Chương 68

Linh ngồi vào phi hành chiến xa, Vạn Thần Dật khởi động chiến xa, một trận tật trì nhanh như chớp, khoảng chừng ba giờ sau, một ngọn núi đen trơ trọi như Khố Lỗ Sơn xuất hiện phía dưới chiến xa, chiến xa hạ xuống, Linh cùng Vạn Thần Dật mở cửa xuống xe, dưới chân giẫm chính là La Ngọ Sơn.

Vạn Thần Dật đem phi hành chiến xa thu hồi, hai người bắt đầu bộ hành trèo lên La Ngọ Sơn, dựa theo lộ tuyến lúc trước kế hoạch tốt, rất nhanh hướng Ô Ưng Sơn tiếp cận, mục tiêu của bọn họ là trước khi bầu trời tối đen đi ra Ô Ưng sơn.

Ngọn núi đen trơ trọi không có bất luận cây cối che chắn, dương quang bắn xuống, nhiệt độ không khí cao đến khiến người hôn mê, chỉ có một ít nơi khuất nắng, trên tảng đá trọc âm u ẩm ướt dương quang chiếu không tới khoác một ít cỏ rêu, Linh cùng Vạn Thần Dật hai người đầu đội liệt nhật, đầu đầy mồ hôi cùng một thân y phục hầu như phong kín, hì hục hì hục trèo lên ngọn núi.

Một giờ, lý y của Linh toàn bộ ướt đẫm, hai giờ, mái tóc dài của Linh có thể vắt ra nước, ba giờ, ngoại bào của Linh tựa như mới từ trong nước đi ra, thấp đáp đáp. Dọc đường, Linh không ngừng từ không gian giới chỉ lấy ra ấm nước uống bổ sung lượng nước, khí trời quá nóng, có thể bởi vị trí địa lý của Thiên Tế Hắc Nhai, cho nên nhiệt độ cùng Tùng Dương không giống, cũng có thể là bởi không có thảm thực vật che chắn cùng hấp thu, nhiệt độ so hỏa lò còn muốn cao, thậm chí càng sâu so cao ôn khi bọn họ chế thuốc hoặc luyện khí cảm thụ.

Linh ngừng cước bộ, tìm một khối nham thạch dựa vào ngồi xuống, nhìn Vạn Thần Dật đồng dạng cả người ướt đẫm, bất đắc dĩ vung lên khóe miệng, thể lực hai người không vấn đề, thế nhưng cũng không chịu nổi thời gian dài vận động dưới nhiệt độ cao như vậy, còn là liên tục bạo phơi dưới dương quang, cho dù liều mạng bổ sung lượng nước, thế nhưng lượng nước trong cơ thể vẫn xói mòn quá nhanh, thể lực cũng theo lượng nước xói mòn yếu bớt. Hiện bọn họ chỉ có thể bổ sung chút nước muối loãng, căn bản không biện pháp như vận động viên đời trước, có ẩm phẩm vận động chuyên môn để uống, Linh cũng không biết thành phần ẩm phẩm vận động này là gì, chính mình muốn thế nào điều phối, chỉ có thể gia tăng một ít muối, thế nhưng hiệu quả hữu hạn, thể lực vẫn theo thời gian dài yếu bớt nhanh hơn.

Từ không gian lấy ra một lọ nước, mở ra uống mấy ngụm liền đem chỗ còn lại toàn bộ đổ lên đầu, bọt nước dọc theo đường cong gương mặt, tí tách chảy xuống. Vạn Thần Dật cũng đồng dạng lấy ra một lọ nước, uống mấy ngụm liền đem nước đổ lên mặt, giảm bớt nhiệt độ thân thể, nhiệt độ cao như vậy, thật sự là quá nóng, cũng là hắn lần đầu gặp phải. Cũng may dung lượng không gian giới chỉ của hai người khá lớn, nước mang theo cũng nhiều, bằng không như vậy tiếp tục, không phải thành công tập họp năm khỏa ma hạch ngũ hành cao cấp ma thú, mà là bọn họ bởi nhiệt độ cao thiếu nước chết.

Thực sự nóng không chịu nổi, Linh đứng lên, một tay đem ma pháp ngoại bào trên người cởi xuống, chỉ còn lý y ướt đẫm bên trong, từ không gian giới chỉ lý lấy ra một kiện trường bào đơn bạc, Linh đem lý y đều cởi, đổi thành trường bào đơn bạc mà nhẹ nhàng. Bởi hai người đều là nam tử, cho nên Linh không có gì nhăn nhó cùng không ý tứ, dù sao trước đây cùng Trạch hai người cũng bình thường thẳng thắn tương kiến, loại lỏa lộ thân trên này không đáng kể chút nào, thái độ Linh càng tự nhiên mà bình thản.

Vạn Thần Dật thấy Linh đứng lên sửng sốt, không đợi hắn minh bạch Linh muốn làm gì, liền thấy Linh cởi ma pháp ngoại bào, càng trực tiếp một cái hôn mê. Lý y ướt đẫm kề sát thân thể Linh, tinh tường buộc quanh thân thể gầy gò mà hoàn mỹ, dương quang chói mắt mà sáng sủa, hắn hầu như có thể rõ ràng xuyên qua lý y kề sát thấy da thịt trắng nõn mà mềm nhẵn của Linh, Vạn Thần Dật cảm giác chính mình càng nóng, cả người khô nóng không ngớt, yết hầu không ngừng chuyển động, nuốt nước bọt. Đường nhìn di lên, khi nhìn đến hai điểm phấn hồng trước ngực Linh càng triệt để thất thần, trước mắt phấn hồng một mảnh, trước đây tập tranh hạn chế cấp ngẫu nhiên xem qua không ngừng thoáng hiện, bất quá đối tượng toàn bộ biến thành Linh xích lỏa hiện tại.

Không được, thấy Linh cư nhiên cởi lý y, Vạn Thần Dật phụ hà không nổi, quá tải, hắn nghĩ có dịch thể ấm áp xông lên não bộ, sau đó liều mạng tìm chỗ chui ra, hơn nữa, chúng tựa hồ nghĩ mũi hắn là tuyển chọn không sai. Vạn Thần Dật nhanh quay đầu, che mũi, nhắm mắt mặc niệm: chỉ liếc nhìn, chỉ len lén liếc nhìn, không việc gì, ngươi (máu) không nên kích động, ta chỉ liếc nhìn…

Bên cạnh một trận tất tất tác tác, Linh đổi tốt y phục, lại uống một lọ nước, rốt cục nghĩ dễ chịu một ít, không khỏi thở ra một hơi, thấy Vạn Thần Dật lấy tay bụm mặt, xoay người không biết làm gì, cũng không suy nghĩ nhiều, căn cứ tâm lý có phúc cùng hưởng kiến nghị nói: “Thần Dật, nếu không ngươi cũng đổi ma pháp bào trên người đi.”

Vạn Thần Dật đang quấn quýt giữa nhìn hay không nhìn, lúc này nghe được lời Linh phản xạ động tác quay đầu, vừa nhìn, Linh đã đổi tốt rồi, cái gì! Đổi tốt rồi, cư nhiên đổi tốt rồi! Vạn Thần Dật nện đất, bi phẫn, cho ngươi quấn quýt, cho ngươi tự hỏi, cho ngươi quay đầu, Linh đổi tốt rồi ngươi biết không?! Thực sự là vạn thất thảo nê mã lao qua cũng không đủ hình dung thế giới nội tâm lúc này của Vạn Thần Dật!

Vạn Thần Dật vạn phần hối hận bất đắc dĩ tiếp nhận kiến nghị của Linh, đổi thành một thân trường bào đơn bạc, lại bổ sung chút lượng nước, hai người tiếp tục trèo núi. Vạn Thần Dật u oán nhìn Linh bên cạnh, ngực ảo não cùng ủy khuất như thực xung quanh hắn phóng xạ, vừa nãy khi hắn thay y phục, hắn nội tâm không ý tứ nửa ngày, rốt cục đỏ mặt, mãn hoài tự tin đem thân trên của mình hiện trước mặt Linh, kết quả, Linh cư nhiên cả một dư quang khóe mắt cũng không bố thí, trực tiếp lấy phân bố đồ nghiên cứu lộ tuyến, nhìn có thể hay không chọn một lộ tuyến tương đối khuất nắng.

Ma pháp sư của Thải Hồng đại lục thống nhất trang phục chính là ma pháp bào, trường bào như Linh hiện mặc trên người đều là một ít dân chúng không có ma lực mặc, mặc kệ là ma pháp sư đẳng cấp gì, bọn họ càng nguyện ý mặc ma pháp bào khoe khoang kiêu ngạo thân là một ma pháp sư, không khả năng nguyện ý cởi ma pháp bào mặc loại trường bào dân chúng bình thường mặc này.

Vốn Linh đối việc này không quan trọng, ngươi là một ma pháp sư chính là một ma pháp sư, sẽ không bởi một kiện y phục mà cải biến chuyện thực ngươi là ma pháp sư, thế nhưng khi Linh đi mua y phục, hỏa kế trong *** đề cử chính là ma pháp bào, y thấy rất nhiều người đều mặc như vậy, cũng theo đó mua, bất quá, nhờ có đương sơ y thấy những trường bào vải vóc đơn bạc nhẹ nhàng, thuận tiện mua vài bộ, hiện bọn họ mới có thể không cần lưng đeo ma pháp bào trầm trọng.

Ngay khi liệt nhật lên tới đỉnh, hai người lại một lần dừng lại nghỉ ngơi, bổ sung lượng nước cùng ăn chút bữa trưa, khí trời quá nóng, cái gì cũng không muốn ăn, thế nhưng hai người đều biết, lúc này càng cần bảo tồn thể lực, trong Thiên Tế Hắc Nhai, tuy giờ còn là ở bên ngoại, thế nhưng ai cũng không biết kế tiếp hội ngộ đến gì.

Linh dựa lưng vào một khối nham thạch ngồi xuống, ngực rất tưởng niệm kỹ thuật làm lạnh đời trước, bất quá, bởi quá mức xa không thể thành, cho nên y chỉ có thể đem suy nghĩ động đến đủ khả năng, nơi thế giới này sở hữu, Tử Vong Sâm Lâm. Ngực thật là cực độ tưởng niệm cảnh tượng bóng cây rậm rạp, cổ thụ che trời, sông nhỏ nước chảy đương sơ ở Tử Vong Sâm Lâm, hiện nếu như để y gặp một gốc đại thụ, y tuyệt đối hoan thiên hỉ địa, nếu như để y gặp một con sông, y nhất định hỉ cực mà khóc.

Vạn Thần Dật nhìn Linh đối diện bị thái dương phơi nắng hai gò má ửng đỏ, ngũ quan tinh xảo vô hạ, đôi mắt đen bởi nhiệt khí bốc lên mà có vẻ thủy quang liễm diễm, đôi môi bởi vừa uống nước mà thủy nhuận sáng bóng, hắn nghĩ máu toàn thân lại bắt đầu hướng lên chạy, có nhiệt lưu gì lại muốn nỗ lực phá tan cấm tham.

Vạn Thần Dật mất mặt lần thứ hai che mũi, nội tâm đối chính mình chỉ tiếc rèn sắt không rèn thành thép rít gào: Vạn Thần Dật, ngươi rất không tiền đồ!

Ngồi nghỉ ngơi chừng mười phút, Vạn Thần Dật nghĩ chính mình ngồi không yên, gương mặt ửng đỏ, đôi mắt bao hàm thủy quang của Linh, không ngừng trước mắt thoáng hiện, khiến hắn tình tự xao động không ngớt, phiền muộn đứng lên, muốn đi lại bình phục tình tự của mình. Ai ngờ chân vừa bước ra nửa bước, liền vấp phải một hòn đá, thân hình bất ổn, trọng lực trong nháy mắt nghiêng về trước, Vạn Thần Dật vô pháp khống chế mắt mở trừng trừng nhìn chính mình đánh về phía Linh??

Linh đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe được tiếng động mở mắt, còn chưa kịp lý giải phát sinh chuyện gì, một bóng đen đã đè ép, “Ừ hừ!” Bị Vạn Thần Dật hung hăng đè, thẳng tắp áp trên người, thân thể đơn bạc của Linh cùng nham thạch phía sau một cái thân mật tiếp xúc, không chỉ phía trước bị áp tới ngực buồn, phía sau cũng từng đợt đau đớn.

Vạn Thần Dật bị mềm mại thình lình xảy đến kinh ngạc vừa nhảy, thật không ngờ người trong lòng mấy ngày nay tha thiết ước mơ lại như vậy rơi vào lòng mình, nằm dưới thân mình, khái khái! Hắn hầu như không chút tự hỏi liền đem Linh ôm vào lòng, dùng hai tay ngăn chặn phía sau Linh cùng nham thạch ma sát, mặt cũng thuận thế phủ trên vai Linh.

Linh ngây ngẩn cả người, vừa nãy y chưa kịp phản ứng lại né tránh, không hiểu bị đè ép, còn chưa tính, thế nhưng hiện Vạn Thần Dật ôm y là xảy ra chuyện gì? Cảm giác có hô hấp ấm áp phất qua gương mặt, Linh có chút không thích ứng từ chối, muốn giãy khỏi bầu không khí kỳ quái này.

Vạn Thần Dật nhìn lỗ tai trắng nõn bình thường giấu trong mép tóc, lúc này bởi nằm xuống nguyên nhân, mái tóc dài toàn bộ rủ nghiêng, lỗ tai trắng nõn khó gặp ánh vào mi mắt, còn có vành tai mượt mà đến ngon miệng. Vạn Thần Dật nghĩ chính mình nhận được đầu độc, bởi hắn cư nhiên hoàn toàn vô pháp khống chế tư tưởng, hắn bao nhiêu muốn tiến lên một ngụm hàm trụ vành tai mượt mà kia, tinh tế gặm cắn mút duẫn.

Vạn Thần Dật không tự giác mở ra đôi môi, ánh mắt si ngốc nhìn chằm chằm vành tai trong mắt hắn ngon miệng không gì sánh được, đột nhiên người dưới thân giãy dụa khẽ động, hắn không biết là vô pháp khống chế thân thể của mình, bị động khuynh về trước còn thuận theo lực đạo hàm trụ vành tai mượt mà.

Hắn cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nghĩ, hắn trong mắt chỉ có người trong lòng này, ngực chỉ có người trước mắt này, miệng chỉ có vành tai nhuyễn nhu mà ngon miệng này. Vạn Thần Dật như đối hi thế trân bảo, ôn nhu duyện, nhẹ nhàng cắn, trong động tác mềm nhẹ không tự giác dẫn theo vài phần nóng bỏng.

Cái này chết hai người đều hôn mê, triệt để hôn mê, một người là bị thân mật đột nhiên tới hôn mê, một người là bị bánh ngọt đột nhiên tới hôn mê, trong thời gian ngắn, vạn vật yên tĩnh mà người vô thanh, thực sự ứng với thiên cổ giai cú ‘Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân tung diệt’ [1].

Một lúc lâu, Vạn Thần Dật dời đi đôi môi của mình, nhìn vành tai đã trở nên đỏ bừng, cúi đầu nói một câu: “Xin lỗi, ta…”

Linh cũng phục hồi tinh thần, giật giật thân thể, mở miệng nói: “Đứng lên.”

“Ừ.” Vạn Thần Dật buông Linh, dời đi thân thể, hai người đều đứng lên, liếc nhau, lại xấu hổ song song né tránh, “Khái khái, chúng ta tiếp tục chạy!” Linh mở miệng đánh vỡ trầm mặc.

Vạn Thần Dật có chút không dám tin nhìn Linh, cứ như vậy? Hắn cho Linh sẽ nghĩa chính ngôn từ khiển trách hắn, hoặc quát lớn hắn đối y bụng dạ khó lường, hắn đều làm tốt chuẩn bị bị hung hăng mắng một trận, thậm chí bị ma pháp bắt chuyện, thế nhưng, hiện cái gì cũng không có, là, Linh không bài xích những cử động này của hắn sao?

Linh nội tâm rất phức tạp, y không biết vì sao Vạn Thần Dật vừa nãy muốn làm như vậy, ngực tựa như có một suy nghĩ rõ ràng mà minh bạch, thế nhưng lại nghĩ không khả năng, ấm áp trên vành tai tựa hồ còn lưu lại, nội tâm của y phân loạn mà quấn quýt, là trùng hợp sao?

[1] Đây là bài Giang Tuyết của Liễu Tông Nguyên:

Thiên sơn điểu phi tuyệt,

Vạn kính nhân tung diệt,

Cô chu thôi lạp ông,

Độc điếu hàn giang tuyết.

Dịch:

Nghìn non mất bóng chim bay,

Muôn con đường tắt dấu giày tuyệt không.

Kìa ai câu tuyết bên sông,

Áo tơi, nón lá, một ông thuyền chài.