Chương 7 – Cuộc hẹn kinh hoàng

Hôm sau, Na Lan đến làm rất đúng giờ, Tần Hoài bảo cô tra cứu một số tư liệu về hồ Chiêu Dương và triều vua Gia Tĩnh để dùng, thời gian trôi nhanh. Tần Hoài suốt ngày không hề viết lách gì, chỉ đọc sách, hình như là cuốn hồi ký văn học đời nhà Thanh. Sách viết cách đây vài trăm năm, kiểu như blog.

Đến trưa, Phương Văn Đông đem cơm vào, là cơm hộp khá cao cấp, cả ba cùng ngồi ăn. Hai người kia tào lao vào chuyện trên văn đàn, Na Lan cảm thấy vô vị, may mà cô không chuộng văn học.

Phương Văn Đông đi rồi, cô hỏi Tần Hoài: “Tối qua anh ép tôi đến chỗ bán đấu giá, coi tôi như tấm lá chắn đúng không?”

Anh ta làm như mình vô tội: “Tôi đường đường một đấng nam nhi, sao phải…”

“Mong anh lần sau đừng coi tôi như cái lọ hoa trang trí của mình, khiến người khác hiểu lầm…” Na Lan nghiêm giọng.

“Tôi chưa từng thấy lọ hoa đau tay như thế này, chắc cắm toàn hoa hồng.”

“Tại sao Tư Không Tình nói là…”

“Tôi cho cô ấy cuộc sống thứ hai chứ gì?”

Có lẽ không phải lần đầu tiên Tư Không Tình nói kiểu này. Na Lan nhìn thẳng vào Tần Hoài, chờ anh ta trả lời. Tần Hoài hỏi: “Cô có tin không?”

“Cho nên tôi mới hỏi anh.” Cô nói.

“Cô đã nghe nói đến hai chữ ‘khoa trương’ chưa?”

Na Lan ngán ngẩm: “Tôi còn nghe nói hai chữ ‘lấp liếm’ nữa kia.”

Trên tàu thủy trở về Giang Kinh, ông chủ tàu lại chuyện trò với Na Lan, cô định hỏi xem ông ta có biết chuyện tình cảm giữa công chúa Tư Không Tình con gái ông Tư Không Trúc với Tần Hoài không, may sao cô chưa vô duyên đến mức ấy. Ông chủ tầu nói: “Cô thấy lạ không: hôm qua tôi và cô vừa nói đến câu chuyện người mặc áo tơi, thì hôm nay lập tức có người cho tôi biết mình nhìn thấy.”

Na Lan sợ hãi hỏi: “Nhìn thấy gì? Người mặc áo tơi câu cá à? Ai mà mắt tinh thế?”

Ông ta lại nghĩ khác: “Không vì mắt tinh. Mà là bà già họ Đàm, 78 tuổi, tôi quen gọi là bác Đàm, đã nhìn thấy. Cô cũng biết rồi, người già thì thức hay ngủ rất không đúng lúc. Bà ấy đêm qua mất ngủ bèn ngồi nhìn ra cửa sổ thì thấy một ông lão mặc áo tơi đang câu cá trên hồ. Tôi nói chắc bà nhìn nhầm, đúng là nửa đêm vẫn có kẻ câu cá trộm, nhưng đêm qua không mưa gió, sao họ phải khoác áo tơi làm gì? Tôi nói vậy chẳng khác gì trêu tức người ta, bà lão rất sợ bị nói là “mắt kém” nên mới xả giận luôn thể: ‘Tôi không chỉ nhìn thấy người ấy khoác áo tơi, mà còn nhìn rõ cần câu không mắc dây câu nữa kia!” “Câu tính mạng!”

“Chính thế đấy. Càng nói lại càng ly kỳ.”

“Nhưng có vẻ khó tin, vì ở Giang Kinh này mỗi ngày đều có người chết, lẽ nào đều là ứng nghiệm của truyền thuyết kia?” Na Lan mỗi lúc càng thêm cảm thấy cánh nhà văn rất vô lý. Sau đó hình như cả hai ngầm hiểu ý nhau và đều tránh nhắc đến Tần Hoài.

Na Lan thấy ngoài Tần Hoài ra, nói chuyện với ông chủ tàu này chỉ xoay quanh những chuyện đời tư mà cô không muốn đi sâu. Kể ra thì cũng thỏa trí tò mò một chút, nhưng tại sao một người lạ cứ phải biết những tin này? Có lẽ là để nói với cô gái tiếp theo đến tìm Tần Hoài chăng?

Cho nên, khi chuông điện thoại reo đúng lúc, Na Lan thở phào, cô cười xin lỗi ông ta để nghe điện của Đào Tử buồn tẻ mà cô đang mong.

Nhưng không phải Đào Tử gọi.