Chương 7 – Bỏ lỡ Niết bàn

Người ấy mặc một chiếc áo mưa sẫm màu, điều làm cho mọi người ngạc nhiên hơn là trong lúc trời nắng thế này ông ta vẫn sùm sụp chiếc mũ áo mưa chóp nhọn trên đầu, khiến không ai nhìn rõ mặt.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, già nửa ngày trời mới gặp một người lạ, lại ăn mặc như thế, ai cũng thấy sửng sốt. Kiều Kiều bất giác lùi về sau mấy bước, nắm chặt tay Lâm Mang.

Bỗng Viên Thuyên kéo Tiểu Mạn, bảo: “Đi với mình!” Dục Chu cũng bước nhanh lên theo, ba người đến sau lưng người mặc áo mưa, Viên Thuyên hỏi to: “Phiền ông có thể chỉ đường giúp không?”

Người ấy không ngoái lại, dường như lẩm bẩm gì đó.

Viên Thuyên nghe chưa rõ, hỏi lại: “Ông có thể nói to hơn một chút được không ạ?”

Người đó đột nhiên gầm lên, giọng vang như sấm: “Quay lại đi!”

“Gì ạ?” Viên Thuyên không dám tin sẽ nhận được câu trả lời như thế này.

Cuối cùng người đó quay nửa người về phía Viên Thuyên, cả khuôn mặt vẫn bị khuất sau chiếc mũ áo mưa, chỉ có thể cảm giác đây là một ông già. Ông ta nói chậm rãi, giọng khàn khàn cực kỳ già nua, khiến người nghe có cảm giác như tim mình đang bị chà xát.

“Lẽ nào ta nói chưa đủ to hay sao? Quay lại!”

“Tại sao ạ? ” Tiểu Mạn hình như cũng thấy sợ ông già, cô nắm lấy tay Viên Thuyên.

“Biết đây là chỗ nào không? ” Ông ta hỏi.

“Vách Niết Bàn à”. Viên Thuyên vẫn không nao núng, nhìn chằm chằm vào mắt ông già.

“Biết thế nào là “Niết Bàn” không? ”

Viên Thuyên cười nhạt, rồi nói: “Cháu biết ông cho rằng bọn cháu đều không hiểu văn hoá, nhưng ít ra cháu cũng biết đại khái Niết Bàn có nghĩa là tái sinh. Hiểu được nó, là rất quan trọng hay sao? ”

Ông già cười nhạt: “Bây giờ các người quay lại, chính là từ chỗ chết mà được sống lại, đến lượt cô nói xem có quan trọng hay không?”

Cả bọn đều hít sâu một hơi khí lạnh. Ông ta đang nói gì thế nhỉ?

“Kỳ lạ thật, ông còn chưa biết chúng cháu muốn đi đâu, sao có thể nói đến sống chết gì vậy? ” Viên Thuyên vẫn chưa chịu thôi.

“Trên núi này, thứ hấp dẫn mọi người và cũng khó tìm nhất là hang quan tai. Ta sống núi này đã nhiều năm, bị người ta hỏi nhiều nhất là hang quan tài, ta nghĩ các người cũng không ngoại lệ”

“Ông nói đến hang Thập Tịch phải không? Lẽ nào đã từng có nhiều người đi tìm rồi? ” Lúc này Tư Dao đã hết sợ đi lên mấy bước hỏi.

“Hang Thập Tịch? Các người nghe ở đâu ra cái tên thanh nhã thế? Người đến tìm nó cũng không nhiều, năm nay, các người là tốp đầu tiên.” Ông già quay đi lại ngồi đối diện với thung lũng sâu.

“Hang đó đã thu hút nhiều người như thế, tại sao không có người đến xem? Rất gần điểm du lịch chính thức ở núi Vũ Di, tại sao vẫn chưa được khai thác?” Viên Thuyên rõ ràng đã nghĩ ngợi xa hơn.

“Vì rất ít người biết đến thung lũng này, rất ít người biết đến hang đó.”

“Vậy tại sao những người đã từng vào cái lại không quảng bá về một nơi đẹp thế này?”

“Vì những người đã từng vào hang đó, không còn ai sống sót.” Ông ta nói rất bình thản, như thuật lại một sự thật hết sức bình thường.