Chương 67: Cứ như vậy mà gặp

Mạc Tiểu Hàn ở trong bệnh viện đã năm ngày rồi. Mặc dù chỉ ở một mình một phòng bệnh vô cùng thoải mái, vú Trương cũng chăm sóc rất chu đáo, nhưng Mạc Tiểu Hàn vẫn cảm thấy ngột ngạt.

Mặc chiếc áo khoác bằng lông dê mỏng ngoài bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, Mạc Tiểu Hàn lững thững đi dạo trong vườn hoa.

Ánh nắng mùa Thu tươi sáng nhưng không gay gắt, dịu dàng chiếu lên người, khiến trái tim u ám lạnh lẽo đã rất lâu rồi của Mạc Tiểu Hàn mới có có một tia ấm áp.

Đi chậm rãi dọc theo đường mòn trong vườn hoa, Mạc Tiểu Hàn nhắm mắt hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp.

Đột nhiên, một thứ gì đó đụng vào chân cô, khiến Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức kêu thét lên. Định thần nhìn lại, thì ra là một chú chó con rất đáng yêu. Toàn thân trắng như quả cầu tuyết, trên cổ còn đeo một cái vòng màu hồng được thiết kế vô cùng tinh xảo.

Đụng vào người đi đường, nhưng chú chó nhỏ cũng không thấy sợ, chú ngẩng cái đầu nhỏ tò mò nhìn Mạc Tiểu Hàn, bộ dáng có vẻ tinh nghịch.

Mạc Tiểu Hàn nhớ lại, lúc mình đang học trung học, cũng ước mơ được nuôi một chú chó Nhật trắng như tuyết thế này. Đáng tiếc là nguyện vọng của cô còn chưa được thực hiện, công ty của ba đã bị phá sản, từ đó, ước vọng nuôi chó mãi mãi là hy vọng xa vời. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn bị chú chó đáng yêu tròn như quả cầu này thu hút, cô ngồi xổm xuống vuốt ve cái đầu tròn căng của chú chó: “Bảo bối, mi tên là gì nha? Sao không thấy chủ nhân của mi? Mi đi lạc sao?”

Chú chó nhỏ dường như có vẻ hiểu lời nói của cô, kêu uông uông hai tiếng, cái đuôi cũng vui sướng lúc lắc.

Thấy chú chó nhỏ dáng vẻ dễ thương, bản tính nghịch ngợm của Mạc Tiểu Hàn lại nổi lên, lượm trên bãi cỏ mấy quả thông, chơi trò ném cầu với chú chó.

“Cầu Tuyết, Cầu Tuyết. . . . . .” Một giọng nữ có vẻ lo lắng đang vang lên từ xa tới gần. Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu lên, nhìn xa xa thấy một bóng dáng thon thả đi về phía này.

Nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu của Cầu Tuyết, Mạc Tiểu Hàn dịu dàng nói: “Cầu Tuyết, chủ nhân của mi tới rồi a! Nhanh đi tìm cô ấy đi!”

Nhưng Cầu Tuyết không thèm để ý đến lời gọi nữ chủ nhân, toàn tâm toàn ý chơi đùa với quả thông trên đất.

Mạc Tiểu Hàn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy Cầu Tuyết, đón cô gái đang đi tới.

Thấy chú chó nhỏ đang trong lòng Mạc Tiểu Hàn, cô gái cũng từ xa chạy tới. Hai người càng ngày càng gần. Khi thấy rõ gương mặt của người phụ nữ kia, trong lòng Mạc Tiểu Hàn bất chợt run lên, thật là ngoài ý muốn! Lại là cô ấy!

Vì Mạc Tiểu Hàn đã thấy hình của cô ấy bị đám chó săn chụp trộm đăng trên báo lá cải, trong hình, cô ấy ôm cánh tay Thân Hạo Khiêm rất chặt, nụ cười trên mặt có thể làm tan chảy tảng băng cứng rắn nhất.

Lương Noãn Noãn. Con gái của thị trưởng Lương. Vợ sắp cưới của Thân Hạo Khiêm.

Khuôn mặt Mạc Tiểu Hàn nhất thời trở nên trắng bệch, còn chưa kịp để Cầu Tuyết xuống xoay người rời đi, Lương Noãn Noãn đã chạy đến trước mặt cô thở hổn hển rồi.

“A, chào cô, cám ơn cô a! Tôi còn tưởng rằng không tìm được Cầu Tuyết! Nó là cục cưng yêu quý của bạn trai tôi, nếu như bị mất, anh ấy chắc chắn sẽ rất tức giận! Thật cám ơn cô nha!” Lương Noãn Noãn nhìn Mạc Tiểu Hàn nói lời cám ơn, rồi nhận Cầu Tuyết từ trong lòng cô ôm thật chặt trong ngực, sau đó hôn liên tiếp vào đầu nó.

“Cầu Tuyết, mi thật hư đốn, thừa dịp mẹ không chú ý liền chạy loạn khắp nơi! Xem về nhà ta giáo huấn mi như thế nào nhá!” Lương Noãn Noãn dùng ngón tay cưng chiều siết chặt cái mũi nhỏ của Cầu Tuyết.

Mạc Tiểu Hàn nhìn Lương Noãn Noãn. Không thể nghi ngờ đây là một cô gái vô cùng xinh đẹp, làn da trắng nõn, gương mặt thanh tú, phong thái cao quý, vừa nhìn đã biết chính là tiểu thư khuê các vừa ra đời đã ngậm thìa vàng.

Rất xứng đôi, cô ấy cùng học trưởng Hạo quả thật rất xứng đôi. Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn đột nhiên có chút ẩm ướt.

Một cô gái chưa từng gặp khó khăn ngoài xã hội, trong cuộc sống chỉ có hoa tươi, tiếng vỗ tay cùng những lời ca ngợi, như vậy mới có thể xứng với học trưởng Hạo. So với Lương Noãn Noãn, Mạc Tiểu Hàn cô chỉ là một hạt bụi tầm thường.

“Cầu Tuyết, cha mi một mình ở phòng bệnh đấy, chúng ta mau trở về chăm sóc anh ấy có được hay không?” Giọng nói mềm nhẹ của Lương Noãn Noãn vang lên.

Tiếng nói phía sau khiến Mạc Tiểu Hàn đã xoay người rời đi đột nhiên cứng ngắc.

Cha —— Là chỉ Thân Hạo Khiêm sao? Thân Hạo Khiêm, anh ấy cũng ở đây? Anh ấy bị bệnh sao? Có nghiêm trọng không?

Một ý niệm mãnh liệt xông lên trong đầu Mạc Tiểu Hàn: đi xem hắn! Đi gặp học trưởng Hạo!