Chương 7 – Con đường này

Lên núi dễ, xuống núi cũng không khó.

Mặt trời còn chưa lặn xuống bên kia núi, bọn họ đã ở mé dưới rồi.

Dưới núi có con đường nhỏ, bên đường có một cây lớn, dưới cây có một cổ xe đang đậu, gã đánh xe là một gã nhỏ con, trần trùng trục, đội chiếc mủ tranh ngồi đó hứng nắng.

Dưới bóng cây có gió, gió thổi qua, đem lại từng trận mùi rượu thơm.

– Đây là thứ Trúc Diệp Thanh thượng hảo hạng.

Quanh đó không thấy có nhà cửa, chỗ duy nhất có thể để rượu, là chỗ cổ xe lớn đang đậu.

Gã đánh xe nhỏ con đang ngồi nhổm phía ngoài xe hứng mặt trời, để mấy bình rượu ngon trong xe cho gió thổi mát mẻ.

Đinh Hỷ thở ra, bỗng phát giác ra thế gian này cũng còn có nhiều người có chứng tật.

Đặng Định Hầu nhìn y, hỏi:

– Ngươi có muốn uống rượu không?

Đinh Hỷ nói:

– Không muốn.

Đặng Định Hầu hơi kinh ngạc hỏi:

– Tại sao?

Đinh Hỷ nói:

– Bởi vì, tuy tôi là một tên cường đạo, tôi chưa bao giờ cướp rượu của ai uống.

Đặng Định Hầu nói:

– Chúng ta có thể lại mua.

Đinh Hỷ nói:

– Tôi cũng muốn lại mua, chỉ tiếc là tôi đã thấy bao nhiêu quán rượu, nhưng tôi chưa từng thấy quán rượu nào bán trong một cổ xe.

Đặng Định Hầu cười nói:

– Hiện tại ngươi đã thấy rồi đó.

Đinh Hỷ quả thật đã thấy rồi.

Gã đánh xe nhỏ con bỗng đứng dậy, lấy trong cổ xe ra một cây cờ vải màu xanh, trải ra, trên mặt đề mấy chữ:

– Thượng hảo Trúc Diệp Thanh, đồ nhắm thịt bò khô.

Nếu trên đời này có thứ gì làm cho Đặng Định Hầu và Đinh Hỷ cao hứng lên được chút xíu, chỉ sợ có rượu ngon và thịt bò khô thôi.

Đặng Định Hầu nói:

– Lão rùa đen đó thật tình khó đối phó lắm, ta chỉ sợ chưa kịp kéo tai y ra, y đã kéo tai ta ra rồi.

Đinh Hỷ nói:

– Vì vậy hiện giờ ông đang rầu rĩ.

Đặng Định Hầu nói:

– Ta nghĩ ta có thể đi lấy rượu tiêu sầu tý đỉnh.

Đinh Hỷ nói:

– Chủ ý hay lắm.

Hai người sải bước lại chỗ cổ xe đậu.

– Đem lại mười cân thịt bò khô, hai mươi cân rượu đi.

– Được.

Miệng gã đánh xe nhỏ con thì nói vậy, nhưng y lại khom người lại, lấy mủ quạt quạt hứng gió.

Bọn họ nhìn y, nhìn cả nửa ngày, gã tiểu tử đó không thấy có vẻ gì là muốn đứng dậy.

Đinh Hỷ nhịn không nổi hỏi:

– Thịt bò khô và rượu của ngươi tự nó bò lại đây sao?

Gã đánh xe nhỏ con nói:

– Không.

Y chẳng thèm quay đầu lại, nói tiếp:

– Thịt bò và rượu không biết đi, nhưng các ngươi chắc biết đi.

Đinh Hỷ bật cười.

Gã nhỏ con nói:

– Ta chỉ bán rượu, không bán người. Vì vậy …

Đinh Hỷ nói:

– Vì vậy, nếu bọn ta muốn có rượu uống, phải lại đó mà lấy.

Gã nhỏ con nói:

– Lấy rượu rồi, tự mình lại đây trả tiền.

Cổ xe ngựa không mới, rèm cửa phủ một lớp rất dày, lại gần trước xe, mùi rượu càng bốc ra nồng nặc.

– Gã nhỏ con này tuy chẳng thấy ra vẻ gì, rượu y bán quả thật là rượu ngon tuyệt.

– Chỉ cần rượu ngon, chuyện gì khác đại khái cũng được không sao.

Đặng Định Hầu bước lại mở cửa xe nhìn vào.

Y ngẫn người ra đó.

Đinh Hỷ cũng ngẫn người ra đó.

Một người đang ngồi thoải mái trong xe, tay cầm một ly rượu, nhìn bọn họ toét miệng ra cười.

Cái miệng của người này có vô số biểu tình.

Người này rõ rõ ràng ràng là Phúc Tinh Cao Chiếu Quy Đông Cảnh.

Trong xe mát mẻ rộng rãi.

Đinh Hỷ và Đặng Định Hầu đã vào xe ngồi xuống, ngồi ngay trước mặt Quy Đông Cảnh.