Chương 7.1

Về đến nhà đã gần mười giờ, vốn Đỗ Thanh Dương còn muốn hẹn cô đến Night Club mà họ thường đến để chơi liền một đêm nhưng Thẩm Kiều nghĩ ngày mai cần phải xong bản thiết kế liền cự tuyệt.

Chiếc xe màu trắng dừng lại trong garage chợt thấy xe của Trình Dịch Dương đã để ở đó từ lúc nào. Cũng đúng, thời gian này hắn chắc chắc đã sớm về rồi. Cầm túi đồ trong tay, tâm tình vui vẻ mở cửa vào nhà. Trong nhà các bóng đèn được mở lên sáng rực, vừa nhìn qua đã thấy Trình Dịch Dương mặc đồ ở nhà, ngồi trên ghế sofa đọc một quyển sách thật dày, im lặng, hơn nữa rất bình thản.

Nhìn thấy cô ở cửa, chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu, “Đã về?”

“Ừm.” Cô trả lời, bước chân nhẹ nhàng tiếp tục đi lên, ở nơi khúc quanh chuẩn bị lên lầu chợt thấy trên bàn ăn ở trong phòng ăn vẫn để nguyên bát đũa thì bỗng chốc dừng lại.

Trình Dịch Dương khá thích sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không để thức ăn đã ăn xong dư lại trên bàn không dọn dẹp. Như vậy, những thứ này…

Cô để túi đồ xuống, trở lại phòng khách lần nữa, “Dịch Dương.”

“Ừ?”

“Thức ăn trên bàn…”

“A, anh nghĩ là buổi tối em sẽ về nhà ăn cơm.”

Cảm giác áy náy xông lên đầu, cô cúi đầu, thì thầm tỉ mỉ: “Hôm nay Thanh Dương hẹn em đi ra ngoài dạo phố, bọn em đã ăn rồi.”

“Thì ra là như vậy.” Hắn để quyển sách trên tay xuống, “Như vậy anh sẽ dọn dẹp bàn ăn vậy.”

“Anh…” Cô nhớ tới những thứ trên bàn kia còn chưa có ai động đến, “Không phải là chưa ăn đó chứ?”

“Anh muốn chờ em về nhà ăn chung.”

Như vậy, hắn còn chưa ăn cơm? Lần này không chỉ là cảm giác áy náy, cảm giác đau lòng từ sâu trong lòng cô thẳng tắp xông lên, hít một hơi thật sâu, mới có thể nói: “Anh vẫn đợi em?” Hiện tại mấy giờ rồi? Hơn mười giờ, sắp mười một giờ rồi, mà hắn còn chưa ăn cơm?

“Không có gì, dù sao cũng không đói lắm.” Hắn dọn dẹp bát đĩa trên bàn rồi đáp.

Cô nhìn thức ăn trên bàn, cá kho tàu, sườn xào chua ngọt, đậu xào, còn một bát canh bắp non, ba món đơn giản và một món canh nhưng đều là món cô thích ăn.

Cô nhớ tới mình kết hôn thời gian dài như vậy, thức ăn xuất hiện trên bàn ăn đều là sở thích của cô. Cô cho tới bây giờ của chưa nói với hắn mình thích ăn hay không thích ăn món gì, nhưng mà hắn lại rất rõ ràng sở thích của cô. Điều này chứng tỏ cái gì? Cho tới bây giờ đều biết hắn là một người đàn ông tỉ mỉ hơn nữa rất biết săn sóc, chẳng qua cô thật là không ngờ hắn lại tốt với cô như vậy, tốt quá khiến mắt của cô có cảm giác cay xè.

Xúc động, đột nhiên liền đi tới, cô tiến lên, dùng sức ôm hắn từ phía sau, đầu ngón tay ôm cái eo biền chắc thật chặt, “Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Luôn miệng nói xin lỗi vì cô đã quá tùy hứng và không để ý đến hắn. Cô luôn luôn làm theo ý mình, là người tự do tự tại, cho đến bây giờ cũng không để ý rằng cô đã quên mất mình đã kết hôn thì tự do và mong muốn của bản thân sẽ phải giảm xuống một nửa. Cho nên hôm nay hẹn Thanh Dương cô cũng không nghĩ đến phải nói cho hắn biết, chỉ nghĩ khi hắn về nhà mà không có cô ở đây thì chứng tỏ cô đã có chuyện đi ra ngoài.

Cô thật là không ngờ, hắn lại đợi cô cùng ăn cơm, thậm chí đợi đến sắp mười một giờ.

Nhưng cô về đến nhà, hắn không có một câu chất vấn, không có một câu trách cứ, chỉ lẳng lặng dọn dẹp bát đũa, hắn bao dung cô như vậy, sao cô không khỏi đau lòng?