Chương 7

Catherine ho và cựa quậy. Có những hạt cát trong miệng và mắt cô, và cô bị ngã sóng soài trên một bề mặt đất nhấp nhô đầy khó chịu.

” Marks.” Cô nghe thấy tiếng Leo đang đẩy những mạnh vụn sang một bên khi anh đang cố gắng tiến về phía cô. Giọng nói anh vô cùng khẩn cấp. ” Em có bị thương không? Em có thể đi lại được không?” ” Vâng…Tôi…Em không sao cả…” Cô ngồi thẳng lưng và lau những vết bẩn trên mặt. Nhận thức được những đau đớn của cơ thể, cô cho rằng chúng không hề nghiêm trọng. ” Chỉ một chút bầm tím thôi. Nhưng kính của em lại mất rồi.”

Và cô nghe thấy anh lên tiếng thề rằng. ” Anh sẽ cố gắng tìm lại cho em.”

Một phút bối rối, cô cố gắng nhìn cảnh vật xung quanh mình. Dáng người hơi nghiêng của Leo vẫn mờ ảo trong bóng tối. Bụi bẩn che phủ toàn bộ không khí, làm cho mọi thứ dường như chậm lại. Từ những gì cô có thể nhìn thấy thì, họ đang ở trong một hố đất, có thể là sâu sáu feet, với ánh nắng mặt trời le lói xuyên qua từ trên chiếc mái thủng. ” Anh đã đúng. Thật không khó để bị ngã xuống đây. Đây có phải là một nhà giam không?”

Hơi thở Leo lúc này đây thể hiện rõ sự mệt mỏi, kiệt sức khi anh trả lời cô. ” Anh không chắc. Đây có thể là một hầm mộ. Anh có thể nhìn thấy những mảnh đá còn sót lại của bức vách ngăn đằng kia…và chỗ trũng bên trong bức tường kia nơi những điểm nối xà ngang có thể chống đỡ được.”

Trong cơn khủng hoảng, Catherine quăng mình về phía dáng người mờ ảo kia, cô sờ soạng để tìm anh trong bóng tối

” Cái gì vậy?” Leo vòng tay mình qua người cô và ôm cô. Thở hổn hển, cô chôn vùi mặt mình vào lồng ngực cứng rắn của anh. Họ đang nửa ngồi, nửa nằm và ở giửa một đống đất đá và gỗ mục nát.

Anh đưa tay lên đầu cô, để cho cô nhìn thẳng vào mắt anh, cho cô một sự bảo vệ cần thiết. ” Chuyện gì xảy ra vậy?”

Cô nghẹn ngào nói. ” Một hầm mộ ư?”

Anh vuốt tóc cô và kéo cô lại gần anh hơn, anh ôm chặt cô như thể bật cứ ai, bất cứ điều gì có thể dễ dàng làm tổn thương cô vậy. ” Đúng rồi. Sao em lại sợ hãi vậy?”

Cô gần như không thể nói giữa những hơi thở dồn dập của mình. ” Nó không phải là nơi giam giữ những thi thể chứ?”

Câu hỏi đầy sợ hãi của cô được đưa ra khiến cho Leo phải rất khó xử và bối rối khi đưa ra câu trả lời. ” Không, đây không phải loại hầm mộ đó.” Một sự thích thú đầy tiếc nuối được thể hiện qua giọng nói của anh, và cô cảm nhận được miệng anh đang chạm vào vành tai cô. ” Em đang nghĩ về một trong những căn phòng dưới những khu nhà thờ hiện đại, nơi những người đã chết được chôn cất. Nhưng hầm mộ thời Trung Cổ thì lại khác, nó đơn giản chỉ là một nhà kho thôi.”

Catherine không hề di chuyển. ” Vậy có nghĩa là không hề có những bộ xương ở đây sao?”

” Không hề. Không đầu lâu, cũng chẳng có quan tài đâu.” Tay anh vẫn tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve làn tóc cô. ” Tội nghiệp tình yêu của anh. Mọi thứ ổn rồi. Không có gì đáng sợ ở đây cả. Em hãy hít một hơi thật sâu đi. Em được an toàn rồi mà.”

Catherine vẫn cứ ” thủy chung” nằm trong lồng ngực anh trong khi cô cố gằng kiểm soát hơi thở mình. Cô đang cố lờ đi lời nói mới đây của anh, anh nói ” tội nghiệp tình yêu của anh” rằng anh đang âu yếm cô. Đôi môi anh lướt qua thái dương cô và cứ nhẹ nhàng nấn ná không dời. Vẫn ở đó, cô theo đuổi những cảm giác đang rất mãnh liệt của mình. Cô chưa bao giờ bị cuốn hút bởi một ngươi đàn ông như anh, cô thích những người không có tầm vóc đáng sợ như anh. Nhưng anh thật mạnh mẽ, thật dễ chịu và dường như anh thật sự lo lắng cho cô, và giọng nói anh thì cứ dịu dàng, nhẹ nhàng mà quấn lấy cô