Chương 66 – Tình cảm bí ẩn nơi đáy lòng

Chu Thiến nhẹ nhàng giãy khỏi hai tay anh nói:

– Kiều Tranh, nếu em vĩnh viễn không thể nhớ lại?

Cô nhìn anh, hai mắt trong suốt, chậm rãi nói:

– Em không nhớ rõ Kiều Tranh, cũng không nhớ rõ cây anh đào, không nhớ rõ tất cả những chuyện trước kia của chúng ta. Em chỉ biết chồng em là Triệu Hi Thành, em là con dâu nhà họ Triệu. Anh thấy đấy, em đã không còn là Tống Thiệu Lâm toàn tâm toàn ý vì anh như trước, Tống Thiệu Lâm đó sẽ không thể quay lại. Kiều Tranh, quên những lời Văn Phương nói đi, những cái đó đều vô nghĩa. Tất cả đều đã qua, hơn nữa, giờ em rất vừa lòng với cuộc sống hiện tại, em sống rất tốt, em không muốn thay đổi gì cả.

Sự chờ đợi trong mắt Kiều Tranh dần biến mất, mỗi một câu nói của cô khiến tim anh trầm đi một phần, cuối cùng như chìm vào vực sâu không đáy, không còn nhìn nổi mặt trời. Sắc mặt anh tái nhợt, lắc lắc đầu:

– Không, Thiệu Lâm, em đang lừa anh, Triệu Hi Thành nổi danh đào hoa, anh ta sao có thể mang lại hạnh phúc cho em?

Chu Thiến lui về phía sau hai bước, ánh mặt trời vàng rỡ bị lá cây chắn thành những vệt lốm đốm nhẹ rơi trên người cô khiến cô như con bươm bướm rực rỡ, lúc nào cũng có thể bay đi

– Đó đều là chuyện quá khứ.

Cô nhẹ nhàng nói:

– Trước kia đúng là Hi Thành như vậy nhưng giờ anh ấy đã dần thay đổi, anh ấy không còn ngang ngược, cố gắng học cách tôn trọng em, tôn trọng cuộc hôn nhân của em và anh ấy…

Nói tới đây, Chu Thiến nghĩ đến những chuyện mà bọn họ ở chung gần đây, nhớ tới sự ẩn nhẫn của Triệu Hi Thành, nhớ tới cái ôm của anh, nhớ tới những lời anh nói với cô vào hoàng hôn ấy, khóe miệng bất tri bất giác cười dịu dàng, giọng nói cũng thêm nhu hòa:

– Em rất vui, cho nên em nguyện ý cho hôn nhân của em một cơ hội nữa.

Vốn dĩ Chu Thiến muốn Kiều Tranh hết hi vọng với mình nhưng lại phát hiện những lời vừa nói dường như là những lời ẩn sâu trong đáy lòng. Trước kia cô cố ý xem nhẹ nó, lại nhân cơ hội này mà nói ra khiến chính cô cũng giật mình.

Tia sáng cuối cùng trong mắt Kiều Tranh bị dập tắt, anh chỉ cảm thấy tim như bị con dao sắc nhọn xẹt qua, có sự khổ sở anh không thể chịu đựng được. Bờ môi anh khẽ giật như còn muốn nói gì đó nhưng khi thấy ý cười hạnh phúc khóe miệng cô thì ánh mắt anh đau đớn. Kiều Tranh cúi đầu, cuối cùng không nói gì.

Chu Thiến thấy anh đau khổ tuyệt vong thì cũng vô cùng khổ sở, cô rất muốn bước lên an ủi anh nhưng cô biết nếu làm vậy thì những lời khi nãy đều là uổng phí. Cho nên, cô chỉ có thể hạ quyết tâm đứng đó nhìn anh đau khổ.

Anh Kiều Tranh, đây mới là lựa chọn tốt nhất cho anh. Anh và Thiệu Lâm vĩnh viễn không có khả năng mà em cũng không thể thay thế được địa vị của cô ấy trong lòng anh, cho dù chúng ta miễn cưỡng bên nhau cũng chỉ khiến cả hai cùng đau khổ.

Lúc này, sắc mặt Kiều Tranh tái nhợt, thần sắc đau đớn, yên lặng không nói gì mà Chu Thiến hoàn toàn tập trung vào người đối diện. Hai người không phát hiện, ở cây tùng cách đó không xa, có một người đang lén lút chụp trộm bọn họ…

Từ lần Chu Thiến vô tình nói ra tâm sự của mình trước mặt Kiều Tranh, khi đối mặt với Triệu Hi Thành cô bớt mấy phần lạnh lùng lại thêm chút dịu dàng, tươi cười. Triệu Hi Thành sao có thể không nhìn ra biến hóa trong đó. Anh âm thầm vui sướng nhưng cũng không vì thế mà đòi tiến thêm một bước. Anh đang chậm rãi chờ đợi, chờ đợi ngày trái tim cô hoàn toàn thuộc về anh.