Chương 7: Cha đứa nhỏ là ai? (hạ)

Tát Hoàn thực phẫn nộ, hắn thập phần muốn bóp chết cái nữ nhân đạ hoàn toàn làm đảo điên tư tưởng của hắn, hắn đột nhiên phát hiện, nữ nhân bị vứt lại trong góc nhỏ hậu viện như một con chó này tựa hồ thật khác lạ.

Lăng Nhược Nhược trước kia luôn khiếp đảm, tuy rằng đêm tân hôn động phòng hoa chúc, hắn không phát hiện lạc hồng. Thậm chí sau này, khi hắn phát hiện nàng muốn gia hại Vũ nhi, nàng sợ hãi, nàng dối trá, nàng kinh hoảng, nàng chỉ biết nói năng lộn xộn, nói mình vô tội, không như bây giờ nhanh mồm nhanh miệng biện giải, khí thế bức người.

“Ngươi nên biết, lấy phụ đức hiện tại của ngươi, đã sớm bị phao trư lung*, bị người phỉ nhổ, bổn vương không hưu ngươi, ngươi hẳn là nên cảm thấy cao hứng.” Tát Hoàn lạnh lẽo nói với nàng, hắn đã muốn lặp đi lặp lại nhiều lần nhân từ đối với nàng.

*phao trư lung = nhét vào lồng heo rồi thả trôi sông.

Lăng Nhược Nhược sửng sốt, lập tức nhớ tới đây là cổ đại, cấp bậc sâm nghiêm, nam nhân là thiên hạ, nàng vô luận như thế nào cũng đấu không lại hắn. Nghĩ như vậy, nàng có chút nhụt chí, ảm đạm.

Tát Hoàn nhìn đến biểu tình thất vọng của nàng, không biết vì sao trong lòng đột nhiên có ý muốn cho nàng một lần nữa thần thái sáng láng, nhưng hắn rất nhanh liền khắc chế.

Đang lúc mọi người hưng trí bừng bừng nhìn trò hay, Lăng Nhược Nhược cư nhiên ngẩng cao đầu, ngay sau đó lạnh lùng hừ một tiếng, vẻ mặt ảm đạm thất sắc lập tức như toả sáng sáng rọi.

Nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn bọn người xem kịch vui một cái, mới đem tầm mắt thả lại nam nhân trước mắt, nàng tức giận nói: “Nếu như vậy, ngươi đừng để ý cứ đem ta hưu, hưu ta thật tốt, đỡ phải chướng mắt, chiếm chỗ ngươi, còn có thể cho ngươi mặt mũi khôi phục sáng rọi.”

Nói vừa xong, mọi người đều sửng sốt, bao gồm Tát Hoàn cùng nữ tử xinh xắn, lanh lợi nọ, đương nhiên không bao gồm nàng. Bất quá khi nàng đem lời không dùng đầu óc suy nghĩ nói ra, chính mình cũng sửng sốt.

Đúng vậy, so với hiện tại, còn không bằng hưu nàng đi, nàng có thể tự do tự tại, nghĩ thế nào liền làm thế ấy, thích thế nào liền theo thế ấy, không bị người khác khống chế, không cần xem sắc mặt người khác. Ý niệm như vậy vừa xuất hiện trong đầu, đủ loại ý tưởng khác liền ào tới.

Lòng của nàng động, ý niệm trong đầu lại càng thêm kiên định, nàng nhất định phải làm cho hắn hưu mình, sau đó nàng lập tức dọn đi, một lần nữa bắt đầu cuộc sống mới.

“Ngươi nói hưu liền hưu, vương phủ này mới là bổn vương làm chủ.” Tát Hoàn mất hứng nói, trước mặt công chúng, cư nhiên từ một cái khí phi hắn không cần đưa ra yêu cầu hưu chính mình, mặt mũi hắn biết để đâu?

Lăng Nhược Nhược nghe xong thật nóng nảy, nảy sinh ý nghĩ ác độc, không thể không bày ra một bộ ác độc, oán hận nói: “Ngươi hôm nay không hưu ta, ngày khác nhất định biết vậy chẳng làm, tất bị người trong thiên hạ nhạo báng.” Nàng lại quay đầu đối nữ tữ cũng ôm đứa nhỏ nói: “Hắn nếu không hưu ta, ngươi cẩn thận đứa nhỏ của ngươi, ta nghĩ hết biện pháp cũng muốn hắn chết. Hừ.”

Lời đại nghịch bất đạo vừa thốt lên, mọi người đều quá sợ hãi, hoảng sợ nhìn nàng, giống như nàng chính là ác nhân. Mà Tát Hoàn sắc mặt lại xanh mét, khó coi thật sự.

“Vương gia, tỷ tỷ nàng……” Tiểu nữ nhân sợ hãi, kìm lòng không đậu đối Tát Hoàn kêu một tiếng, gắt gao ôm trẻ nhỏ trong lòng, mắt đỏ lên.