anh ta cau lại gương mặt nửa muốn nói nửa lại thôi khiến Hàn Phong không vui, hắn ta nói:

– Nói mau

Nguyên lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, chiếc hộp màu đen được làm bằng nhung rất đẹp. Anh ta cầm trên tay mà hơi run run, không ngừng đổ mồ hôi lạnh đưa chiếc hộp về phía Hàn Phong.

– Đây là chiếc hộp mẹ tôi để lại cho tôi, ngài hãy xem thử.

Hàn Phong nhìn bộ dạng đứng ngồi không yên của anh ta rồi nhìn xuống chiếc hộp. Hắn nhướng người một chút đã thuận lợi lấy được chiếc hộp nhung trên bàn. Hắn nhìn Nguyên rồi ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp đang cầm trong tay từ từ mở ra. Đập vào mắt hắn là viên kim cương màu đỏ đẹp mắt chiếu sáng lấp lánh, đường nét đều tinh tế tương xứng với hốc mắt nhỏ của con rồng này.

Hàn Phong ngước mắt nhìn Nguyên gương mặt không đổi.

– Sao cậu có viên kim cương này?

Nguyên không hề lắp bắp hay run rẩy gì cả, ngược lại cậu đáp rất nhanh gọn:

– Do trước khi mất mẹ tôi để lại cho tôi.

Hàn Phong như không tin, cái này của mẹ hắn mà thế thì làm sao mẹ của Nguyên có được chứ?

– Ở đâu mẹ cậu có?

Nguyên im lặng một lúc suy xét có nên nói hay không cuối cùng đưa ra quyết định.

– Là hồi trước mẹ ngài có cứu mẹ tôi một lần, mẹ ngài vì tin tưởng mẹ tôi nên nói với mẹ tôi rằng nhờ giữ giúp chiếc hộp nhung này để khi nào ngài cần rồi hãy đưa ra…

– Vậy sao? Hàn Phong nhếch môi mỉm cười.

Hắn đặt viên kim cương vào nơi để trống, chiếc chìa khoa kêu tách một tiếng nhỏ rồi chia làm hai ngăn. Hàn Phong mỉm cười bí mật sắp bị hắn cho ra ánh sáng. Dùng chiếc nhíp gắp ra một tờ giấy nhỏ, dòng chữ mềm mại uốn lượn trên nền giấy trắng. Sau khi đọc xong hắn ngước lên nhìn Nguyên đang bồn chồn trước mặt nhếch môi nói:

– Cậu về đi.

– Tôi biết rồi.

Nguyên nhìn Hàn Phong rồi liếc sang phái chiếc chìa khóa cất bước ra về nhưng trong lòng lại đầy thấp thỏm không an tâm. Sau khi Nguyên ra về được một khoảng thời gian, Hàn Phong cũng vơ lấy áo vest khoác vào dáng đi không vôi vàng lên đường đến đó.

Hàn Phong mở cửa sổ chiếc xe máu xám thể thao , cho gió ùa vào. Hắn lái xe đến căn nhà nhỏ ven biển đã từng là nơi mà mẹ cùng với hắn ở đây, Hắn muốn ngửi mùi thơm của gió, mằn mặn của biển rất thoải mái. Căn nhà thấp thoảng hiện ra trước mắt.

Lái chiếc xe vào khoảng sân rộng lớn, hắn mở cửa bước vào. Căn nhà tuy hắn không ở nhưng vẫn được quét dọn sạch sẽ không vương chút bụi nào. Hắn đi đến chiếc bàn, cầm lên chiếc khung hình mà gương mặt có chút biến chuyển. Tấm hình này là do Hàn Phong cùng mẹ hắn chụp chung, gương mặt hiền hậu và nụ cười đó khiến hắn đau lòng.

Chậu hoa ở đó.

Hắn xoay chậu hoa ly màu trắng tinh khiết, lập tức cái bàn xoay một vòng hiện ra một mật thất tối đen. Tuy hắn đã từng ở đây nhưng không hề hay biết gì về mật thất này, lấy ra cái điện thoại hắn soi đường cẩn thận bước vào trong.

Mật thất tối om om, sâu hun hút không một bóng đèn. Hắn nhăn mày đi vào trong gương mặt không hề thay đổi. Con đường không dài nên chỉ đi vài phút đã nhìn thấy cánh cửa bằng đá hiện ra cuối đường, tra chiếc chìa khóa vàng vào trong, cánh cửa kêu cạch một tiếng rồi mở ra.

Căn phòng nhỏ hẹp chỉ chứa đủ một chiếc bàn nhỏ được soi sáng bởi cái đèn nhỏ xíu, trên đó có một chiếc nhẫn kim cương được đặt kế bên bức thư màu trắng tinh. Hàn Phong cầm bức thư lên, cảm giác nào đó xa lạ khiến bàn tay hắn run lên hè nhẹ. Bóc một lớp băng dính lấy ra một tờ giấy viết thư vintage kiểu cổ xưa màu hoen vàng nổi bật bởi dòng chữ màu đen. Từng dòng chữ như chim bay uốn lượn nằm gọn gàng bên trong dòng kẻ…

Phong nhi,

Khi con đọc được bức thư này có lẽ mẹ đã rời xa con mãi mãi. Con đừng buồn vì mẹ biết Phong nhi của mẹ từ nhỏ đã luôn chính chắn, mẹ biết con rất lạnh lùng luôn khép kín tâm tư nhưng mẹ tin chắc sau này vợ con sẽ rất mực yêu thương con. Con rất căm ghét ba con và Hoài Vân phải không? Nhưng con đừng căm ghét họ là mẹ đã nợ họ rất nhiều.

Trong suốt cuộc đời của mẹ, mẹ đã phạm sai lầm rất nghiêm trọng gây ra tổn thương cho hai người họ, đối với họ đó là một sự mất mát rất lớn, con đừng ghét họ.

Ở trên đời này không ai hoàn hảo đâu con, bởi vậy nên mẹ mong con đừng ghét họ cho dù họ đã đối xử không đúng với mẹ nha con. Có phải con đang thắc mắc mẹ đã gây ra mất mát gì cho họ hay không? Mẹ đã đem đứa con mới sinh của họ cho người khác nuôi dưỡng. Mẹ ác lắm phải không Phong nhi? Đứa bé đó được mẹ đưa cho nhà họ Vương, họ thương đứa bé đó lắm còn đặt cho nó tên là Vương Lâm Vũ, nó rất thông minh tính cách cũng khá là giống con đấy Phong Nhi.

Mẹ chỉ mong con mau tìm lại Vũ cho nó nhận tổ quy tông. Mẹ thật sự yêu con Phong nhi của mẹ. Mẹ không thể viết tiếp cho con nữa mẹ xin lỗi, luôn yêu con.

Hàn Phong đọc xong bức di thư thì trở nên đau lòng, thì ra hắn còn có một đứa em cùng cha khác mẹ mà người đó lại là kẻ thân cận của anh Vương Lâm Vũ.

– Vũ, đến tòa thành gặp tôi.

___________________________________________________________________

Hàn Phong vừa về đến tòa thành thì ngay lập tức vào thư phòng, tôi biết hắn gặp Vũ. Vũ đã chờ hắn lâu rồi, tôi nhìn bộ dạng gấp gáp của hắn thì đột nhiên cảm thấy tò mò, núp vào cánh cửa nghe lén cuộc trò chuyện giữa họ.

Tôi áp sát tai vào cửa cố gắng lắm nhưng cũng chẳng nghe được gì. Cửa phòng không khóa, tôi là rất muốn vào nhưng…. Tôi hiểu mình không nên quá tò mò về chuyện của họ.

Một lát sau, đoàng.

Đó không phải là tiếng súng nổ hay sao? Tôi không suy nghĩ nhiều về chuyện Hàn Phong có tức giận hay không nhanh chóng mở cửa bước vào.

Nhìn xung quanh tôi không thấy Vũ đâu chỉ thấy Hàn Phong đứng cạnh cửa sổ mở toang đập tay vào thành tường một cái, gương mặt nhăn nhúm, trên trán nổi đầy gân xanh. Tôi nhìn hắn lo lắng, dưới chân toàn là máu đỏ tươi.

– Phong, anh sao thế?

Hàn Phong nghe tiếng tôi thì nhếch môi nói:

– Không sao.

– Vậy à? – Tôi thở phào nhẹ nhõm tôi cứ tượng hắn có chuyện gì sao lai nhiều máu đến như thế.

– Còn Vũ đâu rồi anh? – Tôi nhìn xung quanh chỉ có một mình Hàn Phong còn lại không thấy ai. Không phải Vũ đang chờ Hàn Phong trong phòng hay sao?

– Đừng nhắc nữa, sau này đừng nhắc đến hắn nữa. – Hàn Phong nhăn mày nói.

– Sao thế? – Tôi cảm thấy rất thắc mắc không phải anh là cận thận bên cạnh Hàn Phong hay sao?

– Không có gì. Đừng nhắc. – Hàn Phong không muốn trả lời, ôm tôi vào lòng vuốt ve mặc cho xung quanh tôi nổi toàn dấu chấm hỏi to tướng,