Chương 7 – Miêu nữ thi diệu kế. Lục phượng hoán nhất long

ến giữa tháng chạp, cả võ lâm đều biết chuyện Phú Quí hội phục kích Hồng Nhất Điểm đại hiệp trên núi Cửu Hoa sơn, và Hà Lăng hội chủ đã bị Âu Dương Chính Lan biến thành hoạn quan. Khắp nơi đều bàn luận việc này và hết lời chê cười, chế diễu Hà lão tặc. Nhưng chẳng ai biết tin này do chính Cái bang loan ra để giáng một đòn tâm lý lên đầu Phú Quí hội. Và cũng chẳng ai hay một tổ chức thần bí tên Bố Y hội vừa ra đời.

Bang hội này gồm những tay giang hồ hồ áo vải đầy lòng nghĩa hiệp. Họ được trả lương rất hậu nên hoan hỉ tham gia. Họ không biết lai lịch hội chủ của mình, nhưng thông qua các cao thủ quen thuộc như Lôi Đao, Vô Nhân Kiếm Khách, Sơn Đông Tử Phòng, Thanh Long Trảo⬦ cũng có thể đoán ra người ấy là Âu Dương Chính Lan.

Lôi Đao Hứa Hoa đi thăm mộ vong thê ở Bình Lang đã về kịp để tham gia Bố Y hội.

Nguyên tắc tổ chức của Bố Y hội cũng giống như Phú Quí hội, nghĩa là âm thầm hoạt động, thay hình đổi dạng liên tục, nhận biết nhau bằng ám hiệu. Chính nhờ lực lượng này mà cuộc tập kích của Phú Quí hội vào Quí gia trang đêm hai mươi tháng chạp đã bị phát hiện.

Nhân được tin mật báo, Chính Lan và Hỏa chân nhân bố trí mai phục quanh mục tiêu. Những đêm cuối năm tiết trời lạnh như cắt da, tuyết rơi mù mịt. Ba mươi bóng đen bịt mặt vượt tường xây, vào hoa viên phía sau phòng của Quí Thành Lâm.

Bất ngờ, hàng trăm ngọn đuốc bừng sáng, soi rõ đấu trường. Chẳng hề khách sáo, Hỏa chân nhân rải ngay ba trái Đảo Thiên thần đạn giết liền nửa số địch nhân, số sống sót vội tản ra và bị chặn đánh.

Chính Lan nhận ra ngoài Phú Quí hội chủ Hà Lăng còn có một cao thủ rất lợi hại. Lão ta đấu với Hỏa chân nhân chẳng hề thua sút. Lát sau, kiếm quang đỏ hồng lên, tố cáo lai lịch của lão. Chính Lan hốt hoảng quát:

– Đào Hoa cung chủ.

Hà Lăng cười ngạo nghễ:

– Đúng vậy, đêm nay các ngươi đừng hòng thoát chết. Bọn ta vào đây chỉ để dụ ngươi xuất hiện đấy thôi.

Chính Lan hiểu ngay lão còn một lực lượng nữa. Nhưng vẫn thản nhiên so gươm với đối phương. Chàng biết nếu đêm nay không giết được lão để trừ hậu họa thì khó mà yên tâm được khi Phú Quí hội đã liên thủ với Đào Hoa cung. Tuy nhiên, Chính Lan tự lượng không có cách nào thắng nổi. Lần này thiếu yếu tố bất ngờ nên Hà Lăng đã chiếm thượng phong. Lão có đến hơn hoa giáp công lực và pho Diêm La kiếm pháp quỉ dị tuyệt luân, chỉ sau trăm chiêu đã áp đảo Chính Lan.

Ngoài kia, lực lượng thứ hai của bọn tà ma đã vào cuộc. Hàng trăm tên sát thủ lợi hại hung hãn ập đến. Và tiếc thay chúng được đón tiếp rất tận tình bởi đàn ong độc phong đất Miêu Cương.

Phe Bố Y hội, do Lôi Đao và Vô Nhân Kiếm Khách Hách Thiết Xuyên thống lĩnh, đã vây chặt không để một tên đào tẩu. Họ điềm nhiên tàn sát phe đối phương, vì trên đầu đã rắc hương dược nên không bị đàn ong tấn công.

Trong này, Hỏa chân nhân râu tóc dựng ngược, thi triển pho Thiên Hỏa Chiếu Vân chưởng pháp, đẩy ra những đạo kình đỏ rực và nóng như thiêu đốt. Đào Hoa cung chủ phải vận Huyết Ảnh Công đến độ chót, toàn thân phủ sương hồng, mới địch lại Tây Môn Nhỉ. Chân nhân giận dữ gầm vang:

– Thang Chí Quân, dù đêm nay ngươi có sống sót thì Đào Hoa cung cũng bị ta san phẳng.

Họ Thang cười nhạt:

– Thế thì lão đừng hòng thoát chết.