Chương 7

Mở cửa, Tinh Thần lê thân thể mệt mỏi vào nhà trọ, cô đã một đêm chưa về làm lão Ruth lo lắng chạy từ phòng bếp ra đưa hai tay ôm lấy cô nói: “Tiểu thư Tinh Thần yêu quý, rốt cục cô đã trở lại.” Khiến cô nằm trong lồng ngực ấm áp khóc ngất.

Cô hận thấu xương Cổ Hoành Siêu, hắn dám hạ lưu bỏ thuốc mình, hại cô thành thế này! Đồng dạng cô cũng hận người đàn ông kia, tuy rằng đó chỉ là sai lầm nhưng đôi mắt lạnh lùng, thái độ hờ hững lộ ra khinh thường và chán ghét, giống như ở góc độ khác hắn so với cô càng giống người bị hại hơn.

Lừa bịp tống tiền? Hắn cho rằng mình cùng Cổ Hoành Siêu thông đồng với nhau sao? Một đêm kia, cô đã mất đi cái quý giá nhất của con gái lại còn bị để lại một bụng ấm ức và nỗi khổ khó nói.

Nhớ lại chuyện cũ, Tinh Thần nhớ tới những chuyện xảy ra mấy năm gần đây càng thấy cuộc sống sống buồn cười này thật đáng buồn, như một ngọn núi lớn ép cô đến không thở nổi. Suốt ba ngày, Tinh Thần đều trốn ở nhà trọ, không bước chân ra khỏi nhà, cô nằm trên giường nhỏ trong phòng mình trùm chăn kín đầu mặc cho nước mắt làm ướt hết gối.

Sau đó cô chỉ muốn đem đêm hôm đó trở thành một cơn ác mộng, là mộng thì sẽ qua đi.Tuy rằng cô vừa nghĩ đến Cổ Hoành Siêu liền hận không thể đi giết hắn, nhưng đáng giá sao? Vì giết chết một tên hỗn đản thì mình cũng phải ngồi tù.

Không đáng!

Cô đem nước mắt nuốt hết vào trong, dự tính càng chăm chỉ học tập, càng liều mình làm thêm để dành tiền, chờ cô tốt nghiệp xong sẽ lập tức rời khỏi nơi này.

Vấn đề là, cô không nghĩ tới ác mộng không những không thể dừng lại mà thậm chí còn tìm tới cửa.

Đang trên đường tới trường, Tinh Thần bị một chiếc xe chặn lại, nhìn chiếc xe tôn quý, tao nhã, thanh lịch và tinh xảo đến hoàn mỹ, cửa xe chậm rãi hạ xuống, cô liền thấy người đàn ông ngồi trong đó. Vẫn là bề ngoài sạch sẽ như cũ, đáy mắt sâu như biển làm người ta không thể đoán ra.

Khuôn mặt Tinh Thần trắng bệch trừng mắt nhìn hắn, toàn thân phát run, hắn còn đi tìm cô làm gì?

Hắn nhìn cô một cái, nói ngắn gọn: “Lên xe.”

Hai tay cô nắm chặt thành nắm đấm, khắp người tràn đầy phòng bị không có một chút ý định lên xe.

Thấy thế, Phó Hoành ngược lại nở nụ cười, cùng khuôn mặt sắc lạnh hỏi: “Em muốn tôi mang video đi công khai?”

Giống như từ đầu đến chân đều bị nhúng vào nước đá, Tinh Thần phẫn hận trừng mắt nhìn hắn, dùng hết khí lực toàn thân mới có thể ngăn lại tiếng thét, cô hít thật sâu, dường như nếu không làm vậy cô sẽ vì hít thở không thông mà chết.

Mười lăm phút sau, Tinh Thần lại bị hắn đưa đến phòng hắn, vừa vào trong cô đã phát run liền đứng nép vào cửa không chịu vào nhà.

“Lạnh không? Muốn uống chút trà không?” Hắn ném chìa khóa xe trên bàn ở phòng khách, quay đầu xem xét cô, bộ dạng khách khí hỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Thần trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt to chứa đầy hận ý, cô trừng mắt nhìn hắn cắn răng run run hỏi: “Anh muốn thế nào?”

“Tôi nghĩ, bắt đầu đã sai lầm thì tại sao không đâm lao rồi theo lao?” Hắn thoải mái tựa vào đệm nhung màu trắng gạo trên ghế sofa cười cười.

Tinh Thần hoài nghi chính mình nghe lầm, cô nhíu mày, “Anh nói gì?”

“Tôi nói……” Hắn nhìn chăm chú cô, giống nhìn thẳng vào con mồi đã chờ đợi lâu ngày, “Tôi rất thích hương vị của em, cho nên muốn cùng em tiếp tục mối quan hệ như đêm kia.”