Chương 69

Áng mây thứ 69 : Wen đại nhân (2)

Nắng nhuộm màu vàng tinh khôi…

Gió khẽ chen nhau ùa qua khung cửa…

Trong giấc mộng bao đêm…

Liệu anh có mơ thấy em….?

Theo sau vị bác sĩ được cho là khó tính nhất bệnh viện, Vĩnh Kỳ vẫn dưng dưng như không có gì. Nhưng thực chất, cũng đang lo lắng về những gì vị bác sĩ lắm trò này sắp bày ra. Lại hành hạ người khác đây mà!

Bảo Châu đi bên cạnh, không ngửi được mùi nguy hiểm từ Wen, càng không hiểu tại sao chàng thanh niên bên cạnh lúc nãy còn hung hăng với mình thì bây giờ lại im lặng tuyệt đối. Dường như vị bác sĩ ấy rất đáng gờm thì phải?

Thoát khỏi mớ lung tung trong tâm trí, Bảo Châu khẽ huých vào khuỷu tay Vĩnh Kỳ rồi thì thầm, đâu thể đoán mò mãi :

_ Này, ông ấy là ai mà sao tôi thấy ai cũng kính nể thế?

Thở nhẹ, Vĩnh Kỳ nhỏ giọng trả lời trong khi mắt vẫn đau đáo nhìn thẳng tấm lưng Wen :

_ Suỵt, im lặng đi. Ông ấy rất biết cách hành hạ người khác. Không biết hôm nay rồi sẽ thế nào đây, rơi vào tay ông ấy là tiêu. Mà cũng tại cô…

_ Đâu cần nói nhỏ thế!

Wen ôn tồn cất giọng khiến cả hai giật mình, không ngờ tai ông lại còn thính thế. Nói nhỏ thế mà cũng nghe thấy được!

Bảo Châu hít thở sâu nhìn sang Vĩnh Kỳ, cuối cùng cô nàng cũng hiểu lý do chàng trai ấy sợ vị bác sĩ kia.

Sau một hồi lật lại kí ức xa xưa thì cô nàng cuối cùng cũng man mán nhớ ra Wen đáng kính. Tuy không ấn tượng sâu sắc cho lắm nhưng đủ để khiến Bảo Châu muốn bỏ chạy ngay tức khắc.

Dừng chân trước cửa của một phòng lớn đề hai chữ “Nhà kho” tổ chảng và mang mùi tháng năm. Chắc chắn nơi này rất ít ai dùng tới hoặc đã bị gạt ra khỏi danh sách của bệnh viện nên mới thảm thế này. Căn nhà kho trơ trội một mình với khung cửa bụi bặm nơi góc khuất hành lang.

Thật không thể tưởng tượng nổi bên trong ra sao nữa!

Rất nhanh chóng, Vĩnh Kỳ nhận ra căn nhà kho được cho là hoang sơ ấy. Chẳng phải đã có từ mấy năm trước ư? Vì Wen nói muốn giữ lại chút kỉ niệm cùng mảnh đất cũ nên ông mới không đập nhà kho để xây thêm phòng ốc cho bệnh viện.

Dường như đã hiểu ra được cái gì đó trong ngụ ý dẫn cả hai đến đây của Wen, Vĩnh Kỳ nhìn sang Wen như cầu khẩn và không muốn tin vào những gì Wen sắp thốt ra.

Bảo Châu thì tỏ ra hứng thú với chỗ lạ. Cô nàng cười tít mắt quay sang vị bác sĩ đáng kính, reo lên :

_ Thích thật, tham quan bệnh viện là ước muốn từ rất lâu của cháu!

Không phải ngây thơ không biết ý Wen là gì mà là đang giả ngây để đánh lạc hướng. Đối với ai khác thì còn có thể đánh lừa họ, nhưng với Wen, ôn già dặn kinh nghiệm hơn hai người trẻ tuổi này rất, rất nhiều!

Cười thân thiện, Wen nhún vai nhìn Vĩnh Kỳ rồi nhìn sang Bảo Châu, ngôn từ phát ra thật từ tốn, nhẹ nhàng nhưng đến khi truyền sang cho hai con người kia thì lại mang ngụ ý như muốn đâm thủng giác mạc của họ.

_ Dọn dẹp sạch sẽ nhà kho trong 1 giờ. Còn nhiều việc đang chờ hai đứa lắm. Ta sẽ đứng đây quan sát. Chẳng phải hai đứa rất giàu năng lượng sao? Thay vì hoang phí năng lượng cho việc cãi nhau vô bổ kia, sao không gom lại và trút vào công việc?

Do Wen, tại Wen và vì Wen nên bây giờ căn nhà kho cũ kĩ sẽ được lao công không công quét dọn thật nhiệt tình!

Vĩnh Kỳ cười méo xẹo, nhìn Wen van nài :

_ Đừng mà, con hứa sẽ…

_ Trong 1 giờ, phải làm cho nơi này thật sạch sẽ.

Bảo Châu đẩy ánh nhìn thỏ non sang Wen, giở chất giọng dịu dàng đáng thương ra :

_ Ông ơi, cháu đâu…

_ Bắt đầu tính giờ!

_ Đâu phải tại bọn con tự sinh sự trước đâu?

_ Đúng, đúng

Vĩnh Kỳ ngang ngược nói, cả Bảo Châu cũng gật gù đồng ý theo.

Từ khi nào mà họ lại chung phe thế kia?! Kẻ tung người hứng thế thì chỉ còn một nguyên do duy nhất : Tìm cách chối tội.

Thừa biết là Wen không bao giờ bỏ qua cho ai cả, vibh Vĩnh Kỳ nói thế chỉ vì mục đích kiếm thêm nguồn nhân lực cho việc quét dọn mà thôi. Đối tượng đang được nhắm tới đương nhiên sẽ là kẻ gây ra mâu thuẫn trong việc ăn hay uống – Con sóc nhỏ đáng yêu.

Chơi trò đỗ lỗi cũng thú vị phết!

_ Thiên Di, tất cả là do Thiên Di ạ. Nếu không phải tại nhóc ấy không chịu ăn uống thì đâu xảy ra “chuyện đáng tiếc” đó. Vì lo cho sức khỏe của em ấy nên con và Bảo Châu mới thắc mắc không biết nên cho em ấy ăn hay uống, thế là xảy ra xung đột. Đâu chỉ phạt hai đứa con thôi, phải công tư phân minh chứ, Wen?

_ Phản đối vô hiệu. Với cương vị là một bác sĩ, ta nghĩ một con người muốn được khỏe mạnh thì cần có đủ lượng nước và thức ăn. Thế, chỉ cần hai đứa đưa sữa và cháo cho Thiên Di là xong, việc gì phải làm ồn? Không lẽ…điều căn bản để sinh tồn cũng không biết? Có cần ta dạy cho một khóa bác sĩ không?

Không…không đời nào.

Vĩnh Kỳ còn nhớ, lúc nhỏ có lần Vĩnh Khoa nghịch gì đó, chẳng chịu ăn uống. Ôi thôi, ngày đó là một kỉ niệm đáng nhớ. Khi không cậu lại bị lôi vào vòng và cả hai chú nhóc như trở thành vật thí nghiệm dưới bàn tay ma quái của Wen. Nghĩ thôi cũng đã muốn rụng rời tay chân. Kí ức “đau thương” không kể xiếc.

Nhưng cũng nhờ có thế mà bây giờ mới có hai chàng thanh niên to cao, vạm vỡ, khỏe mạnh.

Thuận theo ý Wen may ra còn đường sống.

——

1 giờ trôi qua trong sự nhìn ngó vui mắt của Wen và sự cực nhọc của hai con người “bạc mệnh”.

Mồ hôi ướt đẫm cả vầng trán cao rộng, ướt đẫm cả lưng áo. Thở hồng hộc, vì quá mệt, gương mặt điển trai giờ đã vương chút bụi bẩn.

Gương mặt xinh xắn cũng trở nên nhem nhuốc, từng sợi tóc bị mồ hôi làm cho ướt sẫm dính vào làn da trắng ngần lộ rõ nét mệt mỏi.

Thật ra, mấy ngày trước Wen có cho nhân viên quét dọn đến dọn dẹp qua loa nơi đây. Nếu dọn cả một ngày cũng chưa xong.

Tính Wen là vậy. Tuy không sử dụng đến căn nhà kho ấy nhưng ông luôn tỉ mỉ, ân cần chăm chút cho vẻ đẹp của năm tháng và thường xuyên cử người đến quét dọn, lau chùi.

Ông lệnh cho nhân viên làm qua loa vì sao ư?

Đơn giản lắm, Wen luôn luôn bắt được những kẻ gây ồn, không làm tròn nhiệm vụ và bỏ bê công việc… ví dụ như hai con người đang có mặt ở đây. Và tất nhiên, việc đầu tiên Wen giao cho những kẻ bị túm đuôi kia là quét dọn nhà kho. Cũng đâu cực nhọc gì mấy!

_ Phù, cuối cùng cũng xong. Giờ con về nhé, Wen đại nhân?

Vĩnh Kỳ đưa tay lau mồ hôi, cười tươi tắn ngây ngô. Chuồn khỏi đây luôn luôn là những từ ngữ đầu tiên tồn tại trong não bộ.

Bảo Châu rã rời tay chân, cô vốn quen với những việc thế này, nhưng… lâu quá không động tay động chân, giờ lại làm thì mệt thật!

Ánh sáng ngập tràn trong hai cặp mắt mệt nhoài kia, họ muốn được nằm dài trên chiếc giường êm ái và ngủ một thật sâu sau ngày hôm nay.

_ Ai bảo thế?

Câu nói nhanh gọn ấy gợi nhớ cho cả hai người trẻ tuổi “Còn nhiều việc đang chờ hai đứa lắm.”

Còn nữa sao?

Bảo Châu ngã người vào tường, tuyệt vọng nhìn sang Vĩnh Kỳ. Vĩnh Kỳ tuyệt vọng nhìn sang Wen. Wen tràn ngập hi vọng nhìn cả hai.

_ Thấy không? Quét dọn sạch sẽ vào nhé! Thế thì mới mang lại bầu không khí tinh sạch cho bệnh nhân được.

Qua khung cửa kính trong veo, Wen chỉ tay về phía khuôn viên bệnh viện, cười nhẹ như chẳng có gì!

Khuôn viên rộng lớn bao quanh bệnh viện chiếm diện tích đất khá nhiều.

Để quét sạch lá cây trong khuôn viên… là cả một vấn đề lớn.

Chắc đến tối mới xong.

_ Một ngày ý nghĩa. Ha ha ha…

Wen cười, ông nháy mắt với hai cô cậu trẻ tuổi rồi bước đi thật dứt khoác. Trước khi khuất sau hàng ngũ nhân viên y tá, chất giọng nhẹ nhàng của Wen vẫn còn vọng lại :

_ Đừng hòng giở trò hay tẩu thoát. Ta luôn quan sát cả hai từ xa đấy.

Wen là thế. Hài hước và vui nhộn. Trầm tĩnh và sâu sắc. Tất cả tạo nên một Wen thật đặc biệt.

Những gì ông làm điều đang giúp ích cho hai cô cậu nhóc trẻ tuổi kia. Wen tin, vào một ngày không xa của tương lai, bệnh viện của ông rồi sẽ có được hai nhân viên tình nguyện mới.

—–

_ Này, quét cho sạch coi. Anh cẩu thả vừa thôi chứ!

Quăng câu chổi sang cho người đối diện, Bảo Châu hậm hực gắt lên, mang từng thanh từ thốt ra ném mạnh vào gương mặt điển trai không chút xót thương. Vĩnh Kỳ nhướn mày, chẳng thèm đón lấy cây chổi mà để mặc cho nó đáp đất, thản nhiên cất giọng :

_ Sao không quét mà sai tôi?

_ Đúng là… chẳng những điếc mà còn đuôi nữa sao? Không thấy tôi đang quét, hả?

Hung hăng lia chổi về phía Vĩnh Kỳ, Bảo Châu hất càm đanh thép.

_ Đang quét? Bộ cô không thấy rác đầy ra hay sao?

_ Hai cháu, lại đây!

Một ông cụ lớn tuổi khẽ cất giọng khi thấy cả hai gây ồn hết sức. Đưa tay ngoắc hai con người trẻ tuổi ấy lại, ông cười tươi :

_ Chắc hai cháu vừa bị phạt phải không? Tin ta đi, làm công việc này thú vị lắm. Vừa đem đến niềm vui cho người khác, vừa làm cho bản thân mình được vui. Các bệnh nhân trong khuôn viên rất thân thiện, các cháu có thể vừa trò chuyện với họ, vừa làm việc chăm chỉ. Mọi mệt nhọc sẽ tan biến.

Cụ ông thật thân thiện, hòa đồng và đáng mến.

_ Này, đã bảo làm việc cơ mà? Sao lại đứng đây tán gẫu, hả?

Giật thót tim. Vĩnh Kỳ và Bảo Châu nhanh chân chạy đi làm việc khi nhận ra chất giọng trầm tĩnh của Wen phía sau.

Cụ ông và Wen khẽ cười. Trong ánh nắng chóm nhẹ, có hai thanh niên chăm chỉ làm việc. Chốc chốc lại nghe tiếng cải cọ vui tai khiến hai ông già ngồi trên chiếc ghế đá phì cười, khiến bọn trẻ nhỏ thích thú dõi theo.

Dần quen với việc quét dọn khuôn viên, Bảo Châu dạng dĩ hơn, cô nàng mạnh dạng bắt chuyện với một vài bệnh nhân bên phía mình đảm nhiệm làm sạch. Được các cụ bà tấm tắc ngợi khen, nàng ta cười tít mắt.

Phía Vĩnh Kỳ, ban đầu không thích mấy những cái nhìn ngưỡng mộ của đám nhóc con với trang phục bệnh nhân và gương mặt xanh xao thoáng nét cười. Anh chàng cáu đến mức không muốn làm tiếp. Bị phạt thôi, có gì đáng để ngưỡng mộ?

Nhưng may mắn thế nào, khi một chú nhóc lon ton chạy đến trao tay viên kẹo cho Vĩnh Kỳ rồi cười nói :

_ Anh đẹp trai, bọn em tặng anh này. Anh thật tốt bụng. Sau này thường xuyên đến đây chơi với bọn em nhé! Ở trong đây buồn lắm.

Chất giọng trẻ thơ làm dịu đi sự mệt nhọc của Vĩnh Kỳ, xoa đầu cậu nhóc, Vĩnh Kỳ khẽ cười. Một lúc sau, chàng trai ấy quăng luôn cây chổi và nhập cuộc vào những trò chơi trẻ con cùng bọn nhóc đáng yêu. Đem lại tiếng cười cho vô vàn người.

Vì lý do đó mà Vĩnh Kỳ phải về trễ hơn Bảo Châu đến nữa tiếng. Trong khi người ta vừa chuyện trò vừa làm thì chàng ấy lại quăng công việc sang một bên và ưu tiên cho những trò chơi thú vị cùng đám nhóc lăn xăn.

——

Màn đêm ảm đạm buông xuống thảm cỏ xanh rì, sắc đen nổi trội hơn cả sắc xanh. Mọi thanh sắc điều thua kém gam đen sang trọng, đầy bí ẩn. Làm bá chủ của bóng đem, chiếm lĩnh các tinh tú đang phát sáng.

Một ngày nữa lại sắp trôi qua.

Nạp đầy năng lượng cho cơ thể xong, Thiên Di kiễng chân ngó qua khung cửa. Cảnh tối ôm thấp thoáng dưới ngọn đèn lưa thưa. Giờ này cũng đã muộn, chắc mọi người cũng đang chuẩn bị đi ngủ sau một ngày làm việc vất vả. Chỉ còn người có ca trực đêm mới ở lại chăm sóc và theo dõi tình trạng sức khỏe của bệnh nhân.

Hứng từng đợt gió đêm, xong, buông vội rèm cửa xuống, Thiên Di lon ton chạy đến cạnh giường bệnh. Lại chăm chú ngắm nhìn gương mặt anh tú. Mãi chẳng chán!

Đêm về, đồng nghĩa với nỗi cô đơn đang giằng xé tâm trạng. Hy vọng nhìn thấy người con trai trước mặt thức giấc giống như đợi chờ một phép màu.

Nắm lấy bàn tay to rộng kia, Thiên Di áp vào má mình, khẽ thì thầm :

_ Chồng yêu, mau mở mắt đi mà. Van anh đấy. Đừng đùa nữa. Em ghét thế này lắm.

_ Chồng yêu, anh thích được gọi thế mà. Mau tỉnh dậy để mà còn nghe em gọi chứ!

_ Chồng yêu, anh đừng ngủ nữa mà. Anh tệ lắm, dám ngủ một mình bỏ em…

_ Trương Vĩnh Khoa, anh có nghe thấy em nói gì không hả? Thừa biết người ta lo cho anh thế mà…

_ ….

_ Em xin lỗi, em sai rồi. Thật sự sai rồi. Đáng ra không nên dùng những trò trẻ con ấy để chọc tức anh. Lẽ ra em phải trân trọng những lúc mình ở cạnh nhau. Sao em không ý thức được điều đó sớm hơn chứ?

_ Anh tỉnh lại đi mà. Em hứa, khi anh tỉnh dậy, em sẽ không trẻ con nữa. Không thế nữa….

Gió vẫn ung dung ngao du khắp chốn. Mây cứ lơ đễnh bay đến mọi nơi. Tinh tú mãi phát sáng.

Khoảng lặng khiến Thiên Di bật khóc trong đêm.

Sóc con mãi ngồi nói và mong nhận được lời đáp trả từ chất giọng lạnh lùng, cao ngạo. Nhưng chẳng thấy!

Nước mắt là thứ ngôn ngữ đáng ghét. Chúng cứ lấn tới nỗi buồn vô tận. Dày vò trái tim nhỏ bé trong nỗi cô độc giữa đêm. Ánh trăng bàn bạc như đang gậm nhắm nỗi xót xa.

Đau. Đau lắm.

Cứ khóc mãi thế Vĩnh Khoa cũng chẳng thèm mở mắt. Thừa biết điều đó, sóc

con gượng cười để nén nước mắt. Nhưng… không được. Từng giọt nước trong suốt như pha lê rơi lã chã, thấm đẫm vào trái tim đang rỉ máu. Liệu thứ nước trong suốt sẽ thấm dần vào da thịt người đang nằm đó, thay chủ nhân của nó truyền những gì muốn nói đến người đang nằm trên chiếc giường trắng với gương mặt lạnh băng?

Đúng rồi… vỏ sò may mắn…

Nghĩ vội, Thiên Di nhanh tay lục lội trong túi tìm thứ đồ nhỏ bé kia, đặt dưới gối nằm của Vĩnh Khoa. Mong sao may mắn sẽ kéo đến!

Khóc đến mệt người, sóc con gục đầu xuống chiếc giường trắng, tay vẫn nắm chặt bàn tay to rộng không rời. Chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay!

Đêm đó, điều kỳ diệu đã xảy đến. Giấc ngủ sâu làm sóc con không cảm nhận được nhịp đập cạnh mình đã trở lại. Bàn tay được nắm chắc khẽ lay động như

Muốn truyền hơi ấm đến cho sóc nhỏ.

Nhưng những cử chỉ khơi nguồn sống ấy chỉ diễn ra trong tích tắc. Sau

đó, đâu lại vào đấy. Hệt như chưa từng có gì xảy ra.

Phép màu sẽ tan biến khi ngày mới kéo đến!