Chương 67

Tại một nhà hàng, vào buổi trưa.

Khu vực sầm uất của Hồng Kông, chẳng nơi nào không chen chúc, chật chội. Một nhà hàng nho nhỏ đã kín người. Khó khăn lắm Âu Dương Lâm mới tìm thấy một chiếc bàn trống, gọi mọi người ngồi xuống. Anh ta chẳng thèm đợi nhân viên phục vụ đang bận tối mắt tối mũi đón tiếp mà bảo An Nham cùng anh ta đi tới quầy gọi món.

Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn, hỏi: “Anh có phát hiện gì vậy?”

Bạc Cận Ngôn cười cười: “Về đại thể, nhưng cần phải nghiệm chứng.”

Giản Dao gật đầu, không hỏi nữa.

Một lúc sau, hai người đàn ông quay về bàn. Âu Dương Lâm đặt hai suất cơm trước mặt bọn họ, đồng thời nói với Giản Dao: “Không có cơm cá chình mà cô gọi, cơm thịt rán, ngỗng quay là món bán chạy nhất ở đây.”

Giản Dao cúi đầu, cả bốn người đều là cơm thịt rán và ngỗng quay.

An Nham cầm đôi đũa, ăn từ tốn. Âu Dương Lâm cũng cắm cúi ăn. Bạc Cận Ngôn chau mày, nhưng anh vẫn thong thả cầm đũa.

“Khoan đã.” Giản Dao cầm đũa, gắp hết thịt rán ở trong đĩa của anh sang đĩa của cô, sau đó cô lại gắp hết ngỗng quay cho anh.

Bạc Cận Ngôn nhếch khóe miệng: “Cảm ơn em!”

Hai người tỏ ra vô cùng ăn ý, Âu Dương Lâm và An Nham ngồi đối diện bất giác ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ.

Giản Dao cất giọng tự nhiên: “Anh ấy không ăn thịt rán.” Tất nhiên cô cũng không giải thích rõ ràng.

Âu Dương Lâm cười cười, An Nham cúi đầu ăn tiếp. Đúng lúc này, di động của Giản Dao đổ chuông, là mẹ cô gọi. Cô đứng dậy, đi ra ngoài nhà hàng nghe điện thoại.

Bên bàn ăn còn lại ba người đàn ông. Với vai trò chủ nhà, Âu Dương Lâm chủ động tìm đề tài nói chuyện. Anh ta cười, nói với Bạc Cận Ngôn: “Phó giáo sư Bạc có người bạn gái dịu dàng như Giản Dao, đúng là thật có phúc.”

Bạc Cận Ngôn đang cúi đầu hưởng thụ món ăn do bạn gái chu đáo nhường lại. Anh nhạy bén nhận ra sự ngưỡng mộ ẩn chứa trong lời khen ngợi khách sáo của Âu Dương Lâm.

Đối với Bạc Cận Ngôn, cảm giác này rất xa lạ và mới mẻ. Từ trước đến nay, cánh mày râu đối với anh đa phần là kính nể. Dù ngưỡng mộ cũng bởi vì IQ của anh. Đây là lần đầu tiên có người thừa nhận anh thành công về phương diện bạn gái.

Hờ… Đó là lẽ dĩ nhiên. Tình yêu của anh đáng để tất cả cánh đàn ông ngưỡng mộ.

Bạc Cận Ngôn mỉm cười, ngẩng đầu, đáp: “Cảm ơn anh.”

Âu Dương Lâm cũng cười. Bạc Cận Ngôn đảo mắt qua An Nham vẫn đang trầm mặc ăn cơm.

An Nham không ngờ mình cũng bị lôi vào cuộc. Ngẫm nghĩ vài giây, anh ta nhận xét khách quan: “Top mười lăm đến ba mươi phần trăm. Quả thực cô ấy không tồi.”

Do đã khá thân quen với An Nham, Bạc Cận Ngôn chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. “Quả nhiên là đồ chưa từng yêu bao giờ.”

An Nham hỏi: “Ý anh là gì?”

Từ trước đến nay, Bạc Cận Ngôn không có lòng nhẫn nại dạy dỗ hậu bối, anh chỉ thầm cười nhạo. Một tên ấu trĩ! Đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu. Trong tình yêu làm gì có so sánh hay sắp xếp thứ tự? Cô chính là top 1 duy nhất của anh.

Đích đến thứ ba là nhà của nạn nhân nam Dương Vũ Triết.

Người kiến trúc sư trẻ tuổi này sống một mình trong căn hộ chung cư đơn giản, đẹp đẽ. Anh trai Dương Vũ Triết đón tiếp bọn họ.

“Tại sao tên biến thái đó lại sát hại Vũ Triết?” Viền mắt người anh trai đỏ hoe, có phần xúc động. “Từ trước đến nay chú ấy chưa bao giờ đắc tội bất cứ ai, chú ấy có tương lai rộng mở…”