Chương 7

Chương 7.1: Khuôn mặt khó có thể lầm lẫn

Dương bước vào quán bi – a. Là ban ngày, quán tương đối vắng vẻ. Nhưng việc một đứa con gái như Dương bước vào quán cũng khiến cho vài anh chàng thanh niên hiếu kì ngước lên nhìn. Đã thành quen, Dương cố tỏ ra bình thản, cô mỉm cười với cô bé nhân viên mặc đồng phục váy ngắn quen mặt.

Cô bé nhanh nhẹn tới bàn xếp bi, bắt chuyện.

“Bạn của chị chưa đến à?”.

“Ừ, tí nữa chị ấy mới đến”.

Dương ngắm nghía rồi lấy một cây gậy trên giá đỡ xuống, bắt đầu phá bi. Cô thong thả chơi một mình, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ. Cô nàng Giáng Châu này hôm nay tự dưng lại giờ dây thun mới mệt chứ.

“Anh chơi cùng nhé”.

Một anh giai ở đâu bước tới, mặt mũi sáng sủa mà tối cũng… sủa luôn, nhìn Dương, trưng ra nụ cười đầy hữu hảo thân thiện.

Chỉ tiếc là Dương không có hứng. Cô không thích những kẻ mày râu nhẵn nhụi, giọng nói ướp toàn đường … hóa học, đặc biệt lại càng không thích với những vụ làm quen bên bàn bi – a.

Dương cười nhẹ “Bạn em sắp tới rồi”.

Anh chàng không hề nản lòng “Thì anh chỉ chơi cho đến khi bạn em đến”

Dương lấy lơ thoa đều đầu gậy, ngước lên lãnh đạm “Xin lỗi, nhưng em chỉ quen chơi với bạn em thôi”.

Anh chàng làm một điệu bộ khoa trương, tỏ ra kiểu “tiếc thật” rồi quay người bước đi. Về bàn, mấy tên bạn cười há há lên trêu chọc.

“Tao đã bảo mày đừng có dây vào mấy em đó mà… Thế nào chẳng đang đợi cạ”.

Dương hơi buồn cười, đúng là cô đang đợi “cạ”, mà cái cô nàng “cạ” này có đến muộn thì cũng phải báo cho người ta một câu chứ. Đang định móc điện thoại ra gọi thì tiếng ồn cãi vã ở khu phòng bên cạnh vọng tới. Đó là khu phòng Vip mà Dương có ngó qua mấy lần, nhưng chưa bao giờ vào. Nghe loáng thoáng bảo trong đó chỉ những bọn ăn tiền chuyên nghiệp mới chui vào thôi.

Từ căn phòng đó, tiếng ồn chửi rủa vang lên ầm ĩ. Dương chau mày, định đi ra ngoài quán để gọi thì đột nhiên, có tiếng “rầm” lớn. Tiếng gậy, tiếng bi bị ném loảng xoảng xuống sàn vô cùng nhức óc. Cùng lúc là tiếng lao vào nhau đánh đấm của một số thanh niên.

“Đập chết mẹ nó đi”

“Xem mày còn dám đòi tiền bọn ông không”…

Dương lay hoay nhìn hai cô bé nhân viên phục vụ, mặt xám ngoét chạy vào phòng, rồi lại te tái chạy ra, nhào đến vồ lấy điện thoại, bấm bấm số. Hình như là gọi cho người quản lý, báo cáo tình hình. Nhưng chưa kịp gọi thì cánh cửa phòng Vip bật tung, rồi bốn năm thanh niên đang đánh đấm loạn xà ngầu kéo cả chùm ra ngoài, xông phi vào nhau những cú như trời giáng. Một gã tóc vàng khè thấy cô bé phục vụ đang lẩy bẩy gọi điện thì nhào đến, giật chiếc điện thoại ném đi, đẩy cô bé ngã dúi xuống đất.

Mấy thanh niên đang chơi xung quanh thấy “có biến” vội dạt vào một góc, hiếu kì nhìn màn phim hành động tưng bừng trước mặt. Anh chàng vừa nãy chơi cùng Dương thì hùa theo vài thanh niên yếu bóng vía chạy như vịt ra ngoài sảnh.

Cô bé nhân viên vẫn nhăn nhó vì đau, Dương vội nhảy đến đỡ cô bé dậy, dìu vào một góc, rồi quay lại kinh hoàng nhìn cảnh trước mặt.

Đám thanh niên đang quây lấy một cậu thanh niên áo trắng, không ngừng đấm đá nguyền rủa. Loáng thoáng giữa những bóng người, Dương nhìn thấy những vệt máu loang chảy trên màu sơ mi trắng xóa.

Trực giác mách bảo Dương không nên dính vào mớ rắc rối này, nhưng khi nhìn cậu thanh niên ngã vật xuống sàn, Dương quên béng thứ linh tính thường xuyên chính xác ấy. Cô nhảy dựng lên, gân cổ.