Chương 69: Cưỡng ép hôn

“Bốp!” Tiếng kêu lanh lảnh khiến hai người đều sợ tới ngây người.

Mạc Tiểu Hàn không ngờ sức lực của mình lại mạnh như thế. Có chút lúng túng nhìn bàn tay đang đỏ lên của mình.

Sở Thiên Ngạo khó có thể tin nhìn chằm chằm cô, trong ánh mắt có tức giận cũng có chút tổn thương. Tròng mắt khát máu trong phút chốc trở nên đỏ quạch.

Nở nụ cười như ác ma, Sở Thiên Ngạo siết chặt cần cổ mảnh khảnh của Mạc Tiểu Hàn, giọng nói điên cuồng như ma quỷ từ địa ngục tới: “Mạc Tiểu Hàn, ai cho cô can đảm như thế? Dám đối xử như thế với ông chủ của cô?”

Cổ của Mạc Tiểu Hàn bị hắn bóp gần như không thở nổi. Hai chân theo phản xạ đá vào Sở Thiên Ngạo.

Con ngươi khát máu càng thêm u ám, một bạt tai rất mạnh, Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo tát một bạt tai ngã vào ghế sa lon, má trái của cô ngay lập tức sưng lên, đau rát. Nhưng Mạc Tiểu Hàn vẫn không nói tiếng nào, không cầu xin, cũng không phản kháng nữa, giống như một bức tượng gỗ, một con rối bằng vải rách ngã trên ghế sa lon, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn chỉ có sự hờ hững.

Thấy bộ dáng quật cường của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo càng thêm tức giận, tiến lên một bước, túm tóc kéo đầu Mạc Tiểu Hàn ngửa lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô, lạnh lùng nói: “Mạc Tiểu Hàn, cô nên biết rõ thân phận của mình! Phụ nữ có thai? Chỉ cần một câu nói của tôi, đứa bé trong bụng cô lập tức sẽ biến thành một vũng máu!”

Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, cười mỉa mai một tiếng. Đúng vậy a, một tình nhân, còn dám đánh ông chủ của mình, Mạc Tiểu Hàn, mi chán sống rồi sao?

Sở Thiên Ngạo tức giận đi ra cửa phòng bệnh. “Ầm!” Cửa phòng bị hắn đá mạnh phát ra một tiếng vang thật lớn, tiếng kêu này, kể cả câu nói vừa rồi của Sở Thiên Ngạo, giống như một con dao găm bén nhọn, khoét vào trái tim của Mạc Tiểu Hàn một lỗ thật lớn.

Mạc Tiểu Hàn vẫn duy trì tư thế bị Sở Thiên Ngạo tát ngã trên ghế sa lon. Trên khóe môi xuất hiện một nụ cười thê lương. Đúng vậy a, cô nghĩ mình là ai! Một tình nhân mà thôi, trong bụng đang mang thai một đứa con hoang, thậm chí ba đứa bé là ai cũng không biết. Cô có tư cách gì mà nổi nóng, cáu giận với Sở Thiên Ngạo?

Cô nên ngoan ngoãn uống hết chén cháo gà khiến cô buồn nôn kia, nên ngoan ngoãn cởi quần áo ra, để Sở Thiên Ngạo thỏa mãn phát tiết. Không phải sao? Đây mới việc mà một tình nhân phải làm.

Mà Mạc Tiểu Hàn cô, thật sự là chưa làm tròn bổ phận.

Rào. . . . . . Túi đậu đỏ để trên bàn ăn trong nhà bếp, vì miệng túi không cột chặt nên bị đổ ra ngoài, từng hạt từng hạt đậu đỏ sậm lăn đầy ra đất. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn từ từ ngồi xuống, nhặt mấy hạt đậu lăn đến cạnh chân, một hạt, hai hạt, ba hạt, bốn hạt . . . . . . Cô máy móc nhặt đậu. Trong ngực đau đến cùng cực, cái loại đau đớn như muốn tê liệt này, thậm chí khi cô chứng kiến Thân Hạo Khiêm và Lương Noãn Noãn thân thiết cũng chưa từng xuất hiện.

Chỉ có điều, dấu hiệu này ngay cả Mạc Tiểu Hàn cũng không có nhận biết được.

Đậu đỏ. . . . . . Đúng rồi, cô muốn nấu cháo cho học trưởng Hạo. Sao cô lại có thể quên chứ? Mạc Tiểu Hàn lấy mu bàn tay lau lau nước mắt, đem những hạt đậu vừa nhặt lên rửa sạch sẽ, lấy thêm một ít gạo nếp, một ít gạo tẻ, bỏ hết vào nồi áp suất.

Mạc Tiểu Hàn yên lặng làm những việc này, cố gắng đem sự chú ý đặt vào hạt đậu và gạo đang hòa trong nước.

“Mình không khó chịu, mình rất bình tĩnh. . . . . . Mình không khó chịu, mình rất bình tĩnh. . . . . .” Mạc Tiểu Hàn lặp đi lặp lại hai câu này trong đầu, giống như câu thần chú có sức hấp dẫn, quả thật không còn thấy cảm giác quá đau lòng nữa.

Mạc Tiểu Hàn lấy tay sờ sờ vùng bụng khẽ đội lên của mình, nói thầm với bé con trong bụng: “Bảo bối, đợi khi ông ngoại con phẫu thuật bình phục, mẹ sẽ dẫn con rời khỏi chỗ này được không? Chúng ta sẽ tới thành phố khác, sống cuộc sống hạnh phúc. Được không?”

Chỉ trong vòng nửa giờ, một nồi cháo đậu đỏ vừa mềm vừa dẻo đã xong. Không thể không nói, vú Trương đúng là người cẩn thận, nhà bếp mặc dù không lớn, nhưng đồ đạc cũng rất đầy đủ, có cả hộp giữ nhiệt ở trong tủ. Mạc Tiểu Hàn múc cháo vào bình giữ nhiệt, vặn chặt nắp.

Tất cả đều chuẩn bị xong. Mạc Tiểu Hàn lại bắt đầu lo lắng. Tìm ai đưa cháo đây? Cô không muốn mình đưa qua, học trưởng Hạo đã có vợ sắp cưới, cô không muốn quấy rầy hạnh phúc của hắn. Cô nấu nồi cháo này, cũng chỉ là hi vọng hắn có thể hồi phục nhanh một chút chứ không có ý tứ gì khác.

Cô biết, cô cùng học trưởng Hạo đã không quay về như trước được nữa.

Học trưởng Hạo đã có Lương Noãn Noãn rồi. Mà cô, cũng bị Sở Thiên Ngạo giam cầm ở bên người, trở thành một tình nhân không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Cô không có tư cách, cũng không có quyền lợi để yêu cầu cái gì.

Mạc Tiểu Hàn suy nghĩ một chút, quyết định hay là đi tìm điều dưỡng giúp cô đưa cháo.

Đang cầm hộp giữ nhiệt quanh quẩn đứng ngoài hành lang phòng bệnh của Thân Hạo Khiêm, Mạc Tiểu Hàn trong lòng bất ổn. Trên hành lang rất yên tĩnh, không có một điều dưỡng nào đi qua. . . . . . Phòng bệnh VIP chính là như vậy, trừ phi bệnh nhân rung chuông gọi, cả khu nằm viện đều rất yên tĩnh. Xem ra cứ ngốc nghếch chờ như vầy không phải là cách tốt.

Mạc Tiểu Hàn cố gắng ổn định cảm xúc, quay trở lại phòng bệnh, ấn chuông gọi điều dưỡng. Đây thật sự là hạ sách, cô lo lắng điều dưỡng sẽ nói cho Thân Hạo Khiêm biết cháo là do cô đưa. Cô không muốn cho Thân Hạo Khiêm biết cô đang ở cùng khu phòng bệnh với hắn.

Điều dưỡng vội vã chạy đến, “Cô Mạc, cô cảm giác như thế nào? Có gì cần sao?”

“A, tôi khỏe vô cùng. Cô có thể đưa giúp tôi cái hộp giữ nhiệt này đến phòng bệnh 201 không? Ở đó ở một người, là bạn của tôi”

“Được.” Điều dưỡng nhận lấy hộp giữ nhiệt đi ra ngoài cửa. Mạc Tiểu Hàn không yên lòng dặn dò thêm: “Nếu như người ấy có hỏi, cô đừng nói là tôi đưa qua .”

Điều dưỡng quay đầu lại kinh ngạc: “Cứ như vậy sao. Vậy nếu như người ấy cứ hỏi tới, tôi biết phải trả lời làm sao?”

“Cô nói là của một người bạn cũ. Cô ấy đưa hộp giữ nhiệt xong đi mất rồi.” Khóe miệng Mạc Tiểu Hàn lộ ra một ý cười có chút hoảng hốt.

Một người bạn cũ, lần trước Đài Truyền Hình phỏng vấn hắn, hỏi hắn tại sao lại quyên góp cho buổi triển lãm tranh, không phải hắn nói như vậy sao?

Bạn cũ, Mạc Tiểu Hàn thích từ này. Bởi vì nó bao hàm sự nhớ nhung sâu nặng với những năm tháng trong quá khứ.

Điều dưỡng có vẻ hiểu nên gật đầu. Bước chân nhẹ nhàng đi tới phòng bệnh 201.

Trong phòng bệnh 201, Lương Noãn Noãn đang gọt trái cây cho Thân Hạo Khiêm ăn, bệnh viện rất cố gắng nấu những món ăn ngon, nhưng Hạo Khiêm luôn sợ dầu mỡ.

Lương Noãn Noãn có chút bất đắc dĩ lắc đầu. Ngẫm lại ở nhà dù sao cô cũng là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, kết quả gặp phải Thân Hạo Khiêm, chuyện gì cô cũng chiều theo ý hắn.

Lương Noãn Noãn gọt xong quả táo, dùng dao bổ thành từng miếng nhỏ, dùng chiếc nĩa bằng bạc xiên một miếng đút vào miệng Thân Hạo Khiêm.

Thân Hạo Khiêm đang đọc sách ngẩng đầu lên, nhìn Lương Noãn Noãn dịu dàng cười cười, gương mặt khôi ngô lịch sự, mặc dù có chút tái nhợt, nhưng vẫn đẹp trai khiến người khác phải kinh ngạc.

Lương Noãn Noãn nhất thời cảm thấy hy sinh của mình đều là đáng giá. Người đàn ông anh tuấn lịch sự lại tuổi trẻ tài cao như thế này, cô chiều ý hắn thêm một chút nữa có làm sao đâu?

Tiếng gõ cửa vang lên, Lương Noãn Noãn buông khay nĩa trong tay đi ra mở cửa. Điều dưỡng đem hộp giữ nhiệt đưa cho Lương Noãn Noãn: “Đây là một cô gái nhờ tôi đưa tới đây cho ngài Thân.”

Lương Noãn Noãn tò mò mở ra hộp giữ nhiệt ra nhìn một chút, đôi mắt xinh đẹp nhất thời mở to: “Là cháo đậu đỏ, ôi, nhìn qua có vẻ rất ngon. Cô điều dưỡng, cô gái kia tên gọi là gì?”

Cô điều dưỡng mỉm cười lắc đầu: “Cô ấy chỉ nói là một người bạn cũ của ngài Thân. Cô ấy đưa tôi hộp giữ nhiệt liền đi mất rồi.” Cô điều dưỡng nói xong, lễ phép hướng Lương Noãn Noãn cười cười, rồi xoay người đi ra ngoài.

Thân Hạo Khiêm đang ngồi ở bàn, khi nghe thấy lời nói của cô điều dưỡng thì cả người chấn động mạnh.

Hắn chợt có một loại dự cảm mãnh liệt, loại dự cảm này, khiến hắn nhận chén cháo Lương Noãn Noãn đưa thì cả tay cũng run rẩy.

Là cháo đậu đỏ. Hắn và Mạc Tiểu Hàn đều là người thành phố A, ở quê của bọn hắn, mọi người đều mê tín cho rằng cháo đậu đỏ rất có ích cho dạ dày. Những người có bệnh bao tử, chỉ cần một chén cháo đậu đỏ cũng có thể hồi phục.

Chén cháo đậu đỏ mềm dẻo bốc mùi thơm ngát, được Lương Noãn Noãn đựng trong một cái chén kiểu màu trắng, càng lộ ra vẻ ngon miệng. Ánh mắt của Thân Hạo Khiêm chợt có chút ướt át.

Bàn tay run rẩy cầm muỗng lên từ từ nếm thử một miếng, đúng vậy, là mùi vị quê hương. Ở quê hắn, mọi người có thói quen khi nấu cháo thường cho thêm ít gạo nếp trộn với gạo tẻ.

Tiểu Hàn, nhất định là Tiểu Hàn tự tay nấu cháo cho hắn! Tiểu Hàn, nhất định là cô ấy ở gần đâu đây!

Thân Hạo Khiêm chợt để chén cháo trong tay xuống đuổi theo cô điều dưỡng, không quan tâm phải giải thích với Lương Noãn Noãn cái gì, hắn điên cuồng chạy dọc hành lang, “Cô điều dưỡng! Cô điều dưỡng!” Hắn kêu to, Tiểu Hàn nhất định còn chưa đi xa, nói không chừng cô điều dưỡng còn biết cô ấy ở đâu.

Lương Noãn Noãn lặng đi khoảng hai giây rồi cũng kịp phản ứng, “Hạo Khiêm, anh đi đâu vậy?”

Thấy Thân Hạo Khiêm hồn bay phách lạc đứng trên hành lang trống rỗng, Lương Noãn Noãn chợt có một dự cảm xấu: “Hạo Khiêm, hộp cháo rốt cuộc là ai đưa? Người bạn cũ kia là ai?” Trực giác của phái nữ nói cho cô biết, cô gái này nhất định có quan hệ không bình thường với Thân Hạo Khiêm.

Thân Hạo Khiêm căn bản không nghe thấy Lương Noãn Noãn hỏi cái gì, suy nghĩ của hắn hoàn toàn bị hình ảnh của Mạc Tiểu Hàn chiếm cứ. Mạc Tiểu Hàn, hắn đã chờ đợi ba năm, cũng là cô gái hắn đã tìm ba năm nay, hôm nay đột nhiên xuất hiện trong giờ phút không thể nào ngờ được!

Ba năm trước đây, khi hắn từ nước ngoài trở về, hào hứng mang quà tặng đi tìm Mạc Tiểu Hàn, lại phát hiện nhà cô trống rỗng. Trên cửa chính dán bảng hiệu bán nhà, hàng xóm chỉ nói ba cô phá sản, đưa cả nhà đi hết. Không hỏi được tung tích của cô.

Thân Hạo Khiêm tìm khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố A, nhưng không thấy Mạc Tiểu Hàn xuất hiện, cô tựa như một giọt nước, biến mất trong biển rộng mênh mông không còn bóng dáng.

Lương Noãn Noãn đi tới trước mặt Thân Hạo Khiêm, bất mãn cong cái miệng nhỏ hồng hồng lên: “Hạo Khiêm, anh làm sao vậy, người ta nói mà anh không thèm để ý!”

Thân Hạo Khiêm căn bản không quan tâm trả lời câu nói của Lương Noãn Noãn, trong đầu của Thân Hạo Khiêm đang rối loạn, vui mừng cùng nghi vấn đan xen lẫn nhau, bây giờ cô ấy sống thế nào? Làm sao cô ấy biết mình bị đau bao tử nhập viện rồi? Tại sao nấu cháo đưa tới đây rồi lại không chịu gặp mặt?

Trong đầu rối bời chỉ có một ý niệm: nhất định phải tìm được Mạc Tiểu Hàn!

Cô đang ở thành phố C, dù có phải đào sâu ba thước, hắn cũng muốn tìm được cô!

“Noãn Noãn, em chờ anh một lát. Anh có chuyện rất quan trọng!”

Câu nói vừa dứt, Thân Hạo Khiêm nhấc chân đi về hướng phòng làm việc của viện trưởng.

Bệnh viện này là bệnh viện tư nhân cao cấp nhất thành phố C, người thân đến thăm bệnh nhân đều phải ghi danh, nếu như Mạc Tiểu Hàn không phải là bệnh nhân, cô sẽ xuất hiện ở danh sách ghi danh. Nếu Mạc Tiểu Hàn là bệnh nhân, cô sẽ xuất hiện trong danh sách nằm viện. Tiểu Hàn, lần này em trốn không thoát đâu!