Chương 66: Đại thù tất báo

Thanh âm của lão bộc đã run rẩy: “Anh… anh dám giữa thanh thiên bạch nhật…?”. Ngón tay ông ta chĩa về phía nhị lão gia cũng đã mềm nhũn.

Nhị lão gia cười gằn, móc từ trong túi áo gió ra một khẩu súng lục, bình tĩnh nói: “Sợ gì chứ, súng của tôi đã được lắp bộ giảm thanh, sẽ không có ai biết cả. À phải rồi. thành phố T gần đây cũng không mấy yên bình, chẳng phải nhà họ Hạ chúng ta cũng từng bào án là bị phục kích rồi đấy ư? Bọn chúng lần thứ hai xuất hiện nhất định là phục kích lão vương gia. Muốn tìm hung thủ, nhất định sẽ rất lâu, rất lâu, cuối cùng chuyện này sẽ dần bị ỉm đi, chẳng thế giải quyết”. Nhị lão gia giả vờ thở dài, “Cha à, so với tình hình như thế, thà rằng cha sửa di chúc lại có phải hơn không? Như vậy cha vẫn có thể yên ổn ở nhà trồng hoa trông cỏ, sống hơn trăm tuổi. Con trai còn phải từ từ báo hiếu cha!”.

Khẩu khí của ông ta không một chút sợ hãi. Thượng Quân Trừng nghe ông ta nói đến nỗi cảm thấy buồn nôn: “Bố, bố điên rồi! Đó là ông nội, là cha ruột của bố đấy!”. Thực ra, Thượng Quân Trừng không mấy cảm tình với nhị lão gia. Nhưng trước tình cảnh này, anh không kiềm chế được mà hét lên.

Từ Nam Phương vội xuống xe giữ Thượng Quân Trừng lại, chỉ sợ anh nói thêm câu nữa chọc giận nhị lão gia thì lại chuốc họa lây vào thân. Nhị lão gia là kẻ lòng lang dạ sói, mất hết nhất tính, Từ Nam Phương đã nhận ran gay cả khi chưa nghe Diệp Phi Vũ kể chuyện xưa.

Nhị lão gia không bận tâm tới lời nhắc nhở của Thượng Quân Trừng: “Bố thì sao nào? Trong mắt mày có ông bố này không?”. Ông ta nói vậy khiến Thượng Quân Trừng nhất thời không có cách nào cãi lại. “Huống hồ, tôi đã vật lộn khổ cực bao nhiêu năm vì cái nhà này, vì lão vương gia mà hao tổn bao nhiêu sức lực. Nhà họ Hạ vững mạnh được như hôm nay, một nửa là công lao của tôi. Giờ thì hay lắm, dღđ。l。qღđ ông chỉ nói một câu đã đoạn tuyệt quan hệ cha con với tôi, thu hồi toàn bộ cổ phần công ty của tôi, khiến tôi trở thành kẻ tay trắng. Ông làm vậy không thấy quá tuyệt tình rồi à? Cho dù có nuôi một con chó cũng phải giữ lại cho nó một con đường sống chứ?”.

Nhị lão gia càng nói càng phẫn nộ, đã sống hơn nửa đời người, vậy mà ông ta nói năng hệt như một gã thanh niên ngang ngược: “Bao năm nay tôi phải khúm núm, nơm nớp lo sợ, sợ mình làm sai chút chuyện thôi là sẽ bị phạt. dღđ。l。qღđ Tôi chịu đựng đủ rồi. Bây giờ tôi phải lấy lại những gì thuộc về tôi”.

Nói rồi, ông ta cầm súng lục giơ lên, nói với đám bảo vệ của lão vương gia: “Chúng mày tự lựa chọn, bị bắn chết hay là theo tao? Làm thế nào mới có tlợi. tự cân nhắc cho kỹ”.

Nhị lão gia khôi phục lại lý trị, bắt đầu tấn công tư tưởng. Vòng vây của đám người mặc đồ đen dần thu hẹp lại, bảo vệ của lão vương gia cảm thấy áp lực từ bốn phía. Một khi đã nổ súng, cho dù bọn họ có phản ứng nhanh nhẹn đến mấy cũng khó mà chống cự đến cùng với đám áo đen kia được.

Có người đã bắt đầu nhìn quanh dò xét, bàn tay cầm súng đầy mồ hôi.

“Không được!”, Thượng Quân Trừng còn chưa nói hết thì đã bị Từ Nam Phương bịt miệng lại.

Nhị lão gia lúc này sát khí đằng đằng, cho dù có là con trai mình, ông ta cũng chẳng coir a gì, Thượng Quân Trừng càng nói chỉ rước thêm nguy hiểm vào mình mà thôi.

Bị Từ Nam Phương bịt miệng, Thượng Quân Trừng rất tức giận, muốn nói gì đó thì đã nghe “pằng” một tiếng.

Tiếng súng ấy khiến tất cả mọi người đều run rẩy. Ngay sau đó lại thêm một tiếng nữa, âm thanh nhỏ hơn lúc nãy rất nhiều.

Thượng Quân Trừng và Từ Nam Phương đều nhìn chằm chằm về một nơi, còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã nghe thấy tiếng kêu thê thảm thốt lên từ miệng nhị lão gia, tiếng rên rỉ gián đoạn, rồi lại thình lình cao vút như điên loạn, cổ họng dường như bị phá hủy. Thân thể ông ta khuỵa xuống đất, tay phải vô lực buông khẩu súng, hai tay ôm đầu gối, lăn lốc đau đớn trên đất. Ống quần ông ta đã lốm đốm “nở hoa”, máu ồ ạt chảy ra, ướt sũng ống quần.

Lúc ông ta trúng đạn, tay vô thức bắn một phát súng, phát súng đó trúng vào gốc cây bên cạnh, lá cây rụng tơi tả. Lúc này, cửa xe của lão vươn gia chậm rãi mở.

“Mọi người đều thấy là tôi tự vệ rồi nhé, hơn nữa, dღđ。l。qღđ tôi là cận vệ của lão vương gia, mang theo súng là hợp pháp.”

“Phi… Phi Vũ”, con ngươi Thượng Quân Trừng suýt nữa rớt ra khỏi mắt.

Đúng thế,  người vừa bước xuống từ xe của lão vương gia là Diệp Phi Vũ. Anh ta quay đầu lại nhìn, bàn tay Thượng Quân Trừng còn đang ôm eo Từ Nam Phương, Từ Nam Phương một tay đang che miệng anh. Dáng vẻ hai người vô cùng thân thiết.

Diệp Phi Vũ quay đầu đi, nhìn nhị lão gia đau đến co rút da mặt. Thần sắc anh âm u, nhưng trong đó hiện lên niềm vui cực hạn. Thấy nhị lão gia chảy máu, anh có cảm giác từng giọt máu trong người mình cũng đang nhảy múa reo hò.

“Yên tâm, không chết được đâu. Nhưng mà về sau ông sẽ trở thành một thằng què1”, Diệp Phi Vũ bình thản nói.

Nhị lão gia cắn môi, thật sự không ngờ lại gặp Diệp Phi Vũ ở đây, càng không biết anh ta trở thành cận vệ của lão vương gia từ khi nào. Ông ta ngước nhìn Bạch Thanh Dật, giận dữ hét lên: “Còn đứng đần ra đầy làm gì, nổ súng!”.

Nhị lão gia điên cuồng kêu nhưng Bạch Thanh Dật lại kéo áo gió của mình lại, vẻ mặt vô tội nhìn ông ta: “Nhị lão gia, ông nói gì thế? Chúng tôi đều là công dân hợp pháp, lấy đâ ra súng mà nổ?”.

Lúc này, đứng nói là nhị lão gia không tin vào tai mình, mà ngay cả Từ Nam Phương cũng phải giật mình. Thực ra, cô đã sớm đóan được người ngồi trong xe là Diệp Phi Vũ! Nhưng cô không ngờ Bạch Thanh Dật lại phản bội nhị lão gia, kết làm đồng minh với Diệp Phi Vũ.

Hóa ra trận chiến này ngay từ đầu đã định đoạt người thắng là Diệp Phi Vũ.

Diệp Phi Vũ ha ha cười: “Đúng thế, nhị lão gia. Ông cố ý mưu sát, còn mang theo súng bên người. Đem giao ông cho cảnh sát, ông chắc sẽ lãnh hai chục năm nhỉ? Nửa đời sau hãy sống trong ngục đi! À, chắc ông không biết cuộc sống trong nhà lao thế nào đâu nhỉ? Tù mới sẽ phải ngồi chỗm hỗm trên WC, dღđ。l。qღđ bị tù cũ đánh cho tơi bời, cơm bị người ta cướp. Ông đã ngần này tuổi rồi, vào đó có vượt qua được hai mươi năm hay không, khó nói lắm”.

Diệp Phi Vũ dửng dưng nói, trông thấy vẻ mặt sợ sệt của nhị lão gia, anh ta vô cùng thỏa mãn.

“Phi Vũ… cậu… cậu điên rồi!”, Thượng Quân Trừng cảm thấy hoàn toàn xa lạ với Diệp Phi Vũ này.

Từ Nam Phương thấy lồng ngực âm ỉ đau, cô không nên đưa Thượng Quân Trừng tới đây. Nhưng khi biết kể hoạch của Diệp Phi Vũ, cô lại không kìm lòng được muốn đi theo, rốt cuộc là cô tò mò về cách bọn họ cắt đứt quan hệ, hay trong tiềm thức vẫn luôn mơ hồ lo lắng cho anh ta?

“Điên?”, Diệp Phi Vũ lặp lại lời của Thượng Quân Trừng, “Có lẽ vậy. Nhưng có điên đến mấy cũng còn kém xa ông bố này của cậu. Ông ta ung dung tự tại quá lâu rồi, giờ là lúc cho ông ta nếm mùi đau khổ của đời này, phải không, dღđ☆L☆qღđ thưa bố?”.

Lời xưng hô của Diệp Phi Vũ khiến nhị lão gia rùng mình sợ hãi, ông ta mờ mịt nhìn Diệp Phi Vũ, sắc mặt vô cùng đáng sợ.

“À thôi chết, quên mất chưa nói, nhát súng vừa rồi tôi bắn giúp mẹ tôi!”, Diệp Phi Vũ dò xét vết thương của nhị lão gia, máu chungg quanh đã khô quặt, “Tốt xấu gì cũng là bố con, tôi chỉ ra tay thế này thôi, ông cứ từ từ dùng vài chục năm sắp tới đền bù đi”.

Lúc Diệp Phi Vũ nói những lời này, bầu không khí tràn ngập mùi mục nát, mùi máu tanh, người ta vừa ngửi thấy đã buồn nôn.

Thấy nhị lão gia còn đang mơ hồ không rõ, Diệp Phi Vũ cười khẩy: “Có lẽ ông đã quên mất mình từng có một tình nhân là y tá bên Mỹ rồi nhỉ? Chính là người phụ nữ thay ông làm cái việc đánh tráo trẻ sơ sinh ấy”.

Một sự khác thường lóe lên trong mắt nhị lão gia.

“Ồ, hóa ra ông còn nhớ cơ đấy! Tôi cứ tưởng nhị lão gia giết người vô số nên không ấn tượng gì với những nhân vật vô danh tiểu tốt nữa rồi? Ông chắc không biết được bà ấy chết như thế nào đâu phải không?”, dღđ☆L☆qღđ Diệp Phi Vũ lạnh lùng nói, “Nhưng tôi thì nhớ kỹ, tôi vĩnh viễn nhớ kỹ! Mẹ tôi bị người ta đâm từng nhát, từng nhát dao cho đến chết. Cả gian nhà đều là máu tươi. Mẹ tôi đã phải đưa tôi trốn chạy ngần ấy năm trời, thậm chí còn ra tận nước ngoài nhưng ông vẫn không chịu tha vì sợ một ngày nào đó mẹ tôi sẽ vạch trần ông.  Cuối cùng thì mẹ tôi cũng chỉ còn biết giấu con trai mình vào tủ quần áo. Thằng bé đó đã lẳng lặng ngồi thu mình trong tủ mà theo dõi cảnh tưởng mẹ mình bị từng nhát dao đâm cho đến chết. dღđ☆L☆qღđ Nó không dám hé răng, khóc lại càng không. Ba ngày đêm sau, khi người ta ngửi thấy mùi máu tanh, đi báo cảnh sát, thằng bé đó mới được người ta cứu ra từ trong tủ quần áo. Chính thời khắc đó, nó đã thề rằng phải báo thù cho mẹ! Chỉ một phát súng này đã quá hời cho ông rồi đấy”.

Diệp Phi Vũ cười ằn. Mỗi câu mỗi từ của anh ta hệ như cơn gió thổi từ địa ngục tới, khiến ai cũng lạnh buốt sống lưng.

Từ Nam Phương lúc này nước mắt đã đẫm mặt, cô không thể tưởng tượng nỗi cay đắng của Diệp Phi Vũ, nhưng nghe những lời kia cũng đã đau nhói đến tim gan.

“Mày… mày sao có thể làm thế với tao? Tao… dù sao cũng là bố mày!”, nhị lão gia cũng bị hàn khí của Diệp Phi Vũ làm cho đau nhức khớp xương.

“Bố? Bố thì sao? Vừa rồi là ai muốn giết chết bố mình để chiếm gia sản?”, Diệp Phi Vũ dướn thẳng người nhìn xuống như đang nhìn một con côn trùng. “Nhưng mà tôi không mất hết nhân tính như ông, tôi sẽ không giết ông, giết người là phạm pháp, ông biết không? Ông sắp được hưởng nửa cuối đời trong nhà lao rồi”.

“Tao chẳng làm gì hết, chính mày nổ súng bắt tao, mày cho rằng cảnh sát sẽ nghe theo mày chắc?”

Nhị lão gia cố gắng nén nỗi đau nhức, tóm lấy chân Bạch Thanh Dật: “Bạch Thanh Dật, tôi và anh cùng một giuộc, anh không giúp tôi lại còn giúp người ngoài?”. Ông ta đang ám chỉ những chuyện phạm pháp mà bang phái của Bạch Thanh Dật đã làm.

Ai ngờ, Bạch Thanh Dật lui về sai một bước, phủi bụi bẩn trên người: “Tôi với ông đâu phải cùng một giuộc chứ. Nhị lão gia hồ đồ rồi. Hơn nữa, tôi còn đang có ý định làm nhân chứng, khai chính ông sai chúng tôi đi sát hại lão vương gia. Ông yên tâm, tôi chịu tội, tôi chịu cùng ông, nhưng tôi chỉ là tòng phạm,  dღđ☆L☆qღđnhiều lắm giao chút tiền ra là được”.

Nhị lão gia tuyệt đối không ngờ chỗ dựa duy nhất của mình cũng phản bội lại mình.

“Giờ biết mùi vị bị cô lập rồi phải không?”,  Diệp Phi Vũ điềm nhiên nói.

Nhị lão gia không cam lòng, nhìn về phía cửa xe mà kêu: “Không… không, cha, cha… Con trai biết sai rồi”.

Đương nhiên, ông ta có kêu rên đến mấy cũng không gặp được lão vương gia. Diệp Phi Vũ bật cười: “Ông đúng là đã chó cùng rứt giậu, bao nhiêu thông minh đi đâu hết rồi? Ngay cả chuyện này còn không nghĩ ra sao? Vương gia vốn dĩ không đi, hôm nay là tôi cố ý dụ ông ra thôi. Tôi tung tin đồn cho ông biết vương gia sẽ đi công chứng tài sản nhưng thực ra, với thân phận và địa vị của vương gia, đâu ccần ông phải đích thân ra khỏi cửa. Tối qua vương gia đã làm xong thủ tục giấy tờ cả rồi”.

“Mày… mày…”, nhị lão gia uất ức đến không nói được rõ lời.

Di động của Diệp Phi Vũ đổ chuông, anh ta cũng không liếc mắt, chỉ nói với nhị lão gia: “Cảnh sát tới rồi, tài sản nhà họ Hạ đã thuộc quyền sở hữu của Nhà nước, nhưng ông bây giờ chỉ là kẻ thù chung của toàn dân”.

Nhị lão gia nhất thời hiểu ra ý tứ của Diệp Phi Vũ. Anh ta nhất định đã lợi dụng chuyện lão vương gia hiến tài sản mà ra điều kiện, yêu cẩu của Diệp Phi Vũ chính là đày đọa ông ta vào ngục. Nghĩ vậy, nhị lão gia không khỏi cả người run rẩy, ngay cả cơn đâu ở chân cũng không đáng sợ đến thế.

Còi xe cảnh sát truyền đến, Bạch Thanh Dật dẫn đám thuộc hạ của mình tản đi. Bảo vệ của nhà họ Hạ làm như không có chuyện gì, ngồi vào xe, bên ngoài chỉ còn lại Diệp Phi Vũ và Thượng Quân Trừng nhìn không rời mắt khỏi nhị lão gia đang lê lết trên mặt đất.

Một người không đè nén được tiếng cười, còn một người không biết nên dành cho kẻ nằm trên đất kia biểu cảm gì.

Từ Nam Phương nhìn Diệp Phi Vũ cười không kiêng dè, tiếng cười còn khó nghe hơn cả tiếng khóc, khiến người ta nghe mà kinh hãi.

Mãi đến khi cảnh sát tới, còng tay nhị lão gia rồi gọi xe cứu thương, Diệp Phi Vũ vẫn chưa rời ánh mắt đi. Anh ta cười đến mức mặt cũng biến dạng, khiến người ta không dám tiếp cận. Cảnh sát trưởng trao đổi điều gì đó với Diệp Phi Vũ.

Đội cứu thương tới, nhị lão gia được bọn họ cáng lên xe, Diệp Phi Vũ vẫn nhìn theo chiếc xe cứu thương ồn ào rời đi. Một lúc sau, anh ta mới dự định ra về, thế nhưng chỉ mới mở xửa xe đã bị Thượng Quân Trừng gọi lại.

Diệp Phi Vũ thờ ơ như hai người chưa từng quen biết nhau: “Còn chuyện gì nữa?”.

“Đúng rồi, còn có chuyện gì nữa đây? Cậu đúng là không biết xấu hổ. Tôi một mực coi cậu là bạn tốt, nhưng không ngờ từ đầu chí cuối đều là cậu lợi dụng tôi!”, Thượng Quân Trừng phẫn nộ.

“Đúng thế, tôi lợi dụng cậu. Nếu không phục có thể đánh tôi một trận, nếu đánh mà vẫn không phục thì tìm người khác ra tay với tôi là được”, dღđ。l。qღđ Diệp Phi Vũ lạnh lùng nói.

“Diệp Phi Vũ!”, Từ Nam Phương nghe anh ta nói những điều kia, có phần tức giận. Nhưng đến khi anh ta nhìn cô, dღđ☆L☆qღđ chút tức giận ấy bỗng hóa hư ảo. Ngày hôm nay, thù hận đã trả xong, mồi thù anh phải chờ hai mươi năm mới được giải thoát. Trước giờ anh sống mỗi ngày đều vì cơ hội trả thù này, nhưng hiện tại, thù đã trả xong, cũng đồng nghĩa với việc mối bận tâm chính trong cuộc sống của anh đột ngột biến mất. Tất cả mọi thứ đối với anh mà nói chẳng có gì quan trọng, chẳng có gì đáng quan tâm.

Diệp Phi Vũ nghe thấy Từ Nam Phương gọi tên mình, môi mấp máy vài cái, không nói gì nữa. Thượng Quân Trừng xông lên đấm vào mũi anh ta một cái.

“Cậu tưởng tôi không dám đánh cậu?”

Diệp Phi Vũ bị tấn công bất ngiừ, không kịp tránh, thân thể lảo đảo lùi về sau, suýt nữa ngã xuống, máu trong mũi ròng ròng chảy ra.

“Danny…”, Từ Nam Phương kéo Thượng Quân Trừng lại, trong lòng mơ hồ lo lắng, không rõ là lo Thượng Quân Trừng quá thô bạo với Diệp Phi vũ, dღđ。l。qღđ hay là sợ Diệp Phi Vũ sẽ phản công.

“Em kéo anh lại làm gì? Anh phải đánh cậu ta.” Thượng Quân Trừng tức giận muốn xông lên.

Từ Nam Phương vội hét: “Đều là anh em, sao phải làm thế?”/

“An hem? Anh em cái thá gì chưa!”, Thượng Quân Trừng mắng nhiếc. Thế nhưng, câu nói của Từ Nam Phương khiến anh chợt nhớ lại tình cảm của Diệp Phi Vũ, nghĩ tới những đau khổ mà cậu ta phải chịu đựng hai mươi năm qua, anh mất hết sức lực, đứng như quả bóng xẹp hơi một bên.

Diệp Phi Vũ nhìn Từ Nam Phươn, rồi lại lạnh nhạt nói với Thượng Quân Trừng: “Yên tâm. Tôi không trả đòn!”. Câu này là anh nói cho Từ Nam Phương nghe, bởi vì anh đã từng hứa với cô, sẽ không làm tổn hại tới Thượng Quân Trừng.

Từ Nam Phương chợt thấy sống mũi cay cay, lúc này Thượng Quân Trừng cũng không có ý định ra tay nữa, chỉ ủ rũ hỏi: “Ông nội đâu? Những người khác đâu?”.

Lão bộc vẫn đứng chờ nãy giờ, vừa nghe Thượng Quân Trừng hỏi, đã không cầm được nước mắt, ông tiến lên giao cho Thượng Quân Trừng một phong thư. dღđ。l。qღđ Thượng Quân Trừng mở ra xem, là di chúc của lão vương gia.

Trên đó viết, tòan bọ sản nghiệp nhà họ Hạ đều quyên tặng vô điều kiện cho quốc gia, bất động sản của nhà họ Hạ và của riêng lão vương gia cũng được quyên góp cho hội Chữ thập đỏ. Người nhà họ Hạ, ngoại trừ bất động sản tự đứng têm đều phải rời khỏi vương phủ, tự lực kiếm sống. Vương phỉ là quà cưới dành cho Hạ Hạnh Trừng và Từ Nam Phương, toàn quyền sử dụng.

Từ Nam Phương ngây người, lão vương gia giao vương phủ cho cô, sự tín nhiệm này khiến cô hổ thẹn vô cùng: “Lão vương gia, ông…”

“Lão vương gia đã tạ thế đêm qua…”, lão bộ lau nước mắt, “Trước lúc ra đi, vương gia dặn dò chúng tôi làm một việc giúp Diệp tiên sinh, vì thế hôm nay chúng tô mứoi đi cùng Diệp tiên sinh”.

Thượng Quân Trừng ngẩn ra, ngàn vạn lần không ngờ ông nội lại ra đi như thế, Từ Nam Phương cũng không tránh khỏi buồn bã, tối qua cô đã cảm nhận được lão vương gia đang an bài hậu sự, thế nhưng cô cũng không kịp gặp ông lần cuối.

Lão bộc lại bưng lên một cái hộp, nói: “Lão vương gia bảo tôi giao cho cô thứ này, mong cô và Trừng thiếu gia hạnh phúc”.

Từ Nam Phương không cần mở ra nhìn cũng biết bên trong là gì. Đôi mắt cô đẫm lệ, giờ cô có muốn nói câu “cảm ơn” với lão vương gia cũng khôngg còn cơ hội nữa rồi.