Chương 67

“Mẹ, cô giáo của chúng con thật ngốc, con hỏi cô vì sao một cộng một lại bằng hai, cô đã trả lời không được vậy mà còn nói con nghịch ngợm, phạt con đứng hành lang nữa chứ.” Tiểu Tề cau mày, cùng vẻ mặt giống cha cậu vậy.

“Ồ, vậy Tiểu Tề của chúng ta có đứng hành lang hay không?” Tôi cười hỏi.

“Đương nhiên là không rồi,” Cậu bé nhìn tôi, giống như đang nói “Con có ngốc như vậy sao”.

Tôi cười, “Vậy Tiểu Tề chạy đi đâu?”

“Con đương nhiên là đi chơi bóng rổ rồi. Hừ, cô giáo giảng bài còn không bằng bản thân con tự học nữa, con không muốn đến lớp của cô ấy nữa đâu, mẹ, con muốn tới trường học mà ông nội nói lần trước, được không mẹ?” Cậu bé vẫy tay tôi năn nỉ.

Lần trước cha nuôi nói có một học viện tên Thánh Ân, bên trong đó tất cả đều là thiên tài giống như Tiểu Tề vậy. Cha còn nói nếu Tiểu Tề thích, thì có thể đến đó học. Phong cách học tập bên đó có vẻ thoáng hơn, cũng sẽ không ép các cậu bé làm những chuyện mà mình không thích.

Tôi đối với con trai muốn học trường gì đều không sao cả, chỉ cần con trai thích là được. Nhưng mà Thuộc Đình kiên quyết không đồng ý cho con trai đến Thánh Ân, anh nói: “Con trai của anh sẽ lớn lên giống những đứa trẻ bình thường khác, không cần phải học qua nhiều thứ. Anh hi vọng cậu bé ở mỗi thời điểm nào cũng được chơi đùa. Giống anh vậy, cũng không cần đến cái học viện đặc thù gì đó, cũng không phải đã đậu cao vào B sao?”

Khi đó cha nuôi ở một bên rống lên, “Cháu yêu của ta là kim cương mới không cần giống ngươi. Hừ, không có tiền đồ, lại không có mắt nhìn.” Những lời này làm Thuộc Đình tức giận đến không ăn cơm, ở trên giường hờn dỗi. Lúc tôi đi gọi anh, anh rất ai oán nhìn tôi, “Quan Tâm, mặt của anh tất cả đều mất hết rồi, vậy mà em còn không muốn gả cho anh. Chẳng lẽ đến bây giờ em còn chưa tin anh yêu em sao?” Trong năm năm qua, chỉ cần có được bất kì một cơ hội nào thì anh đều cầu hôn tôi.

Không phải là không tin tưởng, chỉ là tôi muốn hưởng thụ niềm vui khi anh theo đuổi tôi mà thôi. Mới chỉ có năm năm thôi mà, tôi chẳng phải còn theo đuôi anh tới tận mười tám năm sao.

Phục hồi lại tinh thần, nhìn khuôn mặt như Thiên Sứ của con trai, tôi hung hăng hôn cậu một cái, “Con trai à, chuyện này mẹ không có ý kiến được, con phải đến hỏi cái người ngồi trong phòng khách kia kìa.”

“Mẹ, ông ấy cũng không phải là người nhà của chúng ta, con là cái gì mà phải nghe ông ấy?” Cậu con trai cũng ngoan ngoãn hôn tôi một cái, thay đổi sự ủ rũ ban đầu, cố lấy ý chí chiến đấu sãi từng bước tiến vào phòng khách.

Tôi ở phòng bếp làm cơm tối cho hai người đàn ông mà tôi yêu, lắng nghe đoạn đối thoại ở phía trước đúng như dự đoán.

“Này, ông già, tôi muốn đi Thánh Ân học.” Đây là giọng nói của con trai.

“Không được!” Đây là người làm cha rống giận,“Con sao lại bảo ta là ông già, ta có già như vậy sao? Còn có, không được phép không biết lớn nhỏ như vậy, ta là cha con đấy.”