Chương 7

Cảnh chiều tà như tấm màn mờ che phủ cảnh vật, Giản Dao đứng bên cửa sổ, ngước nhìn tòa nhà văn phòng cục cảnh sát đèn điện sáng trưng.

Sau khi Cục trưởng đi vào ngôi biệt thự, cảnh sát bảo những người khác ra về. Giản Dao cũng quay về nhà mình.

Giản Huyên từ thư phòng đi ra, cầm một quyển vở rất đẹp, đưa đến trước mặt chị gái: “Em muốn có chữ ký của Đại Thần.”

Giản Dao quay đầu, liếc nhìn em gái. “Có cần thiết không?” Hôm qua, Giản Huyên vẫn còn gọi Bạc Cận Ngôn là “yêu quái”.

Giản Huyên kiên định gật đầu. “Tất nhiên cần! Em là fan ruột của phim truyền hình MỹCriminal Minds[1]. Bây giờ có một chuyên gia sờ sờ ngay bên cạnh em, sao em có thể bỏ qua?”

[1] Tâm lý tội phạm: series phim truyền hình của Mỹ được khán giả Trung Quốc rất yêu thích.

Giản Dao không để ý ánh mắt mong chờ của em gái, lại quay đầu ra phía cửa sổ. “Chị sẽ không đi xin chữ ký của anh ta.”

“Hả?” Giản Huyên rất bất ngờ, thấy vẻ cố chấp của chị gái, cô buộc miệng hỏi: “Chị, chị đang khó chịu chuyện gì thế?”

Giản Dao hơi ngẩng người, quay sang nhìn em gái bằng ánh mắt kỳ lạ. “Chị khó chịu ư? Tất nhiên không phải. Em có biết nếu chị đi tìm anh ta xin chữ ký, anh ta sẽ nói thế nào không?”

“Nói thế nào?” Giản Huyên hỏi lại.

Giản Dao ngẫm nghĩ. Bắt chước giọng điệu tự cao tự đại của Bạc Cận Ngôn, cô nói chậm rãi: “Nếu ai xin chữ ký của tôi cũng được toại nguyện thì bây giờ chắc tay tôi không còn nữa.”

Giản Huyên ngạc nhiên. “Hả?”

Giản Dao nói tiếp: “Ký đến gãy tay mất.”

Giản Huyên phì cười. “Đúng là kiêu đến mức đó.”

Giản Huyên thở dài, hai chị em ngước nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, không ai lên tiếng.

Thật ra lúc chiều, khi Lý Huân Nhiên tiết lộ thân phận của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao vô cùng kinh ngạc. Cô vốn có ấn tượng ban đầu về Bạc Cận Ngôn, anh như “trạch nam[2]”, tự cao tự đại, ngạo mạn, EQ thấp, không hiểu nhân tình thế thái, tự cho mình là nhất. Tóm lại, anh là người đàn ông ấu trĩ và lập dị. Một người như vậy lại là chuyên gia nổi tiếng thế giới, thậm chí Lý Huân Nhiên coi anh là “nam thần”. Từ trước đến nay, Lý Huân Nhiên cũng là một người cao ngạo, chẳng mấy ai khiến anh vừa mắt. Chắc chắn Bạc Cận Ngôn phải là nhân vật thật sự lợi hại trong ngành thì mới khiến Lý Huân Nhiên tâm phục khẩu phục.

[2] Trạch nam và trạch nữ là hai từ thường dùng trong xã hội hiện nay, chỉ những người thích ru rú ở nhà.

Giản Dao chỉ có thể kết luận, thế giới này quả thực chẳng thiếu những chuyện kỳ lạ.

Giản Dao đang chìm trong suy tư, điện thoại di động của cô đột nhiên đổ chuông. Là Lý Huân Nhiên gọi, cô lập tức bắt máy. Giọng nói của anh có vẻ không bình thường “Anh thấy em đang ở nhà, em có rảnh không? Đến văn phòng của anh ngay.”

Từ khu tập thể cảnh sát đến tòa nhà làm việc của cảnh sát khá gần. Vài phút sau, Giản Dao đã xuất hiện tại văn phòng của Lý Huân Nhiên. Lý Huân Nhiên rót cho cô cốc nước. Anh không lên tiếng, khói tỏa ra từ điếu thuốc lá kẹp giữa hai đầu ngón tay anh lượn lờ xung quanh cô, gương mặt tuấn tú rất nghiêm nghị. Giản Dao cầm cốc nước, uống một cách tự nhiên. Đến khi không chịu nổi sự im lặng, cô mới nhướng mắt nhìn anh: “Anh bị mất trí à? Nhìn em đủ chưa?”

Lý Huân Nhiên không trả lời mà hỏi một câu: “Bạc Cận Ngôn đang theo đuổi em đấy à?”

Giản Dao lập tức sặc nước, ho vài tiếng. Cô trợn tròn mắt. “Anh điên rồi! Làm gì có chuyện đó!”