Chương 64: Vụ bắt cóc thất bại

64. Vụ Bắt Cóc Thất Bại…

“ Alo, Nhị ca? Em là Cố Hoài, Tiểu Háo mất tích rồi.” Sở Cố Hoài trong tình thế cấp bách liền nghĩ đến Tiễn Nhị ca, vội vàng gọi điện cho hắn.

“ Vâng, em tìm được túi xách của nàng ở phố tâm công viên.”

“ Cái gì?”

“ Vâng.”

Sở Cố Hoài cầm lấy túi xách của Tiễn Tiểu Háo trở về Tiễn gia, tất cả mọi người đều tụ tập đông đủ, nhất là Tiễn ba Tiễn mẹ,sốt ruột đứng ngồi không yên, Tiễn mẹ mẹ đã bắt đầu lau nước mắt.

“ Cố Hoài!” Mọi người vừa thấy Sở Cố Hoài đến, đều đứng lên.

“ Nhị ca đâu?” Sở Cố Hoài vừa mới vào nhà đã vội vã tìm Tiễn Nhị ca.

“ Hắn ở trong phòng nói điện thoại.” Tiễn ba ba cau mày nói.

“ Cố Hoài, làm sao bây giờ a……” Tiễn mẹ mẹ cuống cuồng giữ chặt Sở Cố Hoài.

“ Yên tâm, nàng không có việc gì đâu.” Sở Cố Hoài miễn cưỡng cười an ủi Tiễn mẹ mẹ, sau đó đi vào phòng Tiễn Nhị ca.

Lúc Sở Cố Hoài đi vào, đúng lúc hắn cúp điện thoại quay đầu lại.

“ Nhị ca, thế nào?” Sở Cố Hoài hỏi.

“ Bọn chết tiệt kia thật sự nhận tiền đáp ứng La Hào Danh bắt cóc Tiểu Háo!” Tiễn Nhị ca nghiến răng nghiến lợi nói.

“ La Hào Danh?! Tiểu Háo hiện tại thế nào?!” Sở Cố Hoài sốt ruột hỏi.

“ Bọn hắn nói đã bắt được!!! Anh lập tức lại đó……” Tiễn Nhị ca cầm lấy di động và ví tiền đi ra ngoài.

“ Em cũng đi.” Sở Cố Hoài đi theo sau.

“ Em là con gái, ở lại nơi này vẫn hơn, anh sẽ cứu nàng trở về.” Tiễn Nhị ca đối Sở Cố Hoài nói.

“ Lão Nhị, đi.” Tiễn Đại ca lấy chìa khóa xe liền đi mở cửa.

“ Các con cẩn thận một chút a……” Tiễn mẹ mẹ có chút lo lắng.

“ Tiểu Trương cậu cũng đi.” Sở ông nội đối Tiểu Trương nói, Tiểu Trương gật gật đầu, sờ sờ súng lục bên hông.

Sở Cố Hoài không nói nhiều, cùng bọn hắn đi ra ngoài.

“ Con bé này…… Ai.” Tiễn mẹ mẹ hít một hơi.

“ Vậy mới là con cháu Sở gia.” Sở ông nội nghiêm túc nói.

Dọc theo đường đi không khí thực nghiêm túc xen lẫn áp lực. Tất cả mọi người không nói gì, ngoại trừ Tiễn Nhị ca thỉnh thoảng tiếp vài cuộc điện thoại.

“ Bên kia, vùng ngoại thành, có cái xưởng sắt vụn bỏ hoang, bọn hắn ở nơi đó.” Tiễn Nhị ca chỉ đường cho Tiễn Đại ca.

“ Khốn kiếp, một đám rùa rút đầu.” Tiễn Đại ca mắng thô tục.

“ Nàng sẽ rất sợ hãi.” Sở Cố Hoài cau mày nói một câu, khiến cho bầu không khí vốn đầy áp lực càng thêm lạnh lẽo.

“ Đến rồi.”

Tiễn Nhị ca chỉ chỉ cái xưởng hoang được bao phủ bởi một đống cỏ dại mọc qua đầu người, cũng may bọn họ đã điều tra trước bằng không sẽ khó tìm được.

“ Nhị ca, báo cảnh sát ngay, em vào đó ngăn chặn bọn hắn.” Sở Cố Hoài nói với Tiễn Nhị ca.

“ Em đi vào? Bọn anh đều là nam nhân làm sao có thể cho em một mình vào đó.”

“ Đúng vậy, nếu em xảy ra chuyện gì chắc chắn Tiểu Háo sẽ mắng bọn anh đến chết.” Tiễn Đại ca bổ sung thêm.

“ Nàng sẽ không làm thế, em phải đi.” Sở Cố Hoài đối bọn hắn cười cười, nhảy xuống xe.

“ Cố Hoài.” Tiểu Trương đột nhiên gọi Sở Cố Hoài lại.

“ Sao?” Sở Cố Hoài quay lại, nghĩ rằng Tiểu Trương sẽ ngăn cản nàng.

“ Súng đây, cầm đi, tôi biết cô sẽ dùng tới nó.” Tiểu Trương lấy khẩu súng ném cho Sở Cố Hoài.

“ Cám ơn.” Sở Cố Hoài nhận lấy súng, cười cười với hắn.

Sở Cố Hoài ẩn mình trong đám cỏ dại, bước nhẹ qua núp ở góc tường. Nghe ngóng động tĩnh bên trong.

“ Con nhỏ này không tệ, rất đẹp.” Một giọng nói ngả ngớn từ bên trong truyền ra.

“ Đại ca, hay là chúng ta…… Ha ha.” Một giọng nói thô tục bỉ ổi khác vang lên, Sở Cố Hoài cắn chặt môi, kiềm chế dục vọng muốn xông vào.

“ Không được, tiền còn chưa giao dịch.”

“ Vậy phải làm thế nào hắn mới đưa tiền cho chúng ta?”

“ Hình như là phải bảo con nhỏ tên gì gì ấy, à là Sở Cố Hoài lại đây.”

“ Sau đó?”

“ Cái gì sau đó, đem các nàng chôn cùng nhau! Đồ ngu.” Sở Cố Hoài nghe một tiếng “ Bốp” bên trong, chắc là tên đàn em bị đánh.

“ Trước sau gì cũng phải giết con tin, hay là……”

“ Đúng, sao tao lại không nghĩ tới……”

“ Ha ha, vậy Đại ca……”

“ Ờ.”

Sở Cố Hoài nghe được bên trong truyền đến” Ứ ứ.” thanh âm, trong lòng bỗng nóng như lửa đốt, hận không thể lập tức vọt vào bắn chết hai tên khốn này.

“ Này, Đại ca, nàng dám đá em trai của em. May là em mau lẹ tóm được.” Sở Cố Hoài nghe xong những lời này, vẻ mặt hắc tuyến, sao nàng lại cảm thấy hai tên này không chuyên nghiệp tí nào, La Hào Danh đúng là tên ngu ngốc. Tìm hai tên trói Tiểu Háo, Sở Cố Hoài đứng dậy, nhìn vào cửa sổ nhưng không thấy Tiễn Tiểu Háo, chỉ thấy hai tên bắt cóc ốm yếu, đứng trước Tiễn Tiểu Háo, ngăn trở tầm mắt của nàng.

Chăm chú nhìn căn phòng, sau khi Sở Cố Hoài xác nhận không có những mối uy hiếp khác, liền dùng tay ra hiệu cho ba người núp ngoài lùm cỏ, báo rằng nàng phải đi vào, Tiễn Nhị ca đi đến trung tâm chờ bọn hắn, Tiễn Đại ca và Tiểu Trương cầm mã tấu chậm rãi đi đến chỗ Sở Cố Hoài đang ngồi.

Sở Cố Hoài rút khẩu súng ở bên hông, nhẹ chân nhẹ tay mở ra cửa xưởng, rồi đi vào. Hai tên bắt cóc đang đứng đối diện với Tiễn Tiểu Háo, không biết đang làm cái gì.

“ A!!!!!” Tên bắt cóc lấy khăn bịt miệng Tiễn Tiểu Háo ra, Sở Cố Hoài liền nghe một tiếng thét chói tai vang lên.

Rốt cuộc nhịn không được, Sở Cố Hoài tiến lên đá một cước. Đột nhiên bị phục kích, một tên không chịu nổi đã ngã xuống kéo theo tên còn lại ngã theo.

“ Khốn kiếp, là đứa nào!”

“ Câm miệng, coi chừng tao một phát bắn chết tụi bây.” Sở Cố Hoài rút súng ra đe dọa bọn hắn.

“ Tha mạng!!!! Tha mạng a đại tỷ.”

“ Đại tỷ, vạn lần cầu xin tỷ đừng nổ súng a!”

Hai tên bắt cóc ôm đầu ngồi trên mặt đất, run rẩy co lại một chỗ, Sở Cố Hoài nhìn khinh bỉ, không biết La Hào Danh từ nơi nào tìm được hai tên đần độn này. Thật sự không còn gì để nói.

“ Đại ca, Tiểu Trương, tiến vào hỗ trợ.” Sở Cố Hoài vội vã muốn cứu Tiễn Tiểu Háo, hướng ra phía ngoài kêu lên.

Tiễn Đại ca và Tiểu Trương nghe được Sở Cố Hoài gọi bọn hắn, vội vàng đá văng cánh cửa tiến vào hỗ trợ trấn áp hai tên cướp, đã lâu vậy rồi mà Sở Cố Hoài vẫn chưa nghe tiếng Tiễn Tiểu Háo, nghĩ nàng đã hôn mê bất tỉnh, chờ Tiễn Đại ca và Tiểu Trương một khống chế được bọn hắn, nàng liền xoay người qua chỗ khác.

Nhưng khi nàng quay đầu lại nhìn Tiễn Tiểu Háo mém xíu hét to lên.

Đây, đây không phải Tiễn Tiểu Háo. Cô gái kia cũng trừng to đôi mắt nhìn nàng, hai người không biết phải nói gì.

Khi Tiễn Nhị ca dẫn theo một số anh em vào giúp, thì lại nhìn thấy tình huống trớ trêu này.

“ Cô…… Là ai?” Sở Cố Hoài cau mày hỏi.

Có thể cô gái đã bị hoảng sợ quá độ, phản ứng cực kỳ chậm chạp, vẫn cứ trơ trơ bộ mặt khờ khạo, không trả lời Sở Cố Hoài.

“ Nói!” Sở Cố Hoài đạp hai tên bắt cóc nằm trên mặt đất.

“ Không, không phải Tiễn Tiểu Háo sao?” Tên đàn em trả lời lắp bắp.

“ Không phải.” Sở Cố Hoài híp mắt khẳng định.

“ Đại, Đại ca, hình như chúng ta bắt nhầm người rồi thì phải.” Tên đàn em hỏi Đại ca mình.

“ Chắc vậy, tao không thấy rõ mặt cô ta.” Tên Đại ca cũng lắp bắp.

“ Chết tiệt.” Tiễn Nhị ca chửi tục một câu, mấy anh em ở đằng sau đều nhìn chúng một cách khinh bỉ, hai tên này đang làm cái trò gì vậy, quả thực làm mất mặt giới hắc đạo vô cùng.

“ Vậy Tiểu Háo ở đâu?!” Sở Cố Hoài hỏi vấn đề quan trọng nhất.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung ở hai tên bắt cóc.

“ Không, không biết a.” Tên đàn em rụt cổ trả lời.

“ A, có phải cô bé đã đuổi theo con chó nhỏ hay không?” Cô gái này đã định thần lại và hỏi.

“ Cô gặp qua Tiểu Háo?” Sở Cố Hoài vội vàng xoay người hỏi.

“ Ừ, tôi nhìn thấy nàng bỏ lại túi xách để đuổi theo con chó nhỏ nên tôi đã ở lại chỗ đó giúp nàng giữ túi xách.” Cô gái trả lời lại.

Cô gái vừa nói dứt lời, di động Sở Cố Hoài liền vang, Sở Cố Hoài liếc bọn bắt cóc một cái, ấn tiếp nghe.

“ Cố Hoài, các con mau quay về đi, Tiểu Háo đã về rồi.” Trong điện thoại truyền đến giọng Tiễn mẹ mẹ.

“ Trở về rồi?!” Sở Cố Hoài hỏi.

“ Ừ, vừa mới trở về, các con mau trở lại.”

“ Vâng, lập tức trở về.”

Nghe giọng Tiễn mẹ mẹ bình tĩnh, Sở Cố Hoài đoán được Tiễn Tiểu Háo hẳn là không xảy ra chuyện gì, trái tim bị treo lơ lửng nửa ngày trời rốt cục có thể thả xuống.

“ Mẹ nói Tiểu Háo về nhà rồi.”

“ Trời đất, dọa chết anh.” Tiễn Nhị ca cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“ Làm gì với hai tên này bây giờ?” Một người anh em do Tiễn Nhị ca dẫn đến hỏi.

“ Vứt vào sở cảnh sát, tôi sẽ làm cho La Hào Danh cả đời không ra tù được.” Sở Cố Hoài tàn nhẫn nói, rồi đi ra ngoài.

“ Giao cho các anh em hết, lo liệu xong xuôi rồi trở ra uống một ly, trong nhà của tôi có việc phải về trước, còn hai tên này, ưm, tùy mọi người xử lý.” Tiễn Nhị ca vỗ vỗ bả vai anh em, đối bọn hắn cười nói.

Khi Tiễn Nhị ca cười, mọi người liền hiểu ý hắn, tức là đánh một chút sau đó vứt cho sở cảnh sát, dù sao bọn họ cũng thuộc vào tình huống tự vệ mà đánh người, các chú cảnh sát cũng sẽ không trách bọn họ.

“ Tôi đưa nàng về nhà, hai người các cậu đi chung đi.” Tiểu Trương đối Tiễn Đại ca nói.

Tiễn Đại ca gật gật đầu, cũng đi theo sau Tiễn Nhị ca về.

Trở về Tiễn gia, Sở Cố Hoài xuống xe xong lập tức chạy như bay vào nhà. Tiễn Đại ca và Tiễn Nhị ca theo sau.

“ Tiễn Tiểu Háo em ra đây cho tôi!” Sở Cố Hoài vừa vào cửa đã hét lên.

“ Cố, Cố Hoài đã về a.” Sở mẹ mẹ nghe con gái rống to, biết sự tình không ổn, vội vàng tránh ra, để lộ Tiễn Tiểu Háo ở phía sau.

Tiễn Tiểu Háo nghe tiếng la hét của Sở Cố Hoài, vội vàng ngoan ngoãn đứng lên, vẻ mặt đáng thương nhìn Sở Cố Hoài, cố gắng giành lấy sự cảm thông nhưng nàng vẫn giữ nguyên vẻ mặt tức giận, vì thế ánh mắt liền chuyển hướng sang Tiễn Đại ca và Tiễn Nhị ca, cầu cứu.

Tiễn Đại ca và Tiễn Nhị ca nhún nhún vai, tỏ vẻ bất lực.

“ Ba mẹ, bá phụ bá mẫu, con đưa nàng về trước.” Sở Cố Hoài không thèm dòm Tiễn Tiểu Háo, kiềm nén cơn giận nói một tiếng với trưởng bối, không đợi họ mở miệng, đã lôi kéo Tiễn Tiểu Háo ra khỏi nhà.

“ Đau, đau, chị Cố Hoài, chị làm em đau.” Nghe tiếng Tiễn Tiểu Háo bảo đau càng lúc càng xa, các trưởng bối đều thở dài một hơi.

“ Rầm!” Về đến nhà, Sở Cố Hoài tức giận đóng sầm cửa, buông bàn tay giữ chặt Tiễn Tiểu Háo.

“ Chị Cố Hoài……” Tiễn Tiểu Háo hai mắt đẫm lệ kéo kéo áo Sở Cố Hoài, không biết giờ phút này nên nói cái gì mới có thể làm cho Sở Cố Hoài dễ chịu một chút.

“ Đừng chạm vào người tôi.” Sở Cố Hoài kiềm nén nói, Tiễn Tiểu Háo nghe được âm điệu run rẩy của nàng, toàn thân không khỏi run rẩy.

“ Chị Cố Hoài.”

“ Tôi nói đừng có chạm vào người tôi!!!”

Sở Cố Hoài quát to, khiến Tiễn Tiểu Háo sợ tới mức buông tay, từng bước từng bước lui về phía sau.