Chương 7 – Đến nhà chơi

Tô Nhạc đứng ngẩn người, cuối cùng cô cũng bước vào nhà một người đàn ông độc thân rồi, đã phạm vào một trong những quy tắc an toàn quan trọng nhất của phụ nữ rồi.

Nhà Ngụy Sở không xanh vàng rực rỡ như Tô Nhạc tưởng tượng, mà nó là một biệt thự nhỏ hai tầng, bên ngoài có một vườn hoa không lớn, một bên trồng mấy loại hoa cỏ, bên kia lại trồng mấy loại rau xanh.

Mở cửa ra, trong phòng rất ngăn nắp sạch sẽ, phong cách tao nhã, không khí trong lành, mặc dù vậy vẫn làm cho người ta cảm thấy thiếu sự ấm áp của gia đình, Tô Nhạc đứng ngẩn người, cuối cùng cô cũng bước vào nhà một người đàn ông độc thân rồi, đã phạm vào một trong những quy tắc an toàn quan trọng nhất của phụ nữ rồi.

Một đôi dép đi trong nhà được đặt trước mặt Tô Nhạc, khi cô kịp lấy lại tinh thần thì Ngụy Sở đã thẳng lưng lên, trên gương mặt đẹp trai mang một nụ cười ôn hòa: “Thay dép đi cho thoải mái.”

“A, cảm ơn.” Tô Nhạc cởi giày cao gót, nhìn đôi dép này, lông xù, bên trên còn có một hình trang trí đáng yêu, có vẻ còn mới, cũng chưa từng có người đi.

Ngụy Sở đặt nguyên liệu xuống một bên bàn ăn, xoay người hỏi Tô Nhạc còn đang đứng trong phòng khách: “Uống cà phê hay uống trà?”

Tô Nhạc ngồi xuống sô pha, vuốt vuốt tóc mái có phần không được tự nhiên: “Có thể uống nước trái cây không?” Được rồi, cô bắt đầu hối hận khi mình chỉ vì một bữa cơm chùa mà cứ thế đi theo Ngụy Sở, bầu không khí này thật sự có chút… xấu hổ.

Dường như phát hiện vẻ mất tự nhiên của Tô Nhạc, Ngụy Sở rót cho Tô Nhạc một cốc nước chanh, đưa điều khiển TV cho cô: “Xem TV một lát trước đi, cơm nước rất nhanh sẽ xong.” Nói xong, anh lại để một gói hạt dưa xuống trước mặt Tô Nhạc rồi mới xoay người đi vào phòng bếp.

Mở TV, ngoại trừ quảng cáo hoặc tiết mục văn nghệ buồn chán cũng chỉ có phim truyền hình anh yêu em, em yêu anh gì gì đó, Tô Nhạc lướt qua tất cả các kênh mấy lượt, cuối cùng cảm thấy thật thất vọng về phim truyền hình trong nước, khi xem đến đoạn một nữ diễn viên không hề có chút lễ nghĩa với bề trên, cô hoàn toàn tuyệt vọng. Diễn xuất kém còn có thể cho qua, nay cả biên kịch cũng viết một cách không có đầu óc, không có giáo dục như thế, Tô Nhạc đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Thật sự không xem nổi loại phim truyền hình dạy hư trẻ con như thế, Tô Nhạc đứng dậy đi tới cửa phòng bếp, Ngụy Sở đang rửa nấm kim châm. Anh mặc một chiếc tạp dề, lúc này trông anh vô cùng gần gũi, cũng có hương vị của “đàn ông tốt”.

Tô Nhạc xắn tay áo, đi tới bên cạnh chậu nước, cầm lấy cải trắng Ngụy Sở đã nhặt xong, đặt dưới vòi nước, bắt đầu rửa sạch.

Ngụy Sở thấy vậy vội hỏi: “Không có việc gì đâu, em đi xem TV đi, nếu không muốn xem TV thì có thể lên phòng sách ở cuối cùng bên phải tầng trên để lên mạng, anh làm cơm xong sẽ gọi em.”

Tô Nhạc lưu loát rửa rau, cười nói: “Em thật sự không nỡ ăn không uống không, giúp anh làm vài việc, nếu lát nữa em có ăn nhiều hơn một chút cũng không phải xấu hổ.”

Ngụy Sở đặt nấm kim châm tới cái rổ bên cạnh cho ráo nước, lại cầm lấy ớt xanh đã rửa sạch, thái chỉ vô cùng thành thạo.

Nhìn kỹ thuật thái của Ngụy Sở có thể so với thái hậu nhà mình, Tô Nhạc có chút hâm mộ nói: “Bình thường anh đều tự làm cơm à?”

“Rất ít khi tự làm, phần lớn thời gian đều bàn chuyện làm ăn ở ngoài nên cũng ăn ở ngoài, công việc bận rộn thì gọi đồ ăn sẵn.” Đặt ớt xanh đã thái xong ở một bên, Ngụy Sở lại bắt đầu cắt nhỏ nấm hương.