Chương 68

Chuyển hai lần máy bay, lục phủ ngũ tạng đều nôn sạch sẽ, hơn bốn giờ chiều Lăng Lăng rốt cuộc cũng đến được thành phố A!

Nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc, cảm giác thân thiết cùng cảm động chưa từng có khiến cô những muốn chạy đến ôm lấy từng người!

Cơn gió quen thuộc, vầng mây quen thuộc, tất cả đều tốt đẹp mà không cần bất kỳ lý do nào!

Để lần gặp nhau này thêm phần lãng mạn, Lăng Lăng không gọi điện cho Dương Lam Hàng, mà đi đến một hàng net gần trường.

Mở QQ, nhập proxy server, tiếng đăng nhập QQ quen thuộc, âm báo tin nhắn quen thuộc, cùng với ava đầu hói nhỏ không thể quen thuộc hơn được nữa không ngừng chớp sáng.

Cô hạnh phúc click chuột mở ra.

“Em có đó không?” là tin nhắn offline anh gửi một tiếng trước.

Sự cảm động đã lâu không thấy dâng lên trong lòng, Lăng Lăng ngẩn ngơ nhìn màn hình máy tính thật lâu rồi mới run run đánh chữ: “Em đến rồi.”

Ava của anh lắc lư càng nhanh: “Anh vừa gọi điện cho em, di động em tắt máy, điện thoại nhà thì không ai bắt.”

“Di động em hết pin!” Nhằm mang đến cho anh một niềm vui bất ngờ, Lăng Lăng không nói anh biết trên máy bay không thể mở máy.

“Em không ở nhà à?”

“Vâng. Anh đang ở nhà trọ hả?”

“Ừ. Em ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa. Anh thì sao? Lại gọi đồ ăn ngoài à?”

“Lát nữa anh sẽ đi ăn, trưởng cục thuế tỉnh L đến đây họp, đúng lúc mẹ anh đang định mở khu mua sắm liên hợp ở thành phố D nên mời ông ấy ăn cơm.”

“Vậy à!” Cuộc sống thảnh thơi ba tháng vừa rồi khiến Lăng Lăng gần như quên mất thời gian của Dương Lam Hàng quý báu dường nào. Anh luôn có những chuyện bận rộn chưa xong, công việc làm không hết.

Có lẽ, anh bận đến nỗi ngay cả thời gian nhớ cô cũng không có.

Lăng Lăng đương không biết nên nói gì thì một tin nhắn của anh đã gửi tới: “Em nhớ anh không? Anh nhớ em lắm, anh tình nguyện đem mọi thứ của mình đánh đổi để được ôm em lúc này…”

Nét cười lập tức hiện lên trên mặt cô: “Cái gì cũng tình nguyện sao?”

Anh đáp: “Cái gì cũng tình nguyện!”

“Em có công chuyện chút, anh chờ em nhé!”

“Được!”

Lăng Lăng thu hết tốc độ chạy đến cửa nhà anh, còn không kịp thở đã cúi đầu nhanh chóng nhấn hai lần chuông cửa.

“Ai đấy?”

“Lầu dưới.” Lăng Lăng thuận miệng nói.

“Chờ chút!” Cửa mở, anh vừa hỏi: “Có chuyện gì không?”

Lăng Lăng đã vọt đến ôm chầm lấy anh thật chặt.

“Cô…” Dương Lam Hàng vội vàng gỡ cánh tay Lăng Lăng đang ôm lấy anh, đẩy cô ra một khoảng cách nhất định, thái độ đề phòng cấp bách này hiển nhiên là vì coi cô thành người phụ nữ khác.

Tuy vậy, khi anh nhìn thấy gương mặt cô, kinh hãi biến thành choáng váng, ánh mắt vốn luôn thâm sâu ngây ra mất hơn hai mươi giây mới lấy lại chút thần thái, thể hiện tư duy đã quay về với thực tại.

Được nhìn cảnh thiên tài biến thành kẻ ngốc thật không uổng phí hai tấm vé máy bay nguyên giá của cô!

“Đừng nói anh quên mất em là ai nhanh đến vậy chứ?”

“Lăng Lăng!!!” Xem ra anh vẫn chưa quên.

“Nghe nói anh muốn ôm em, em cố ý quay về cho anh ôm một lát! Anh phải dùng tự do nửa đời còn lại đổi lấy…”

Không đợi cô nói xong, Dương Lam Hàng ôm lấy cô, quay thật nhiều vòng trong phòng, quay đến khi hai người đều hoa mắt, ngã lên ghế sô-pha hôn nhau cuồng nhiệt…

Hôn đến khi sắp ngạt thở, Dương Lam Hàng mởi thả cô ra, quyến luyến vuốt ve hai má cô. “Anh yêu em!”

Nếu hạnh phúc là nước, Lăng Lăng nhất định bị chết chìm…