Chương 7 – Dự tiệc

Gần đây, hầu như ngày nào Diệp Mộc cũng gặp Lê Cận Thần. Trước khi bước vào cuộc họp anh cố ý đến cạnh cô chuyện trò vài câu. Buổi trưa, lúc ăn cơm ở nhà ăn, anh thường ngồi ăn cùng cô. Thỉnh thoảng, khi đang ghi hình anh cũng bước vào, đứng bên cạnh cô, khẽ trao đổi ý kiến.

Những nơi như ở C&C, thứ dồi dào nhất chính là lời đồn đại, huống hồ nhân vật chính lại là Lê Cận Thần, người phụ trách cao nhất, thái tử gia của vương quốc giải trí C&C chi nhánh thành phố C. Về sau, đến người chẳng bao giờ để ý đến những chuyện kiểu thế này như Trương Lâm cũng đã nghe nói đến. Hôm đó, vừa quay xong một chương trình, cô bé vừa tẩy trang vừa tít mắt cười với Diệp Mộc qua tấm gương trên bàn trang điểm.

Diệp Mộc đang xem xét lịch trình công việc tuần tiếp theo của vị đại tiểu thư này, bị cô bé nhìn một cách kỳ lạ: “What?”

Trương Lâm đặt miếng bông tẩy trang xuống, nháy mắt với cô: “Chị và Giám đốc Lê… hả?”

Diệp Mộc khóc dở mếu dở: “Người khác không biết đã đành, em và chị một ngày ở cạnh nhau mười mấy tiếng đồng hồ mà cũng tin mấy lời đồn đại đó sao?”

Trương Lâm xoa xoa má, ngón tay gõ gõ lên mặt: “Thật ra em cũng không tin. Vì em cảm thấy chị và Dung Nham hợp hơn.”

Diệp Mộc thót tim.

“Woa…” Trương Lâm nhìn ánh mắt tóe lửa của Diệp Mộc, đôi bàn tay nhỏ che trước ngực. “Mộc Mộc, nhìn ánh mắt chị lúc này thảm lắm!”

Diệp Mộc suýt chút nữa thì ném mấy tờ giấy đang cầm trên tay vào đầu cô: “Học sinh Trương Lâm!” Ai đó lợi dụng chức quyền của mình uy hiếp người khác một cách rất “vô sỉ”. “Có muốn tôi thêm cho bạn vài hoạt động mới nữa không?”

Trương Lâm xua xua tay vẻ ngây thơ: “Chị biết là em không nói dối mà. Chị và Dung Nham quả thật rất hợp nhau, từ ngoại hình đến tính cách… Chiều cao của hai người cũng vừa đẹp để hôn, vả lại anh ấy ngoài nóng trong lạnh, chị ngoài cứng trong mềm.”

Da đầu Diệp Mộc rần rần, cô giở xoành xoạch mấy tài liệu trong tay, tìm số điện thoại của giáo viên dạy thêm tiếng Trung cho Trương Lâm.

Ô Long Trà kịp thời lướt tới: “Tin tức mới nhất, tối nay chị Sunny sẽ về đến nới!” Cô gái này chính là người nhạy bén tin tức nhất trong C&C. Diệp Mộc vừa nghe thấy lập tức phấn chấn hẳn lên, không buồn đôi co với cô gái Trương Lâm này nữa. Cô gật đầu cảm ơn Ô Long Trà đã lướt đến rất đúng lúc, nhẩm tính, làm thế nào để có thể báo cáo những thành tích trong thời gian qua của mình một cách vừa khiêm tốn mà vẫn đầy đủ nhất.

Đúng lúc đó, Lê Cận Thần đứng ngoài gõ cửa: “Diệp Mộc, đã tan làm chưa?”

Ngồi trên xe của Lê cận Thần, nhớ đến những lời Trương Lâm nói lúc trước, Diệp Môc cảm thấy không thoải mái, suốt chặng đường đều nhìn ra ngoài cửa xe.

Lúc đầu Lê Cận Thần cũng im lặng, sau đó nhìn thẳng vào cô khiến cô không thể làm như không nhìn thấy, đành quay đầu sang. Giọng nói của Lê Cận Thần trầm và nhẹ: “Tối nay anh phải tham gia một bữa tiệc, cần một bạn nữ đi cùng. Xin lỗi em, Diệp Mộc, anh biết là đã làm phiền em ngoài giờ làm việc.”

Tiếng phổ thông của anh có chút không chuẩn, làm Diệp Mộc nhớ lại chất giọng Hồng Kông quen thuộc: “Không sao đâu!” Diệp Mộc mỉm cười. “Lần trước anh cũng dành thời gian sau giờ làm đưa em đi xem nhà, em vẫn còn nợ anh mà.”

Lê Cận Thần cười dịu dàng: “Không, lần đó là anh tự nguyện mà.”

Tim Diệp Mộc khẽ đập rộn ràng, mặt nóng bừng, cô quay mặt đi không nói gì nữa.