Chương 66: Cấp cứu

Dương Thu Trì ôm chặt lấy Tần Chỉ Tuệ, sợ nàng chết đi ngay lúc ấy, khẩn trương đến mức thở phì phì phò phò đầy lo lắng. Thấy hô hấp của nàng càng lúc càng gấp, hơn nữa lại hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, hắn vội vã mở lỏng cổ áo của nàng lộ ra cái cổ trắng như tuyết, giúp nàng hô hấp dễ dàng hơn. Hai mắt Tần Chỉ Tuệ trợn ngược, há miệng thật lớn ngáp ngáp liên hồi, khóe miệng sùi ra bọt trắng có lẫn máu, thần tình thập phần thống khổ.

Thấy tình cảnh này, tiểu nha hoàn Nguyệt Thiền của Tần Chỉ Tuệ quỳ bên cạnh nàng, gấp rút không biết làm gì, sợ hãi bật khóc.

Chỉ có Tiểu Hắc cẩu không biết đã phát sinh chuyện gì, chạy vào ngồi một bên, giương con mắt to đen nhìn bọn họ.

“Nước đến rồi!” Hương Tình bê một bồn nước nhanh nhẹn tiến vào: “Thiếu gia, nước ấm có pha muối tới rồi đây.” Nói rồi đặt bồn nước xuống cạnh Dương Thu Trì.

Dương Thu Trì đưa tay trái giữ lấy Tần Chỉ Tuệ, để nàng dựa vào lòng mình, đưa ngón tay cái bấm mạnh vào huyệt nhân trung của nàng, chỉ một lát sau Tần Chỉ Tuệ khẽ tỉnh lại. Dương Thu Trì múc một gáo nước muối, bảo: “Chỉ Tuệ, uống chút nước muối này vào, nôn hết độc trong bụng ra!”

Tần Chỉ Tuệ không còn tinh thần gì, thập phần thống khổ tránh né hỏi: “Phu quân, chàng… không sao hả?”

“Ta không sao, nàng yên tâm!”

“Hai người chúng ta đều… uống … hết mà…” Tần Chỉ Tuệ nói đứt quãng.

“Ta len lén đổ rượu đi. Nàng đừng có nói nữa, mau uống chút nước muối này vào, nàng sẽ không sao đâu!” Nói rồi đưa gáo nước muối sát miệng Tần Chỉ Tuệ, nàng cười thê lệ nói: “Không … kịp nữa rồi…”

Dương Thu Trì không nói gì nữa, kẹp chặt đầu Tần Chỉ Tuệ giữa eo và đùi của mình, rồi dùng tay trái bịt kín mũi Tần Chỉ Tuệ cho nàng há miệng ra, ép đổ nước vào.

Tần Chỉ Tuệ bị bức ọc ọc vài tiếng rồi cũng uống hết gào nước muối đó. Dương Thu Trì lại múc một gào khác chuẩn bị đổ vào, thì Tần Chỉ Tuệ thống khổ lắc đầu, ụa ụa muốn ói.

“Mau lấy bồn lại đây!” Phùng Tiểu Tuyết đứng ở bên vội sai nha hoàn.

Nha hoàn Tiểu Điệp nhanh chóng lấy một cái bồn lớn lại, vừa đặt xuống thì Tần Chỉ Tuệ oa oa mấy tiếng, nôn vọt hết toàn bộ nước muối trong bụng ra, rồi tiếp tục nôn mửa tiếp.

Dương Thu Trì để cho Tần Chỉ Tuệ nằm nép trên đùi mình, tay trái giữa thân người nàng, vừa khéo đặt trên gò ngực đầy đặn mềm mại. Mẹ già, vợ lớn, tiểu nha hoàn đều ở bên cạnh, hắn tuy cảm thấy hơi ngại, nhưng chẳng còn cánh nào khác, chỉ sợ đổi tư thế sẽ ảnh hưởng sự nôn mửa của Tần Chỉ Tuệ, nên chỉ còn biết kiên trì, tay phải nhẹ vỗ lên sau lưng nàng.

Nôn thêm vài lần nữa, chỉ còn nôn khan, Dương Thu Trì đỡ Tần Chỉ Tuệ lên, đưa thêm một gào nước muối nữa. Lần này không cần hắn bịt mũi, Tần Chỉ Tuệ cũng ngoan ngoãn uống vào, ọc ọc thêm vài tiếng, toàn bộ một gáo nước cạn sạch, rồi lại thêm được nửa bầu, sau đó lại nôn thốc ra.

Cứ như thế tới lui hết thời gian tàn một nén nhang, một bồn nước lớn đã được uống vào nôn ra hết.

Dương Thu Trì quan sát nước muối nôn ra, phát hiện không còn dị dạng nữa, tính rằng bao tử của nàng đã được tẩy đi khá nhiều chất độc, liền đưa hai tay ẵm nàng đến trước giường uyên ương, cẩn thận đặt xuống.

Tần Chỉ Tuệ cảm thấy đã đỡ hơn khá nhiều, tuy toàn bộ gân xương trong người giống như rút sạch không còn chút khí lực nào, nhưng bụng không còn đau như lúc nãy nữa. Nàng vô lực nằm ẹp trên giường, nhắm mắt thở hổn hển, một lúc sau mới mở mắt nhìn Dương Thu Trì, miễn cưỡng cười, khe khẽ gọi: “Phu quân…!” Hai hàng lệ theo đó lăn dài.