Chương 7

Nhìn thấy cô gái xinh đẹp trong sương mù chuẩn bị biến mất khỏi tầm mắt, Giang Ba vội vàng cất tiếng gọi:

-Người đẹp ơi!

Không có phản ứng gì.

Giang Ba lại gọi:

-Bạn ơi!

Cũng không thấy có phản ứng.

Giang Ba vội vàng hô to:

-Mình muốn đặt sữa!

Cuối cùng thì người con gái xinh đẹp trong sương mù cũng dừng bước, ngoảnh đầu lại cười thật tươi:

-Xin hỏi, bạn ở phòng nào?

Cuối cùng thì Giang Ba đã có thể nhìn rõ ràng khuôn mặt cực kì xinh đẹp của cô gái. Lúc cười trên má của cô còn có cái núm đồng tiền nho nhỏ. Giang Ba bối rối lấy tay chỉ vào biển số phòng treo trước cửa và nói:

-Mình ở phòng 208.

-Mình phải đi giao hàng cho kịp giờ. Nếu như bạn muốn đặt sữa thì khoảng 9 giờ mình quay lại, đưa danh mục sữa và bảng giá cho bạn tham khảo, thế có được không?- giọng nói vừa dịu dàng vừa ngọt ngào, dứt lời cô lại mỉm cười duyên dáng, cái má lúm nhỏ xinh lại hiện lên trên má.

Giang Ba gật đầu lia lịa:

-Được được, mình đợi bạn!

Sau khi giao hết đơn đặt hàng ở kí túc xá này, Khả Nhi liền đi xuống. Cô vô tình ngẩng đầu lên…Giang Ba lúc này đang nằm bò trên lan can nhìn xuống, không biết Dương Phàm đã đứng bên cạnh Giang Ba từ lúc nào. Lúc này Khả Nhi mới nhớ ra, hình như Dương Phàm cũng ở trong phòng 208 ở kí túc xá này. Cô liền nhoẻn miệng cười với anh.

Giang Ba vô cùng sung sướng:

-Ba lần cười!- Giang Ba hồ hởi: -Cô ấy cười với tôi ba lần liền. Cậu có nhớ năm đó Thu Hương cười với Đường Bá Hổ ba lần để bày tỏ tình cảm không?

Dương Phàm khoanh tay đứng dựa vào lan can nhìn theo cái bóng đang khuất dần ở dưới cổng kí túc xá. Trước đây mỗi lần gặp Khả Nhi, anh đều thấy cô mặc đồng phục. Anh còn tưởng cô không nhận thức được vẻ đẹp của bản thân. Nhưng nhìn thấy tình hình ngày hôm nay, anh biết hình như cô đã nhận thức được rất rõ lợi thế của mình.

Đúng chín giờ sáng, Tần Khả Nhi đến phòng 208 kí túc xá nam của học viên công trình, vừa hay Chu Chính Hạo cũng có mặt ở đó. Nhìn thấy Khả Nhi, Chu Chính Hạo kinh ngạc thốt lên:

-Ơ, sao em lại…

-Cô ấy đến tìm tôi, tìm tôi đấy mà!- nhìn thấy Khả Nhi, Giang Ba liền lao như tên bắn đến trước mặt cô, suýt chút nữa đâm sầm vào Khả Nhi vì không phanh kịp.

Khả Nhi lùi lại phía sau một bước rồi chìa mấy danh mục sữa ra cho Giang Ba:

-Đây là danh mục sữa và đơn giá. Bạn xem qua đi, thích mùi vị nào thì tôi sẽ viết đơn đặt hàng cho bạn loại đó. Sáng ngày mai tôi sẽ lập tức giao hàng cho bạn!

-Đặt sữa?- Chu Chính Hạo cướp lấy mấy tờ giấy trong tay Giang Ba. Nhìn qua một hồi, Chu Chính Hạo mới vỡ lẽ: -A…anh nhớ ra rồi. Vài ngày trước anh có đọc được bảng tin nhận đặt sữa bò tươi ở trên bảng thông báo của trường. Hóa ra là em phụ trách chuyện này à?

Khả Nhi khẽ gật đầu.

-Anh cũng muốn đặt, đặt…-Chu Chính Hạo chợt nhớ ra điều gì đó, liền quay đầu lại nhìn Dương Phàm từ nãy đến giờ vẫn im lặng rồi quả quyết: -Đặt cho đội tuyển bóng rổ của anh mỗi người một phần. Dù sao cũng sắp đến giải thi đấu rồi, mọi người ai cũng cần phải bồi bổ cơ thể!- Chu Chính Hạo tự đưa ra chủ trương rồi móc ví của mình, lấy ra mấy tờ một trăm tệ và hỏi: -Đặt mười phần sữa tươi hết tất cả bao nhiêu hả em? Ngần này có đủ không?

Khả Nhi không hề đưa tay ra nhận tiền: