Chương 68 – Cuộc sống tràn ngập ánh mặt trời

Sáng sớm

Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ thủy tinh, chiếu rọi khắp căn phòng. Trong không khí tràn ngập hương cỏ hoa thơm ngát. Ngoài cửa sổ, trên cành cây cao, những chú chim non đang ríu rít hót nhưng hát những khúc ca hạnh phúc

Chu Thiến cảm giác môi ngứa ngứa nên dần tỉnh giấc. Mở mắt ra đã thấy Triệu Hi Thành đang cúi đầu, dịu dàng hôn môi cô. Đôi mi dày khép lại, hơi hơi run rẩy

Thấy cô tỉnh lại, Triệu Hi Thành ngẩng đầu, mỉm cười, nói:

– Tối hôm qua ngủ có ngon không?

Nụ cười tươi như thấm đẫm ánh mặt trời, lộ ra ánh sáng chói mắt.

Chu Thiến hơi đỏ mặt, khẽ gật đầu. Cô không khỏi nhớ lại tình hình chiến đấu ác liệt đêm qua, nhiệt tình của Triệu Hi Thành chất chứa lâu như vậy, dường như mãnh liệt bộc phát hết trong đêm qua. Tuy rằng đây là lần đầu tiên của Chu Thiến nhưng khối thân thể này lại vô cùng phù hợp với anh. Chi tiết và cảm giác khi ấy, chỉ cần hơi nghĩ lại thôi cũng khiến Chu Thiến cảm thấy mặt đỏ tai hồng.

Triệu Hi Thành nhíu mày:

– Hóa ra ngủ rất ngon, xem ra là anh chưa đủ cố gắng rồi!

Mặt Chu Thiến đen lại, còn chưa đủ cố gắng… Giờ cả người cô vô lực, lưng như bị đứt lìa, đó chẳng phải là kết quả của sự cố gắng của anh?

Cô giơ tay lên, cánh tay ngọc trắng như tuyết có lấm lấm mấy vết hồng, những vệt này trên người còn có rất nhiều. Cô oán giận nói:

– Xem đi, anh còn nói được! Tối qua anh như sói đói…

Mắt Triệu Hi Thành chan chứa tình cảm, bên trong hiện rõ khuôn mặt cô:

– Anh sai rồi, để anh bù lại…

Giọng anh càng lúc càng khàn, anh kéo chăn mỏng trên người cô ra, da thịt trắng như tuyết đầy dấu hôn ửng hồng, tựa như một đóa hồng mê người khiến ánh mắt anh ngây dại. Anh chỉ cảm thấy, dưới bụng càng lúc càng nóng.

Anh cúi đầu, từ từ dịu dàng hôn những dấu hôn đó, từ cổ đến ngực rồi đến bụng, tiếp tục đi xuống… Một lần rỗi lại một lần, hơi thở nóng rực, nụ hôn dịu dàng, lưu luyến triền miên

Hơi thở của Chu Thiến càng lúc càng dồn dập, cả người nóng lên, cảm giác từng đợt cảm xúc tê dại truyền đến khiến cô không nhịn được mà khẽ rên rỉ. Tiếng rên này như sự kích thích mãnh liệt với anh. Hơi thở của anh đột nhiên trở nên nặng nề, nụ hôn dịu dàng trở nên nóng bỏng, khiêu khích. Anh nghiêng người tới, nhẹ nhàng dán chặt lên thân mình nóng bỏng của cô.

Chu Thiến cảm nhận được nơi đó của anh nóng rực, cứng như sắt,trong lòng thầm kêu thảm. Tối hôm qua bị anh ép buộc lâu như vậy, giờ chắc chắn không chịu nối sự “cố gắng” của anh. Cô mở miệng phản đối:

– Đừng. Lưng em đau…

Nhưng khi nói ra giọng nói lại vô cùng mềm mại, dịu dàng, nghe như là lời dụ hoặc. Triệu Hi Thành cúi đầu bịt kín miệng cô, trong lúc dây dưa khẽ nói:

– Anh sẽ nhẹ nhàng hơn…

Chu Thiến bị anh hôn đến mức thiên hôn địa ám, như rơi vào cơn lốc tình yêu, chỉ có thể ôm chặt lưng anh mới không bị cơn lốc ấy nhấn chìm…

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ càng lúc càng chói mắt, khiến không khí bên trong càng thêm nóng bỏng, diễm lệ.

Những ngày sau đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất trọng cuộc đời Chu Thiến. Triệu Hi Thành luôn bỏ qua một số cuộc gặp xã giao, sớm về nhà với cô. Hai người sẽ cùng nhau ngắm hoa trong hoa viên, ngắm hoàng hôn, ngắm trăng sáng. Hai người chìm đắm trong nụ cười của đối phương. Có khi đặc biệt hưng phấn thì sẽ đi tản bộ ở gần đó như đêm ấy. Chu Thiến sẽ kể lại những chuyện xảy ra trong ngày cho anh nghe. Cho dù chỉ là những chuyện vụn vặt, nhàm chán nhưng Triệu Hi Thành cũng rất thích nghe.