Chương 7

“Anh ước sẽ được ở bên em mãi mãi”

– Thảo này! đây là mười lăm triệu anh chỉ có thể giúp được thế thôi.

– Nhưng……

– Lại nhưng rồi. Nhận đi. cậu vừa nói vừa đưa cho Thảo số tiền đó.

– Vậy thì em thay mặt gia đình em cảm ơn anh nha. Lúc nào có tiền em sẽ trả anh ngay.

– Đã nói là không có gì mà?

– Mà anh ơi? hôm nào mời anh về nhà em nhé?

– Để làm gì???

– Để mời anh một bửa cơm xem như là cảm ơn anh.

– Anh chỉ nói đùa thôi mà.

– Hihi. Thì cứ đi anh nhé?

– Anh ngại lắm.

– Đi đi mà? Thảo nủng nịu.

Cậu nhìn Thảo một lát rồi nói:

– ừm. Được rồi. Khi nào về nha em thì nói anh nhé.

– Hay là mai đi. Mai thứ bảy mà.

– ừm. Thế cũng được.

– ……………………………….

– Mà gia đình em có mấy người. Hai người trên xe nói chuyện với nhau.

– Nhà em có 6 người cơ. em là chị cả. sau em còn 2 em gái và một em trai.

– ………………..

– …………………..

– ……………….

– Mà Thảo ơi!…………. Thảo…………… không ai lên tiếng cả cậu quay sang nhìn Thảo thì thấy Thảo đang ngủ gật. Cậu nhẹ nhàng kéo đầu Thảo vào vai mình, một cảm giác thật khác lạ, tim cậu đập nhanh.

– ………………………….

– Con chào Bố Mẹ!

– A!!! chị Thảo về.

– Cháu chào hai bác, Anh chào các em.

– Đây là…….??? Mẹ Thảo hỏi.

– Dạ đây là bạn con. Người mà con nói lúc tối đó.

– ừm. Vào nhà đi các con.

Cái Thanh, em gái Thảo nói:

– bạn trai của chị Thảo phải không? hai người đẹp đôi lắm.

Thảo đỏ mặt nhìn sang cậu.

– Thôi các con vào chuẩn bị dọn ăn đi để Bố Mẹ nói chuyện.

– Cháu này. gia đình bác biết ơn cháu lắm. nếu không có cháu thì…….

– Không có gì đâu. Việc cháu nên làm mà.

– à mà Thảo này! Bố tìm được việc rồi.

– Việc gì vậy Bố.

– à. Bố làm tài xế cho một công ty du lịch thôi.

Thay vì vui, trên mặt Thảo thể hiện một nỗi buồn.

– Thế thì phải thường xuyê

n đi xa rồi. Thảo thở dài.

Mẹ Thảo đi từ đằng sau đến vổ vai Thảo.

– Công việc mà con. Thôi mọi người vào ăn cơm nào.

– …………………..

Ăn xong cậu lên phòng theo chỉ dẫn của Bố Thảo. còn Thảo và Mẹ đang rửa bát bất ngờ mẹ Thảo hỏi Thảo:.

– Cậu ta là ai thế?

– Là bạn của con thôi Mẹ à!

– Chỉ đơn thuần là bạn thôi à. Hay là……..

– Mẹ! Thảo không cho Mẹ nói được từ hay là.

– Con và Mike chỉ là bạn thôi mà.

– ừm. Thế cậu ta ở đâu. làm gì mà nhiều tiền thế.

Nghe những câu hỏi của Mẹ mà Thảo không biết trả lời sao. Thực sự thì những vấn đề này thì Thảo không bao giờ đề cập đến nên giờ không biết nên nói sao.

– Thôi Mẹ đừng hỏi. Con mệt rồi. Con đi nghĩ nha.

– ừm. Cũng may mà Thảo nhanh trí nên mới thoát khỏi hoàn cảnh này.

Cậu đang đọc sách mấy cuốn truyện thiếu nhi thì có tiếng gọi:

– Anh Mike ơi?

Cậu đặt cuốn truyện nhìn lại nơi phát ra tiếng nói thì ra là Thảo:

– Gì thế em.

– Em có một số chuyện muốn hỏi anh một lát được không?

– ừm. Có gì anh cứ hỏi. Mà nhìn em không đc khỏe nhỉ. để anh đi lấy cho em cốc nước nha.

– Thôi không cần đâu anh à.

– Thì xem như anh trả công cho em đi.

– Trả công gì?

– Cho anh một bửa ăn ngon. Hi hi.

– ừm. Thế cũng được làm phiền anh vậy.

Cậu vào phòng khách. đang loay hoay không biết lấy nước gì cho Thảo

thì cậu nghe được một giọng nói phát ra từ nhà bếp.

– Anh ơi? nhà em bây giờ chỉ có mười lăm triệu chiều nhà em sẽ đến gửi anh. Còn số tiền còn lại thì hôm sau…. à không tháng sau nhà em nhất định sẽ trả đây đủ……….

– Vâng… vâng… cảm ơn anh.

– ………….

– Mike! Cháu làm gì ở đây?

Cậu lúng túng không biết nói sao.

– Dạ cháu….. cháu…. cháu đang lấy nước cho Thảo ạ. Nó có vẽ mệt bác ạ.

– ừm. Cháu để đó bác lấy cho.

Cậu biết rằng lúc này nên yên lặng là tốt nhất. Nhưng không hiểu sao cậu lại hỏi một câu mà khi phát ra cậu thấy cậu thật ngốc:

– Nhà ta nghèo lắm hả bác?

– ừm.

– Tai sao hả bác?

Mẹ của Thảo vào bếp loay hoay lấy nước cho Thảo rồi nói:

– Trước đây nhà bác cũng khá dạ. nhưng vì bác trai bài bạc nên mới ra nông nỗi này. nói thật nếu nhà bác không có Thảo thì sẽ không sống được đến bây giờ. Cậu thấy giọng bà ngẹn lại, vai bà khẻ nhún. Hình như

bà đang khóc thì phải. bà nói tiếp:

– Trước đây cuộc sống nhà bác cũng tạm được cũng được đi nhiều nơi. nhưng lần cuối là đi thăn quan quê Bác Hồ. Lúc đó nhà bác để lạc mất Thảo. may mà một cậu bé giúp nó. Ngày xưa nó để thương lắm giọng bà có vẽ tự hào.

– Thảo đây có phải không bác. cậu chỉ vào ảnh của một cô bé rất thân quen treo trên tường.

– ừm đúng rồi. Là nó đấy. đó là ảnh nhà bác chụp khi nhà bác về quê Bác Hồ.

– “Chẳng lẽ là cô ấy. Bóng giáng, nụ cười,đặc biệt là kiểu tóc buộc hai

chỏm ra hai bên rất đáng yêu mà trước đây cậu đã gặp rất lâu rồi”.

– “anh hứa khi anh lớn lên sẽ đưa em lại thăm chốn này”.

– “anh hứa lớn lên nhất định lớn lên anh sẽ yêu em, nhất định lớn lên anh sẽ lấy em làm vợ”

– Chẳng lẽ……

– Mike…. Cháu đang nghĩ gì thế?

– Cháu… à không… không có gì đâu ạ. Cậu giật mình đáp

– Nước pha xong rồi đây.

– Cảm ơn bác nhé? Cháu lên phòng đây ạ!

– Thảo ơi? nước đây em uống đi!

Cậu mở cửa đi vào và Cậu bật cười nhìn Thảo. Thảo đang ngủ trên cái bàn học của cái thanh. Cậu lấy chăn đắp cho Thảo vô tình làm Thảo tĩnh giấc. Thảo tĩnh dậy chụi đôi mắt nhìn lên người vừa đắp chăn cho Thảo.

Thảo luống cuống đỏ mặt khi nhìn thấy cậu.

– Anh…. Anh…. Em ngủ lâu chưa thế?

– Anh không biết. Mà em uống nước đi. có chuyện gì mà tìm anh thế?

– à. ừm. Cũng không có gì to tát lắm. lúc nãy em rửa bát với Mẹ Mẹ có hỏi về anh mà em không biết trả lời sao. Quả thực từ lúc quen anh đến giờ em không biết gì về anh ngoài cái tên là Mike cả. bây giờ anh có thể cho em biết một ít về anh được không?

– em chưa biết gì về anh mà cũng làm bạn với anh được. Em tin tưởng người quá đấy.

– Em…. Em…. Thì….

Cậu nhìn Thảo mĩn cười, cậu nói tiếp:

– Thế muốn biết gì về anh nào?

– Thì tên thật, quê quán, gia đình, người yêu, bạn bè….

– Sao nhiều thế?

– Thì em đã biết gì về anh đâu.

– được rồi. Anh sẽ trả lời từng cái một em chị khó lắng nghe nha?

– ừm.

– Tên thì em cứ gọi anh là Mike, anh ở Nghệ An.

– Gia đình……… cậu nghẹn lại. Gia đình anh có 3 người Bố Mẹ và anh.

– Thế thì anh được cưng chiều quá ha.

– Cưng chiều………cậu cười đau khổ …ừm. dĩ nhiên rồi.

– Thế còn người yêu?

Người yêu, có lẽ lâu lắm rồi cậu không còn biết người yêu nó là cái gì. Bất chợt cậu thở dài nhớ đến Nhung khiến Thảo tò mò..

– Sao lại thở dài. bộ có người yêu rồi à?

– Chưa có đang cô đơn.

– Thiệt hả. không đùa chứ?

– ừm. Anh đùa làm gì. mà anh trả lời thế được không? còn câu hỏi nào nữa không?

– còn nhiều lắm. mà Bố anh làm gì thế.

– Bố anh…….. Bố anh làm công nhân thôi.

– Thế Mẹ anh?

Cậu thở dài.

– Sao lại thở dài suốt thế?

– Không có gì! Mẹ anh làm ruộng thôi. mà thế đã được chưa. tra khảo anh từ nãy đến giờ đã đủ chưa thế? Cậu lập tức nói như thể muốn nói với Thảo rằng: “em đừng hỏi nữa”. cậu sợ Thảo sẽ hỏi những cậu hỏi mà chính cậu cũng không trả lời được.

– Hi hi. Thôi em không hỏi nữa đâu.

– Sao thế?

– để dành hôm sau nói tiếp. thôi em xuống phòng đây. Nói đoạn Thảo bước ra ngoài đóng cửa, nhìn Thảo bước đi bỗng chốc cậu khẻ mĩm cười rồi cầm cuốn truyện lên đọc tiếp. được một lúc thì cánh cửa bật mở, cậu quay người nhìn lại:

– À! Mà anh này. Lát nữa em với anh đi chơi nha.

ừm. lúc nào đi thì gọi anh nha.

*****************

– Hi hi. Thực ra em muốn rủ anh đi chơi thôi chứ bắt anh ở nhà em thấy sao sao ấy. Mà nơi này không có gì đẹp cả.

– ừm. Không sao.

– Đi được một đoạn Thảo bỗng hít một hơi thật sâu rồi chạy nhanh lên phía trước dang hai tay xoay vòng tròn rồi nói:

– ôi!!!! hôm nay gió mát thế. Trời lại không nắng thích thật.

– cậu bật cười nhìn Thảo khiến Thảo xấu hổ, không nghịch nữa.

– Mới về à! Tiếng nói của Tâm bạn Thảo.

– Em chào anh!

Cậu đáp lại bằng một nụ cười:

– ừm! chào em.

– Tâm đi nhanh bước đến bên Thảo khẻ nói “nho nhỏ” với Thảo:

– Đã dẫn người yêu về nhà rồi cơ đấy. Vụ này không khao không được rồi.

– Mày nói bậy à! Bạn bình thường thôi, người yêu gì chứ. Thảo đỏ mặt không giám nhìn cậu.

– Anh gì ơi? nói gì đi chứ? Có người nói chỉ là bạn bình thường thôi kìa. ha ha.

– Cậu cười cười rồi đáp:

– Mà khao gì vậy?

Tưởng đâu Mike sẽ nói không phải ai ngờ. Thảo nghĩ.

– Bọn em nói nếu ai có người yêu thì phải khao một chầu sửa chua đó. Hi hi.

– Vậy thì đi thôi, em dẫn đường đi. Cậu vừa nói vừa bước nhanh lên phía trước thì bị Thảo kéo lại.

– Anh….. chúng ta…..

– Thôi đi nào…. Cậu nắm lấy bàn tay của Thảo rồi kéo Thảo đi, không còn biết nói gì nữa lặng lẽ đi theo cậu.

Cái tâm nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Lan đứa bạn trong nhóm:

– Alo…. Mày à! Con nhỏ Thảo nó có người yêu rồi. đi ăn khao nào. chỗ củ nhé.

– …………………

Ở trong một cái quán nho nhỏ có những tiếng cười nói rất to, ở đó có ba

cô gái và một chàng trai đang bàn luận.

– Thảo? mày có người yêu lúc nào thế?

– Wow, đẹp đôi thế.

– Lại tìm được một cao to đẹp trai nữa chứ.

– đúng là trai tài gái sắc. mày chọn chuẩn thật đó.

– Không bù cho bọn tao, chưa có này.

– Lần này khao to đây. đôi đầu tiên.

Những nhân vật phụ cứ ùa vào nói còn hai nhân vật chính thì ngồi im thin

thít không nói gì cả.

– Trả lời đi Thảo kìa. cậu dục Thảo làm Thảo lúng túng chẳng biết nói gì? Quay mặt nhìn cậu.

– Anh….. anh….. em……

Cậu mĩm cười:

– Thôi mọi người ăn sửa chua đi. các câu hỏi của em anh sẽ trả lời sau.

– Ăn sửa chua đi. Thảo của chúng ta hôm nay không nói được gì rồi.

– Mà mọi người giới thiệu về mình đi?

– úi quên mất.

– Có sửa chua rồi là quên luôn à. Thảo nhà ta mãi mới nói được một câu.

– Em là Tâm. là bạn học cùng nó từ nhỏ đến hết 12

– Còn em là Lan, bạn của nó hồi cấp 3 thôi.

– Còn anh?

– Anh là bạn của Thảo. cứ gọi Anh là Mike, Anh ở Nghệ An.

– Là bạn thôi à? Chứ không phải là người yêu à?

– Là bạn thôi. Thảo lên tiếng.

– Tao không hỏi mày! Thảo im lặng không còn biết nói gì chỉ còn biết ngồi ăn sửa chua.

– ừm. Chỉ là bạn thôi. Cậu nói.

– Thì bạn trai với người yêu đều như nhau mà. lan lên tiếng làm cả hai cười ầm ĩ.

Cậu lắc đầu nhìn hai cô bạn gái trước mắt rồi cười nói :

– Thế hai em lúc nào mói định mời lại đây.

– Mời lại gì.

– Sửa chua.

– Thì bọn em đã có đâu mà.

– Thì các em định lúc nào có?

– Bọn em sẽ ở vậy. Haha.

– Có ở vậy được không? Thảo lên tiếng.

– Lúc nào có thì gọi mình đi với nhé?

– Ok. Dể ợt. Lúc nào có em gọi cho.

– chỉ sợ đến khi nhà mình có thì Thảo nhà mình đã theo người ta vào Nghệ An rồi. Muốn mời cũng không được.

– Lúc đó nhà mình sẽ ăn bù cho nha. Haha.

Thấy hai nhân vật phụ cứ ùa vào nói, Thảo giận lắm, nhẩn nhịn từ nãy đến

giờ, bèn lên tiếng:

– Này! thế anh Phong của mày đâu rồi Tâm. haha- Thảo.

– Phong nào? Tao đâu có biết.

– Còn phong nào nữa. Phong học lớp A1 chứ còn Phong nào nữa.

– Hi hi.

– Còn cười được à. Thế cái cây tên là Tâm đã bị cưa đổ chưa thế?

– Còn lâu nhá. Cây này chắc lắm.

– Chắc à. Anh Phong nhà mày cầm cái cưa sắc lắm, không đổ mới là lạ đó. Haha.

– đúng đấy! đúng đấy! Lan ùa vào.

– Còn mày nữa. Cái anh gì lớp B1 viết thư tình cho mày đâu rồi.

Lan im re. không còn biết nói gì nữa:

– Bọn mày tưởng những chuyện bọn mày làm qua mắt được tao hả?

– Thôi mà. chị Thảo tha cho bọn em đi.

Thảo cốc cho mỗi người một cái.

– Ăn sửa chua đi.

– ………………

– ………………

Tan liên hoan. Hai người trở về nhà.

– Tại sao……….

– ý em muốn hỏi tại sao anh lại như vậy đúng không!

– Vậy sao……

– cũng không có gì? với lại cũng định rủ em đi đâu đấy thì gặp bạn em. Nhân tiện cũng đi luôn. hi hi. Mà

anh cũng xin lỗi làm em khó xử.

– ừm. Không sao. Dù sao cũng cảm ơn anh nha.

– Không có gì?

– Mà anh ơi? tối nay ở lại đây. mai lên trường nha.

– Sao lại thế được, anh làm phiền anh nhiều rồi.

– Không sao! Tối ở lại đây cùng gia đình em nhé.

– Thôi! anh phải lên trường đây.

– Vậy cũng được, tùy anh…..

………………………………………..

– Cháu định lúc nào lên Hà Nội?

– Dạ tối nay cháu đi ạ!

– Sao sớm thế mai chủ nhật mà.

– Cháu bận ạ!

– Bận gì chủ nhật, tối ở đây với gia đình bác, mai đi với con gái bác luôn.

thế nhé?

– Sao có thể làm phiền bác được.

– Phiền gì chứ, cháu cứ ở lại đây, giờ cũng sắp tối rồi.

– Dạ, thế cháu làm phiền gia đình bác vậy.

Chỉ cần một câu nói thế thôi mà đã làm cho một người vui sướng lên rồi.

Sau buổi ăn tối cùng gia đình Thảo, Thảo cùng Mẹ xuống bếp rửa bát còn

cậu với Bố của Thảo:

– Cháu này! sau này bác đi làm thường xuyên không có thời gian chăm lo cho Thảo được nữa. Sau này có gì nhờ cháu chăm sóc Thảo hộ bác nhé. Nó khổ nhiều rồi.

– Vâng! Nhất định cháu sẽ chăm sóc cho Thảo. bác cứ yên tâm.

– Mà cũng tại bác. Đôi mắt ông rưng rưng như muốn khóc ông nói tiếp:

– Không phải tại bác thì Thảo đâu có khổ như thế. ở cái tuổi này lẽ ra nó phải được vui chơi, học hành thì nó phải làm việc quần quật cả ngày để trả nợ cho bác. bác thấy có lỗi với Thảo quá.

– Thôi bác đừng buồn nữa, mọi chuyện qua rồi mà. dù sớm hay muộn thì bác cũng nhận ra lỗi lầm của bác rồi. Thế là Thảo cũng có một người cha tuyện vời rồi, Thảo may mắn hơn cháu rồi.

– ý cháu là sao?

Cậu giật mình rồi nói:

– À không có gì đâu ạ! Thôi bác đừng buồn nữa. Bây giờ bác hãy chuộc lại hết lỗi lầm ngày xưa bằng cách đừng làm cho mọi thành viên trong gia đình bác buồn lòng về bác. và hãy chứng tở cho mọi người thấy bác là một người chồng tuyệt vời một người cha tuyệt vời là chỗ dựa vững chắc cho mọi người. Còn về Thảo Từ trước đến giờ cháu luôn xem Thảo là em gái của mình vì thế cháu hứa cháu sẽ chăm sóc nó cẩn thận bác đừng lo.

– Em gái thôi à. Không phải là………

– Là sao hả bác?

– à không có gì! thấy cháu nói như vậy bác cũng yên tâm rồi.

hai người đang nói chuyện thì Thảo đi vào:

– Bố với anh Mike nói chuyện gì mà vui thế?

– Có nói gì đâu! Ông đứng dậy đi đến bên Thảo nói nhỏ với con gái:

– Bố đang nhờ cậu ấy chăm sóc con thôi.

– Bố cứ trêu con. Thảo đỏ mặt.

– Ai mà biết được. Thôi hai đứa nói chuyện đi, Bố đi ngủ đây. Nói xong ông đi ngủ để lại Thảo và cậu ở trong phòng, Thảo lên tiếng:

– Anh có muốn đi đâu chơi không?

– ừm. Thế đi đâu.

– đến nhà bạn em chơi nhé?

– Thế cũng được.

– để xem có cô nào lọt vào mắt anh không?

– ừm.

– …………..

Hai người cùng đi dạo, đi được một lát cả hai cùng ngồi xuống bãi cỏ, Thảo lên tiếng:

– Hôm nay trời đẹp quá anh nhỉ?

– ừm.

– Trời không mây, nhiều sao quá! Gió cũng mát thật!

– ừm.

Hai người cùng ngồi một lát cùng ngắm sao, bỗng nhiên Thảo hỏi:

– à anh Mike này? Anh có dự định gì về tương lai chưa?

– Về gì?

– Thì về nghề nghiệp chẳng hạn.

Cậu gật đầu chậm rãi nói:

– ừm. Anh chưa khi nào nghĩ đến. Nhưng nếu được làm trong công ty lớn thì tốt còn không thì có lẽ anh tự mở một công ty nhỏ gì đó thì tốt. Thế còn em?

– Em cũng không biết. Nếu sau này anh mở công ty riêng thì thuê em làm với nha. Hi hi.

Cậu quay sang nhìn Thảo, mĩm cười đáp:

– Được thế thì còn gì bằng. tốt quá!

– Thế còn gia đình thì sao?

– Gia đình gì?

– Thì gia đình riêng của anh ấy!

Cậu ầm ừ một lát rồi nói:

– Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.

– Chưa bao giờ?

– ừm.

– Chả lẽ anh chưa bao giờ nghĩ đến là anh muốn một người vợ như thế nào ư?

– Chưa. Thảo ngạc nhiên hỏi tiếp:

– Thế giờ anh muốn có một người vợ như thế nào?

– Anh thì chỉ cần một người vợ hiểu mình thôi.

– Thế thì rộng quá. Anh không nói thì làm sao người ta biết mà hiểu mình chứ. Anh nói cụ thể hơn đi.

– ừm. Thì….. cậu nói lập lờ làm Thảo tò mò hơn, Thảo dục cậu:

– thì sao?

– Để anh nghĩ đã chứ?

– Trời!!! Bó tay với anh luôn.

– Thì một người….. không cần xinh gái, biết chấp nhận hoàn cảnh sống của mình cho dù là nghèo hay chăng nữa. Yêu chồng thương con.

– Còn gì nữa không?

– Tạm thời anh chưa nghĩ ra. Thế còn em? Bất giờ cậu quay sang Thảo hỏi Thảo làm Thảo giật mình:

– Em á.

– Hỏi anh rồi thì em cũng phải nói chứ.

– ừm. Em thì đơn giản thôi.

– Đơn giản thế nào?

– Thì…… em cũng không chồng mình đẹp trai. Không rượu chè, bài bạc,

không thuốc lá, yêu vợ thương con, thế thôi.

– Thế mà đơn giản á!

– Hihi. đơn giản mà. Đang nói chuyện thì bông nhiên Thảo reo lên:

– á! Sao băng kìa! ước đi. nói rồi Thảo chắp tay cầu nguyện.

– Nhìn Thảo Thảo thật đáng yêu. cậu ước sẽ được ở bên Thảo mãi mãi.

– “Nghĩ gì thế Tuấn, không được nghĩ như thế, mình không thể”. Cậu tự nghĩ rồi đấu tranh tư tưởng với suy nghĩ của mình.

– Anh ước gì thế nói cho em nghe đi.

– Em nói trước đi. rồi anh nói.

– Em ước………

– ước gì?

– Em ước…… gia đình em sẽ không còn sóng gió nữa.

– ừm.

– “Thực ra em ước em sẽ được ở bên anh mãi mãi không bao giờ xa cách”.

Thảo tự nói với lòng mình, mắt Thảo nhìn vào cậu.

– Làm gì mà nhìn anh kỹ vậy?

– Không có gì! thế còn điều ước của anh. Thảo đỏ mặt.

– He he. Anh ước gì anh không nói cho em nghe đâu.

– Nói em nghe đi, anh chơi xấu thế.

– được rồi. Anh ước anh có ba điều ước. Ha ha.

– Eo ơi. anh chơi ăn gian kìa?

– Ai biết. Anh lở ước rồi phải làm sao?

– Thế anh nói cho em biết điều ước thứ nhất của anh đi.

– Thì anh ước………

– ước gì?

– Anh ước anh luôn luôn vui vẽ thôi.

– ừm. Thế còn điều ước thứ hai?

– điều thứ hai á!

– ừm.

– điều thứ hai tạm thời anh chưa nghĩ ra.

– Thế à! Thế lúc nào nghĩ ra thì nói cho em nhé?

– ừm.

– Mà nhìn anh như thế này không biết ngày xưa anh như thế nào nhỉ?

– Em muốn biết lắm à! Cậu tỏ ra vẽ nghiêm nghị:

– ừm.

– Thế thì em nói về em trước đi.

– Sao lúc nào em cũng nói trước thế? Thảo nhăn nhó.

– Thì tại muốn về người ta thì phải nói về mình đã chứ.

– ừm. Thế cũng được! Nghe Mẹ bảo ngày xưa em nghịch lắm, nhưng rất để thương. hi hi. Còn anh?

– Anh làm sao biết được anh ngày xưa như thế nào đâu.

– ứ. Em không chịu đâu. anh ăn gian. Em nói rồi giờ anh phải nói cho em biết về anh. Anh nói đi. nói đi mà. Thảo lay vai cậu, nũng nịu.

– Thôi được rồi! để anh nói, đừng lay anh nữa.

– ừm. Có thế chứ. Anh Mike ngoan quá! Thảo mĩm cười.

– Lại nói đểu anh phải không Thảo để thương? anh giận rồi sẽ không nói cho Thảo dể thương nghe nữa đâu.

– đấy. Anh cũng đang nói đểu em kìa. xem như chúng ta huề nhé? Anh nói đi.

– Thôi được rồi! Xin tuân lệnh Thảo dể thương.

– Cái anh này. chọc em hoài. nói đi.

– Ngày xưa anh xấu xí, da đen thui, quần áo luộn thuộm, ngốc nghếch Bẩn thỉu…. Nói chung là anh có nhiều cái xấu lắm.

– Anh lại đùa em phải không?

Thảo nhăn mặt nhìn cậu tỏ vẽ khó hiểu, cậu bật cười nhìn Thảo:

– Ai dám đùa Thảo dể thương chứ. Haha.

– Giám đùa em à! Lần này em không tha cho anh nữa đâu. anh thử đứng lại xem nào?

– Haha. Anh xin lỗi Thảo dể thương.

– ghét anh quá à! Toàn đùa em thôi. em mà bắt được anh thì em sẽ cho anh biết tay.

– ối. Thảo dể thương tha cha anh đi. anh xin lỗi Thảo dể thương mà. tha cho anh đi.

đã rất lâu rồi cậu mới được cười như thế.

– ghét anh quá à! Không thèm nói chuyện với anh nữa.

– Thôi mà!

– á! Thảo giả vờ bị vấp rồi ngồi bệt xuống thảm cỏ.

– Em làm sao thế. Cậu lo lắng chạy lại.

– A! bắt được anh rồi. Xem anh giờ chạy được đường nào.

Cậu nhìn Thảo, Thảo nhìn cậu. Bốn con mắt nhìn nhau. Một khoảng yên lặng cậu cũng không biết vì sao cậu lại nhìn Thảo nữa.

– Bảo sang nhà bạn chơi. thế mà toàn nói chuyện vớ vẫn khuya rồi còn

đâu. câu nói của cậu là cả hai người thoát khỏi cảnh ấy.

Thảo luống cuống rút tay của mình ra khỏi bàn tay của cậu rồi quay mặt đi không giám nhìn cậu:

– ừm. Cũng tại em thôi.

thôi về ngủ mai còn lên Hà Nội. ừm.