Chương 7

Nhâm Nhiễm tuyệt nhiên không nói chuyện với Nhâm Thế Yến, hôm sau đã ôm chân đang băng bột trở về kí túc xá, không nghe điện thoại của ông, ngoài việc thừa dịp ông không ở nhà về lấy ít đồ đạc, cô hiếm khi về nhà – dù gần trong gang tấc.

Hầu như ngày nào Gia Tuấn cũng đến thăm cô, lấy nước, mua cơm, đốc thúc cô uống thuốc, dẫn cô đi thay băng, tháo chỉ. Cô không từ chối, chỉ là mặt buồn rười rượi, không nói chuyện với anh như trước.

Cô gầy đi nhanh chóng, gần như trở về trạng thái trầm cảm của lúc vừa đặt chân đến thành phố này, bất luận là đề tài gì, cô cũng không thấy hứng thú, lại thêm phần nóng nảy hay cáu gắt.

Dưới sự chăm sóc của Gia Tuấn, chân của cô đã hết sưng và đi lại thoải mái được, tay phải sau khi tháo chỉ để lại vết sẹo dài. Cô thường sờ vào nó như nhớ ra điều gì.

Gia Tuấn muốn giúp cô khuây khỏa, nhưng bất luận là xem phim, hát karaoke hay các trò giải trí khác, cô cũng không có hứng thú. Điều anh có thể làm, chẳng qua là dành nhiều thời gian hơn bên cạnh cô, trông cảnh cô ngơ ngớ nhìn vào sách rồi thả hồn đi xa, anh càng không biết nói gì.

Anh vừa thử nhắc đến cha cô, cô trừng mắt: “Nếu anh còn muốn làn bạn với em nữa, thì đừng bao giờ nghĩ cách truyền lời giúp cha em.”

Cô kiên quyết như vậy, anh đành lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Gia Tuấn nói hôm nay là sinh nhật của cô bạn gái – Tư Lăng Vân, anh đã hẹn cả nhóm bạn học và nhất định buộc Nhâm Nhiễm ăn mừng cùng, cô không từ chối được bèn thay đồ đi. Chương trình mà anh sắp xếp là sau bữa cơm tối, cả nhóm đến một quán bar mới mở ở gần trường, nghe nói hôm đó có một ban nhạc nghiệp dư khá nổi tiếng đến biểu diễn.

Quán bar náo nhiệt vô cùng. Nhâm Nhiễm chưa kịp ngồi xuống thì tình cờ bắt gặp Gia Thông trong đám đông trước mặt.

Anh đang ngồi uống rượu cùng với một anh bạn và hai cô gái nữa. Giống như lần trước, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên xuệch xoạc vài cái, bên cạnh anh là cô nàng với mái tóc xoăn dài, trông rất xinh đẹp. Cô đang ghé tai Gia Thông thì thầm điều gì.

Quán bar lúc nào cũng ồn ào, tư thế nói chuyện như vậy thì cũng rất bình thường. Nhưng cách nói chuyện cô ta có đôi phần nhõng nhẽo, lắm phần thân mật. Gia Thông cùng lúc cũng nhìn thấy cô, anh cười mỉm nâng ly ra dấu, sau đó ngửa cổ uống cạn nửa ly rượu trên tay. Hành động này khiến Nhâm Nhiễm nghẹt thở, cô đỏ bừng mắt, người cứng như khúc gỗ và đầu gật như robot, cô vội ngồi xuống, ẩn mình trong nhóm bạn học.

Một lúc sau, biểu diễn bắt đầu, một ban nhạc gồm người hát chính, người chơi đàn ghi-ta, người chơi bass và người đánh trống. Cả nhóm ăn mặc theo phong cách rất rock, ngầu cực kì. Họ hát toàn bài tự sáng tác, có bài lên án xã hội, có bài thổ lộ tình cảm vô vọng, tất cả đều sục sôi nhiệt huyết, cộng thêm phần biểu diễn gào thét, tưng bừng rất rock, quả là có sức hút đối với giới trẻ, nhóm bạn đi cùng đều đắm chìm trong điệu nhạc.

Nhâm Nhiễm ảnh hưởng tính cách nho nhã, hướng nội của mẹ. Cô thích điệu nhạc nhẹ nhàng, dân dã như nhạc Blues hơn, rất ít khi nghe nhạc cao trào như rock, cô chỉ thấy nhói tai, tim đập nhanh loạn xạ. Cô không hòa nhập được với nhóm bạn đi cùng, chỉ ngồi một mình, nhấm nháp ly khóm ép mà Gia Tuấn gọi cho cô.