Chương 67

Tôi đang mơ, không biết mơ cái quái quỷ gì nữa nhưng có lẽ đó cũng sẽ là một giấc mơ đẹp nếu như không có tiếng hét chói tai đánh thức tôi dậy. Mơ màng mở mắt ra, đầu óc còn váng vất chưa định hình được mình đang nằm ở xứ sở nào nữa. Tôi cố gắng dụi mắt và cưỡng chế nó mở ra một cách khó nhọc tại vì tôi nghe tiếng khóc tỉ tê bên tai của tôi nãy giờ. Việc đầu tiên mà bộ não của tôi có thể nhận dạng là tôi đang nằm trong một cái nhà nghỉ cao cấp hoặc một cái khách sạn nào đấy chứ nhất định không phải ở nhà. Và điều thứ hai khiến tôi ngạc nhiên hơn bội phần là Hoa Hồng đang kéo chăn che ngang ngực và khóc tỉ tê như một đứa bé vừa bị mẹ đánh đòn đau mà bất lực khi không biết nên mách với ai. Đôi bờ vai trắng nõn nà rung lên nhè nhẹ theo tiếng nức nở. Ruột gan tôi tự nhiên lẫn lộn hết cả lên, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

– Có…có chuyện gì vậy?_tôi bật dậy gãi đầu gãi tai ú ớ

Hoa Hồng ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe ngấn nước mắt ngắn dài đang rơi thánh thót. Trái với hình ảnh mà mới mấy tiếng đồng hồ trước tôi bắt gặp, hoang dại, mạnh mẽ và từng trải. Thì giờ cô ta giống như một cô gái yếu đuối và quá mong manh cần được sự che chở và bảo vệ.

– Anh còn hỏi có chuyện gì sao?

– Anh…thực sự không nhớ

Và đó là một câu trả lời với độ chân thành tuyệt đối. Tôi chẳng nhớ gì, ngoài việc tôi uống rượu với cô ta, cho tới khi tôi say bí tí thì tôi nằm ở đây. Nếu như suy đoán thì cũng có thể hiểu được một cách đơn giản nhưng không kém phần logic “say rượu_lên giường với nhau”. Nhưng mà tại sao lại cùng nhau được, và tại sao lại khóc thì bố con thằng đi tông lào nào cũng ứ hiểu, để hỏi xem đã. Vì thái độ cô ta không quá gắt gao nên tôi cố gắng bình tâm ngồi nói chuyện, chẳng khác gì việc tôi vừa được tẩy não và bây giờ thì lại cố gắng chắp vá những mảnh ký ức rời rạc mà muôn đời tôi cũng không thể biết vì sao lại có nó. Hiểu một cách đơn giản thì đó là một câu chuyện mà tôi chỉ đọc nó phần mở đầu và kết thúc, còn nội dung quan trọng nhất thì lại bỏ qua.

– Anh không biết anh đã làm chuyện gì với em sao?_cô ta nấc lên một tiếng đến nghẹn lòng rồi lại vùi mặt vào chăn khóc lên rấm rứt.

– Anh cũng có thể đoán được…nhưng mà anh vẫn không biết bằng cách nào anh lại nằm ở đây, với em? Anh thực sự không biết.

– Còn anh nghĩ em biết được sao? Đàn ông con trai các anh thật là khốn nạn mà.

– Ơ…anh…có trốn tránh điều gì đâu? Nhưng mà chuyện gì đang xảy ra thế này?_tôi đập tay vào đầu suy nghĩ. Có cho tiền nghĩ cũng chẳng ra được. này nhé, tôi thì chẳng hiểu vì sao tôi lại nằm ở đây được, còn cô gái mà tôi nghĩ chúng tôi vừa abc…xyz gì đấy lại khóc ầm lên. Vậy khách quan thì là do tôi và cô ta uống say, tôi đưa cô ta vào đây, bằng cách nào đấy tôi không biết nhưng chắc là phải có cách nào đấy, mà cái cách nào đấy là cách gì thì tôi còn chưa thể hình dung ra. Còn chủ quan thì là cô ta đưa tôi vào đây, nhưng đã đưa tôi vào đây, tại sao lại còn khóc lên khóc xuống, khóc phải khóc trái như thế? Vậy còn điều gì khúc mắc ở đây? Chúng ta sẽ tiếp tục điều tra làm rõ.

– Anh nghĩ sao mà hỏi như thế? Khi một người con gái nằm chung một giường với một người con trai, không có một mảnh vải che thân?

Nghe nói mới sực nhớ, tôi kéo chiếc chăn trắng đang phủ hờ hững nửa người lên dòm vào trong, ờ nhỉ, công nhận là không có mảnh vải nào che thân thật. Rắc rối quá, trong khi chẳng có một chút kí ức nào hiện hữu trong đầu và ngoài cảm giác đau đầu thì tôi dường như không có một chút cảm xúc thăng hoa nào sau ngần ấy sự việc xảy ra.

– Anh xin lỗi…anh cũng không rõ là mình làm thế nào mà…_tôi thở dài, nhiêu đó rắc rối chưa đủ để chết hay sao mà giờ còn thích mang thêm họa.

– Đấy…là lần đầu tiên của em_Cô ta tránh ánh mắt của tôi, nhìn đi chỗ khác.

– Hả?_tôi tròn mắt, nuốt nước bọt một cách khó nhọc.

Im lặng một lúc, Hoa Hồng thôi khóc, ngước lên nhìn tôi chờ đợi, chẳng sung sướng gì khi được làm người đầu tiên của ai đó, thề có con ma xó nó chứng giám cho tôi. Thà đi chơi cave còn sướng hơn nhiều.

– Em…đi tắm chút đi, mình vào nói chuyện sau_không phải lần đầu tiên sẽ khiến cho bản thân người ta cảm thấy mình không sạch sẽ hay sao? Thấy trong phim, chả phải mấy đứa con gái thường vừa xả nước rất lãng phí vừa khóc nức nở và chỉ muốn chết quách đi cho xong. Liệu cô ta có cần làm như vậy không nhỉ? Đấy là tôi cũng chỉ gợi ý thế thôi.

– Anh muốn trốn tránh trách nhiệm phải không? Khi em vào đi tắm, anh sẽ bỏ trốn và em sẽ không biết được anh ở đâu để tìm, có phải vậy không?

– Hả?_tôi tròn mắt ngạc nhiên, đến tôi còn không nghĩ được ra những tình huống như thế, và bản thân tôi cũng đâu phải là một thằng đàn ông hèn hạ đến thế cơ chứ_đúng là chẳng có gì khiến em tin anh bây giờ được, nhưng mà anh thề là anh không hề có ý nghĩ đó, dù là một chút. Anh không phải thằng đàn ông khốn nạn_tôi phản đối một cách khổ sở vô cùng

– Được rồi, tạm thời em tin anh.

– Vậy…em không tắm thì mặc quần áo vào đi, mình nói chuyện nghiêm túc_một cô gái ngoan thì khi bị cướp mất đời con gái sẽ không thể phản ứng được như thế. Hoặc là tôi đang gặp phải một con cáo già giả dạng nai tơ, hoặc đó là sự thật nhưng cô ta thực sự quá sành sỏi cái cuộc đời này.

Hoa Hồng gật đầu, yêu cầu tôi quay mặt đi cho cô ta mặc quần áo. Đợi cho tiếng cửa phòng tắm khép lại, tôi mới mò dậy lôi quần áo mặc vào đàng hoàng tử tế. Đến bây giờ mới chú ý tới cái giường sạch tinh tươm chẳng có dấu vết gì của cái lần đầu tiên ngoài việc ga giường có nhàu nát đôi chỗ. Tôi nhíu mày khó hiểu. Có âm mưu gì đằng sau chuyện này hay sao?

Cánh cửa phòng tắm bật ra, tôi đi lại ngồi xuống ghế, cô ta ngồi xuống đối diện tôi.

– Anh…phải làm gì giờ_tôi hỏi, quan sát nét mặt của Hoa Hồng.

– Em muốn anh phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của em_cô ta thản nhiên đến mức tôi phải giật mình.

cảm giác của tôi bây giờ chẳng khác gì đang được “chăm sóc” một cách chu đáo ở tầng thứ 18 của địa ngục. Ôi than ôi đâm ra thì toàn là nhọ. Haizzz

– Anh chịu trách nhiệm về cuộc đời của em sao?

– Đúng vậy. Anh phá hoại cả một đời con gái, anh nghĩ bây giờ còn có ai chấp nhận một người vợ như thế nữa?

– Khoan từ từ_tôi thảng thốt_có lẽ chúng ta nên làm rõ một số việc với nhau.

– Anh cứ nói đi.

– Anh không hiểu_tôi liếm môi khô khan_trong khi anh say bí tỉ, không biết trời đất gì nữa thì làm sao có thể đưa em vào chỗ này được?

– Tại sao anh lại hỏi em điều đó trong khi em cũng say xỉn như thế? Mở mắt ra em còn không biết em đang nằm ở đâu nữa? Hay anh cho rằng em là người làm chuyện đó? Anh không nghĩ như thế đấy chứ?_ánh mắt cô ta lóe lên tia hằn học một cách đáng sợ.

– Anh không có ý nghĩ đó, anh chỉ thắc mắc như thế…nếu em không biết thì anh cũng…không rõ. Còn nữa, em nói anh chịu trách nhiệm về cuộc đời của em, ý em từ trách nhiệm ở đây được hiểu theo nghĩa như thế nào?

– Anh nghĩ trách nhiệm với một đời người con gái thì phải làm sao?_Hoa Hồng cười nữa miệng. Thôi bỏ mẹ rồi.

– Em đừng nói rằng anh phải cưới em đấy nha? Anh có vợ, có con rồi_tôi giơ bàn tay trên khoe chiếc nhẫn trên ngón tay áp út để minh chứng cho điều mình vừa nói ra

– Em biết anh lập gia đình rồi, nhưng dù sao anh cũng phải chịu trách nhiệm với những gì anh đã làm với em chứ?

– Em cần bao nhiêu tiền?_tôi hỏi thẳng

– Tiền sao?_cô ta cười lớn_anh nghĩ tôi cần tiền nên làm những chuyện như thế này à? Tiền, ai mà chả cần, nhưng bao nhiêu mới là đủ ột đời con gái?

Tôi nhếch mép nhìn cô nàng. Nãy thì khóc lóc thảm thiết muốn thấu tới trời xanh, giờ lại quay ngoắt 180 độ. Ngờ nghệch thế đủ rồi, lại bị xỏ mũi dắt đi thì chẳng hay ho gì cả đâu. Đến lúc cho cô ta biết bản chất thật sự của mình rồi, con người vốn hai mặt mà. Đối với những loại người không biết điều thì tốt nhất là không nên nói lý lẽ, rất là hại não. Pháp luật không nên áp dụng ở những nơi như thế này, mà nên sử dụng luật rừng, nhẹ nhàng tình cảm thôi.

– Nói đi, cô muốn gì? Đừng đòi hỏi ở tôi những điều quá đáng…tôi cũng là tay chơi có tiếng đấy. Chỉ vì tôi cảm thấy cô đáng thương nên tôi không muốn làm to chuyện, tôi đã không muốn làm to chuyện thì tốt nhất cô nên liệu đường mà rút một cách êm ả. Vờn nhau thế đủ rồi…cô nghĩ rằng cô có đủ trình độ để cho tôi vào bẫy sao? Xin lỗi nhưng cô vào vai một cô gái ngoan rất tồi. Trong ký ức của tôi không hề hiện hữu một chút nào về việc tôi có làm gì với cô hay chưa, và tôi cũng không hề có cảm giác đó. Cô nói rằng lần đầu tiên của cô, tại sao lại sạch sẽ như thế. Cứ cho rằng 1% phụ nữ bẩm sinh không có màng trinh, một số ít khác do tai nạn ngoài ý muốn gây ra, nhưng cô không phải là cô gái nằm trong số đó được. Tôi hiểu cơ thể phụ nữ còn hơn cả cơ thể của mình nữa đấy. Và nếu như cần biết chi tiết hơn, tôi có thể tìm hiểu lý lịch của cô, để biết được cô có thực sự là một cô gái tốt và xứng đáng được chịu trách nhiệm hay không. Đừng nghĩ rằng tôi chỉ biết nói suông…nếu như cô có ý định tìm một điểm dừng lý tưởng và hoàn hảo cho cuộc đời mà dính vào tôi thì cô hoàn toàn sai lầm rồi đấy. Tôi nói xong rồi…bây giờ cô có thể nói ra điều cô muốn.

– Anh…_Hoa Hồng nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy phẫn nộ. Muốn gào thét đòi công bằng hay sao? Chẳng biết có phải thật sự như bản thân tôi nghĩ hay không nữa, nhưng mà cái thái độ, hành động và ánh mắt của cô ta khiến tôi cảm thấy khó chịu và không hề có cảm giác ăn năn, hối lỗi gì cả_anh đang khiến tôi cảm thấy khó chịu đấy, anh Khánh ạ!

– Ồ…xin lỗi cô em…nhưng mà cô em cũng đang làm thằng này thấy bực bội đấy.

– Anh đang làm tổn thương lòng tự trọng của tôi đấy_cô ta giận dữ

– Ồ nếu thế thì tôi xin lỗi_tôi mỉa mai

– Được thôi. Anh sẽ phải hối hận về những việc xảy ra vào ngày hôm nay. Anh đánh giá tôi hơi thấp rồi đấy.

Hoa Hồng đứng dậy một cách mau lẹ, cầm cái túi xách khoác lên vai cô ta bước đi ra ngoài, mặt hầm hầm sát khí. Trước khi đóng cánh cửa lại, cô ta không quên quay lại cảnh cáo:

– Chuyện này chưa dừng ở đây đâu.

Tôi sửng sốt. Ô hay còn chưa nói xong chuyện cơ mà, lại đi đâu thế nhỉ? Tự nhiên một hai đòi tôi chịu trách nhiệm, giờ lại đùng đùng bỏ đi không một lời từ biệt. Thế là xong chuyện à? Chưa thể được, cô ta nói chuyện này chưa dừng ở đây. Vậy thì sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa? Thuê xã hội đen tới thanh toán tôi? Hay là…sao đó tạm thời chưa nghĩ ra. Nhưng biết tôi ở đâu mà tìm chứ. Càng nghĩ càng nhiều khúc mắc, càng thấy phân vân. Những lời Hoa Hồng nói, có bao nhiêu phần trăm là sự thật? Tôi ngã người tựa vào ghế, bây giờ chỉ mới rạng sáng. Có nên ở lại đây đợi cô ta tìm tới tính sổ hay là bây giờ chuồn lẹ nhỉ? Biết đâu lúc tức giận thì bỏ đi nhưng sau đó hối hận lại quay lại tìm. Mà mình có gan làm (không biết là có làm thật hay không) nhưng lại không có gan chịu, mang tiếng thối vào thân. Nhưng mà tự nhiên rước rắc rối vào thân làm gì, tự nhiên cơ hội tốt trời cho…đấy là tại cô chứ đâu phải tại tôi đâu. Thôi chuồn lẹ.

Vậy là lại lang thang trong lòng Hà Nội. Có nhà mà không dám về. Số con rệp. 3h sáng chỉ có đèn phố lung linh, người qua lại hiếm hoi. Nhớ cái lần vợ có bầu thèm dưa muối chưa, 2h sáng chạy lòng vòng quanh Hà Nội, thấy cực thật nhưng hạnh phúc vô bờ bến. Giờ nghĩ lại, chỉ thấy cảm giác hờn tủi, một chút cay cay nơi sống mũi. Hình như cuộc sống của tôi đang biến thiên từng ngày. Thứ cảm xúc trong cơ thể đang dao động theo hình sin, đỉnh điểm của hạnh phúc, tột cùng của đau khổ. Có đôi lúc cũng tự hỏi, đến bao giờ đời mình mới được bình yên? Chợt nhận ra, chết đi thì sẽ thanh thản, chết là hết, còn cuộc đời liệu có giây phút thực sự bình yên mãi mãi hay sao?

Gió khiến mắt tôi cay xe, người tôi mệt rũ vì thiếu năng lượng. Qua giờ nếu như nhớ không nhầm thì chưa ăn cái gì cả, lại uống bao nhiêu là rượu vào người. Đầu óc váng vất, cơ thể mệt nhoài. Tôi dong xe tới nhà nghỉ gần chỗ mình nhất thuê phòng nằm ngủ một lát, đợi sáng rồi kiếm cái gì đấy ăn. Không thể cứ lang thang mãi như thế này được.

***

Tôi thức dậy vào lúc 11h trưa. Đói mờ cả mắt. Trả phòng, tôi lại long nhong trên đường. Tìm một cái quán cơm ăn tạm rồi tính tiếp, chưa biết nên đi đâu vào những ngày tiếp theo. Bây giờ chỉ hi vọng nhận được một cú điện thoại từ vợ, chồng ơi anh ở đâu? Về với em đi, em nhớ anh nhiều lắm. Đừng tưởng vợ tôi ngoan hiền mà lại không lì lợm. Chẳng thua kém gì ai bao giờ. Vì thế nên để tỏ rõ sự uy nghiêm trong lời nói của mình, tôi cũng phải bỏ đi bụi vài ngày cho nó hoành tráng. Mới có hôm qua giờ mà mò mặt về chẳng phải nhục nhã lắm sao? Ra đi thì hùng hồn là thế, về nhà lại tiu nghỉu như mèo bị cắt tai. Không được. Chết cũng không thể về. Mà cũng không rõ vợ có nhớ tôi không nhỉ? Nàng còn giận tôi nhiều lắm không? Có lo lắng cho tôi chút nào không? Đang bụng mang dạ chửa thế, có ảnh hưởng gì đến tinh thần của bé ngoan hay không? Ăn được xong miếng cơm lại ngẩn ngơ hết cả người. Chẳng có tinh thần gì để ăn chơi giờ này nữa. Ôi thật là bấn loạn. Đừng có dồn tôi vào chân tường, tôi lại khoét tường chui ra tìm đường sống đấy.

Lòng vòng mãi ở cái Hà Nội này cũng chán. Bạn bè giờ đứa thì xuất khẩu sang nước ngoài, đứa thì đi chỗ này chỗ kia. Cũng chẳng còn lại bao nhiêu để hội hè như trước được. Và giải pháp cuối cùng cho tôi bây giờ nếu như không về nhà thì thẳng tiến lên đường về quê ít ngày cho nó lành.

Gửi lại xe, mua thêm vài bộ quần áo, rút thêm ít tiền xài, tôi bắt taxi ra bến xe. Vừa lúc có chiếc xe khách rời bến về quê, không thèm đắn đo suy nghĩ gì nữa, tôi nhảy lên, tìm một chiếc ghế trống ngồi xuống. Bắt đầu một hành trình dài và tốt nhất là không nên hối hận với những gì mình lựa chọn. Thằng Dũng đang được nghỉ hè, sẵn có bạn chơi. Coi như một chuyến du lịch ngắn ngày cũng ok rồi.

Tôi có gọi cho thằng Dũng nên vừa bước xuống xe đã thấy nó nhấp nha nhấp nhổm ở cổng bến xe ngó nghiêng. Tôi cười hớn hở, chạy lại đấm phát bộp vào vai nó.

– Đợi lâu chưa mày?

– Hơn 1 tiếng rồi đó. Xe chạy lâu thế anh?

– Ờ. Chả biết, ngủ biết đếch gì đâu. Về thôi.

– Dạ.

Tôi trèo lên xe đi về. Khuya rồi, có đôi nhà còn sáng đèn, còn lại ngập chìm trong đêm tối. Chỉ nghe tiếng xe máy chạy đều đều. Tôi im lặng không nói gì, thằng Dũng hỏi đôi ba câu thấy tôi không hào hứng đáp lại, nó cũng chẳng buồn nói thêm. Tôi có dặn nó nói với dì dượng tôi đừng cho ai biết chuyện tôi về quê. Chắc nó cũng hiểu chút chuyện, tôi bỏ nhà đi hoang.

Dì dượng tôi biết tôi về nên đợi tôi về cùng ăn cơm tối. Bữa cơm đạm bạc nhưng mà tôi ăn một cách ngon lành, uống thêm vài chén rượu nếp dì tôi cất, tự nhiên lại thấy đời thanh thản lạ lùng. Cũng chẳng ai hỏi gì lý do tự nhiên tôi đùng đùng về quê, trước cũng có nghe tiếng tôi bỏ nhà đi hoang bao nhiêu lần rồi nên giờ chắc mọi người nghỉ đây là chuyện thường ở huyện. Chắc họ còn nghĩ, may mà nó bỏ về quê chứ không phải đi bụi đời là may rồi. Tôi mỉm cười với ý nghĩ đó.

Tôi được phân chia ngủ với thằng Dũng. Nhà có giường lẻ nhưng nó một hai đòi ngủ với tôi, thôi thì chiều nó vậy. Nó gác tay lên trán, chốc chốc lại thở dài như một ông cụ non. Tôi lấy chân đá cho nó một phát vào mông hỏi.

– Mày bị cái gì thế Dũng?

– Em đang nghĩ linh tinh đấy.

– Gì mà thở dài riết mày?

Nó quay sang vòng tay ôm lấy cổ tôi rồi chui hẳn người nép vào cạnh tôi. Tôi đạp nó ra hét ầm lên.

– Mày làm cái gì gớm thế hả? Nhớ người yêu hả?

– Ôm chút cho tình cảm không được hả? Lâu không gặp anh nhớ đó_nó cười hề hề.

Đạp được nó ra vã cả mồ hồi. Tôi nạt.

– Thôi nha, nóng thấy bà cố.

Nó nhăn răng cười, tôi đoán thế. Lúc nào nó chẳng cười cái kiểu hở răng hở lợi đấy.

– Thôi không trêu anh nữa. Em hỏi thật anh này.

– Gì?

– Tự nhiên anh mò mặt về quê chi vậy?

– Bộ nhớ quê thì về thăm không được hả? Không chào đón thì tao bắt xe về quê liền à.

Nói đoạn tôi vùng dậy, thằng Dũng nó biết tính tôi, nói là làm thật, có bao giờ hứa gì với nó mà chưa làm đâu. Nó bật dậy ôm lấy cánh tay tôi xoắn xít cả lên.

– Em có ý đó đâu. Anh dỗi gì em chứ, em biết ý em không phải vậy mà, anh không nói thì thôi, sao mà đùng đùng đòi đi thế chứ.

Tôi giật cánh tay nó ra rồi nằm xuống tiếp. Chơi chơi vậy thôi chứ giờ mà đi thì đi đâu cho được chứ. Cho nó khỏi phải lẻo mép, hỏi nhiều sốt ruột. Nó nằm nói luyên thuyên một hồi thì ngủ, ngáy o o bên cạnh. Tôi vẫn không chợp mặt được. Vắt tay lên trán, nằm nghe tiếng dế rúc ngoài vườn, nhớ vợ muốn trào nước mắt. Chúng tôi sẽ như thế này đến bao giờ chứ. Chạnh lòng, chỉ muốn về nhà, muốn gặp vợ để nói rằng “vợ ơi, anh xin lỗi”…trong tình yêu, vốn dĩ chẳng cần biết ai sai ai đúng cả. Mắc phải lỗi lầm thì hãy tha thứ cho nhau thế thôi. Đến với nhau đã quá khó khăn, gian khổ rồi, bây giờ cũng chẳng thể bình yên bên nhau mãi mãi. Trời còn thử thách lòng người tới bao giờ đây?