Chương 65 – Đến bên anh

Sau hôm Chu Minh Xa đi, Chu Thiến liền nhận được điện thoại của Kiều Tranh. Cuộc điện thoại này nằm trong dự kiến của cô. Lần trước ở bệnh viện, lúc gần đi, ánh mắt anh như có ngàn điều muốn nói cũng như cô vậy, dường như anh cũng muốn nói với cô điều gì đó.

Chu Thiến tuyệt đối không lạ vì sao anh biết số điện thoại của cô. Người làm ăn như anh, nếu thực sự muốn liên hệ với ai hẳn là chuyện dễ dàng.

Địa điểm Kiều Tranh hẹn là trường đại học của của bọn họ. Chu Thiến không dùng lái xe trong nhà. Cô đi đến địa điểm hẹn, vừa xuống xe đã thấy Kiều Tranh đứng trước cửa trường đại học, tựa vào chiếc ô tô màu đen. Hôm nay anh mặc quần áo bình thường, áo cộc xám, quần màu nhạt, giầy cùng màu, tay đúc túi quần, vẻ mặt tao nhã tựa như bạch mã hoảng tử trong mộng của các thiếu nữ. Đi qua anh, không ít những cô gái đều quay lại nhìn.

Anh dường như cảm nhận được ánh mắt của Chu Thiến, ngẩng đầu nhìn về phía cô. Khi thấy cô, ánh mắt lộ ra vẻ dịu dàng, dường như cơn gió ấm áp thổi qua khiến cô cảm cảm giác yên tĩnh vô cùng

Chu Thiến mỉm cười nhìn anh, đi đến bên anh hỏi:

– Đợi lâu chưa?

Kiều Tranh cười nói:

– Không có, anh cũng vừa đến!

Chu Thiến đột nhiên có cảm giác kì quái, sao cô cảm thấy bọn họ nói chuyện như nam nữ hò hẹn vậy? Cảm giác này khiến cô có chút chột dạ, có phần như đang làm chuyện xấu sau lưng chồng vậy. Vốn trước khi đi cô còn chút do dự, dù sao bất kể thế nào giờ cô là vợ của Triệu Hi Thành, sau lưng anh ta gặp “tình nhân” cũ, tuy rằng chính đại quang minh nhưng cũng không phải là điều nên làm. Nhưng bản thân thật sự lo lắng cho Kiều Tranh, quan tâm đến phản ứng của anh sau chuyện lần đó nên mới muốn gặp mặt anh như vậy. Nhưng giờ cảm giác đó đột nhiên ùa tới lại khiến cô có phần mất tự nhiên.

Kiều Tranh thấy được sự mất tự nhiên của cô, ánh mắt buồn bã, giờ cô đã thích ứng với cuộc sống là vợ người ta, ngay cả gặp anh cũng có điều cố kỵ… Lòng Kiều Tranh đau đớn, anh nói với cô:

– Đi vào trong xem một chút, về đã lâu anh cũng chưa thăm lại trường

Nói xong xoay người chậm rãi đi về phía trước, Chu Thiến hơi run lên rồi vội đuổi theo, đến khi cách anh vài bước thì bước chậm lại.

Bọn họ đi trên con đường cây xanh trong trường, cây cối cao lớn xanh um, lá cây rung rinh trong gió, trong không trung có những gợn mây trắng nõn, ánh mặt trời sáng lạn chiếu ra muôn vàn sợi tơ vàng. Đám sinh viên đi lại trên đường, những tiếng cười vui vẻ, đơn thuần truyền đến

Dọc đường đi, bọn họ đều yên lặng không nói gì. Chu Thiến là không biết nên nói gì còn Kiều Tranh thì chỉ nhìn quanh, vẻ mặt phức tạp, như dịu dàng lại như đau đớn, giống như đắm chìm trong mộng ảo vừa ngọt ngào lại vừa đắng cay.

Chu Thiến nghĩ nghĩ, bước lên hai bước, sóng vai cùng anh:

– Kiều Tranh, lần trước ở phòng trà, bất kể Văn Phương nói gì, anh cũng đừng để ý, em…

– Em nhìn bên kia kìa!

Kiều Tranh đột nhiên cắt ngang. Chu Thiến theo tay anh chỉ mà nhìn qua, chỉ thấy là một tán cây lớn, cũng không có gì đặc biệt.

Kiều Tranh không chớp mắt nhìn cô. Thấy cô ngoài vẻ khó hiểu cũng chẳng có gì đặc biệt thì cảm thấy đau xót, quả thật cô đã quên mọi thứ…Kiều Tranh cố kìm cơn đau trong lòng, chậm rãi mở miệng:

– Đây là cây hoa anh đào, đến mùa xuân sẽ nở hoa rất đẹp. Trước kia, trong mắt anh nó cũng chỉ như những loài hoa bình thường, không có gì đặc biệt. Mãi cho đến một ngày…