Chương 69 – Khao khát hạnh phúc

Phòng hành chính tổng hợp của tập đoàn Triệu thị chuyên quản lí những việc vặt trong công ty như mua đồ dùng văn phòng, sửa chữa đồ đạc và vệ sinh. Cho nên sau lưng mọi người hay gọi là phòng tạp vụ.

Văn Phương vốn ngồi ở vị trí thư kí Tổng giám đốc ai nấy đều hâm mộ giờ bị đẩy xuống làm viên chức nho nhỏ ở phòng tạp vụ, sao cô ta cam tâm? Hơn nữa cũng không thể thích ứng. Trước kia cho dù là giám đốc nhìn thấy cô ta cũng phải tươi cười, khách khách khí khí, giờ thì bất kì ai cũng có thể sai bảo cô. Những kẻ từng đỏ mắt đố kị cô ta giờ không kiêng nể gì cười nhạo cô ta, đến những người cũng phòng nhìn cô cũng đầy khinh miệt. Tất cả những thứ đó đều khiến ngọn lửa oán hận trong lòng cô ta bốc ngùn ngụt

Giờ đứa trẻ trong bụng cũng hơn 3 tháng, bụng đã dần nổi lên nhưng còn chưa rõ, mặc quần áo rộng rãi thì nhìn cũng không ra, nhìn qua chỉ có hơi béo lên mà thôi. Cho nên dưới sự giấu diếm của cô ta cũng chẳng có ai biết. Nhưng trong lòng cô ta đã có chút lo lắng, nếu bụng lớn hơn thì không giấu được ai nữa, đến lúc đó truyền tới tai Triệu Hi Thành thì ai biết anh sẽ phản ứng thế nào?

Vì thế cô ta bắt đầu tìm mọi đường dây liên hệ với Triệu phu nhân, muốn có được cái ô dù chắc chắn. Nhưng chuyện không hề đơn giản như cô ta nghĩ, Triệu phu nhân như vương hậu trong cổ tích, ở trong tòa thành kín, không phải loại người như cô ta là gặp được. Thậm chí cô ta còn mấy lần tới cửa tìm lại bị bảo vệ ngăn không cho vào, cũng không chịu thông báo, ánh mắt nhìn cô ta đầy khinh thường. Văn Phương đều nhận định là do Tống Thiệu Lâm phá rối, trong lòng càng hận.

Đang lúc cô ta hết đường xoay xở, lòng nóng như lửa đốt thì vô tình nghe được một tin khiến cô ta nhất thời mừng rỡ.

Đó là hai đồng nghiệp trong phòng hành chính tổng hợp thích chuyện bát quái đang nói chuyện phiếm. Bình thường hai người cũng chẳng buồn nể mặt cô ta, cô ta cũng không để ý bọn họ nhưng nội dung nói chuyện của họ lại khiến cô ta chú ý.

Trong đó một người đại khái hơn ba mươi tuổi, xương gò má cao, môi mỏng, bình thường mọi người đều gọi cô là chị Lý. Cô ngồi ở bàn làm việc, người ngả về phía trước, nhìn cô gái trang điểm khá cầu kì nói:

– Biết không, trong nhà chủ tịch sẽ tổ chức yến hội long trọng.

Cô gái trang điểm cẩn thận kia họ Vương, nổi danh là muốn lấy chồng. Ai chẳng biết mục đích đi làm của cô là muốn tìm chồng ở Triệu thị này. Lúc này, nghe xong lời chị Lý nói, cô lườm:

– Em cũng biết rồi, em còn biết lần này không chỉ là sinh nhật chủ tịch mà còn kỉ niệm 40 kết hôn. Nghe nói các nhân vật nổi tiếng đều tham gia. Lúc đó nhất định không thiếu nhưng thiếu niên tài tuấn, nếu em cũng tham gia được thì tốt rồi

Lúc nói. Hai mắt cô sáng bừng lên. Chị Lý phì cười:

– Em bớt mơ mộng hão huyền đi, yến hội này muốn vào phải có danh thiếp, không phải là người làm tạp vụ như em có thể tùy tiện đi vào, nhất định bảo vệ kĩ lưỡng, ruồi cũng không lọt.

Cô gái họ Vương biết cô nói thật, thở dài:

– Đúng là xã hội thương lưu, thật hâm mộ. Nếu em có thể đến nhất định phải dùng toàn lực mà tìm một người đàn ông vừa đẹp trai, nhiều tiền mà chung tình như Tổng giám đốc mới được.

Chị Lý mở to mắt kêu: