Chương 7: Em có coi anh như một người chồng?

Anh vẫn sẽ tìm cách trả thù ông “bố vợ”. Bởi ông đã đánh anh, xúc phạm anh và làm em tổn thương. Chúng ta có một đứa con H với nhau. Và dù nó sẽ chẳng có tên, chẳng có tuổi hay chẳng bao giờ có mặt trên đờithì nó vẫn sẽ là sợi dây xích trói chặt em với anh.

Anh không có ý đảo lộn cuộc đời em. Anh chỉ đang cố luồn lách để có một chỗ trong cuộc sống của em.

Và giờ mẹ em đang làm tan vỡ mong muốn nhỏ nhoi đó. Tại sao anh lại phải bỏ cuộc? Con người luôn tìm những con đường để đi, nếu không có đương anh sẽ tự tay tạo ra một con đường nối đến con tim em!

Anh rút từ túi áo 2 chiếc hộp nhỏ. Một có chìa khóa một chiệc xe sang trọng điều mà cách đàn ông hằng mong ước. Và cái còn lại có sợi dây chuyền kim cương đen quý giá. Và em biết không, nó đã có chủ! Nhưng nếu biết trước như vầy anh thà cào xước xe và rút bớt kim cương.

Họ trông thấy đống quà thì mừng rỡ. Mắt cứ sáng lên hai cặp đèn ô tô. Lòng tham của con người thật đáng khinh. Đây là lúc anh đảo ngược tình thế:

– Vậy con có thể chuyển về đây!

Hai cặp mắt đó vẫn không bớt sáng.

– Được! Tất nhiên là được!

Anh cười nhẹ và tiến về chỗ em đang ngồi. Khi hai ánh mắt ta chạm nhau em chỉ khẽ giật mình mà nhanh chóng quay đi.

Em vẫn xinh đẹp như lần đầu gặp nhau. Em luôn là người kín tiếng, đó cũng là lí do em bị anh bắt nạt!

– Em có thể dẫn tôi lên phòng em! Bố em giờ không thể được rồi!

Em chỉ bối dỗi đứng dậy như cũng rất ngoan ngoãn dẫn anh lên cầu thang. Đang đi anh chớt hỏi em :

– Em có coi anh như một người chồng?