Chương 7 – Một ván

Lâm Ca từ sau tết âm lịch vẫn bề bộn rất nhiều việc, ngoài trừ những việc quan trọng của chính bản thân cần phải giải quyết còn phải làm thêm một số công việc nữa, giá nhà ở thì cứ tăng vùn vụt khiến anh phải chịu áp lực rất lớn.

Gia cảnh của anh rất bình thường, cha mất từ sớm, một mình mẹ phải nuôi hai anh em, của cải đã sớm bị vét sạch. Khi phải trnh thủ thời gian để về nhà, thứ nhất là muốn gặp Hứa Kha, thứ hai cũng vô cùng muốn gặp Lâm Dao một chút xem tình hình của nó. Mua phòng ở là một việc rất khẩn cấp, càng kéo dài thì càng không mua nổi .

Anh đang cùng Hứa Kha nói chuyện ở trong phòng, đột nhiên, có ngoài gõ cửa ở bên ngoài.

Hai người đều giật mình, Lâm Ca đứng dậy đi mở cửa, nhìn thấy Thẩm Mộ đứng ở cửa, không khỏi ngạc nhiên, anh ta không phải vừa mới đi rồi sao?

“Xin chào, tôi tìm Hứa Kha.”

Hứa Kha vừa nghe thấy giọng nói của Thẩm Mộ, vô cùng ngạc nhiên.

Anh đứng ở ngoài cửa, ánh đèn bên trong theo chiếc cửa ửa mở nửa khép hắt ra một chút ánh sáng nhàn nhạt chiếu lên người anh, vẻ mặt của anh nhìn không rõ ràng lắm.

Từ phòng ngủ tới cửa, ngắn ngủn chỉ vài bước chân, nhưng trái tim Hứa Kha dường như bị treo lên.

Anh từ trước đến nay luôn làm theo ý mình, giờ phút này đột nhiên còn đến đây, có thể làm ra một thứ chuyện khác người nào đó hay không? Cô không dám chắc chắn.

Sáu năm trước, chuyện anh làm kia đã khiến người ta trở tay không kịp, đau triệt tâm phế, thật sự quá mức khắc cốt ghi tâm. Thời gian trôi đi, cô vốn tưởng rằng mọi chuyện đã phai nhạt, mãi cho đến khi gặp lại anh cô mới hiểu được, bất quá chỉ là chôn sâu mà thôi, không có khả năng quên được. Vài lần xuất hiện của anh, luôn luôn cố ý vô tình nhắc nhở cô về những đau xót đã qua đó.

Cô chậm rãi đi đến trước mặt anh, phát hiện thần sắc anh rất bình tĩnh, bình tĩnh dường như không có một chút gợn sóng nào, nhưng cô lại cảm thấy anh càng bình tĩnh thì càng khiến người ta căng thẳng.

Cô hết sức trấn tĩnh, hỏi: “Chuyện gì?”

Anh đem một chuỗi chìa khóa đưa cho cô, “Em không phải muốn cùng Lâm Ca đi xem nhà sao? Trương Dương đi Bắc Kinh, trước khi đem chìa khóa này đến cho anh. Hai người có rảnh thì đi xem, đây là chìa khóa nhà.” Tốc độ lời nói của anh rất nhanh, trong ánh mắt có một loại cảm giác gì đó đang bị đè nén mà cô không thể nói ra, dường như đang rất bồn chồn.

Không ngờ anh đến đây là vì chuyện này, cô lén lút thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhận lấy chìa khóa thấp giọng nói: “Cám ơn anh, khi nào xem xong, tôi lập tức đem trả lại cho anh.”

Phía sau Lâm Ca cũng nhanh nhẹn nói: “Cám ơn” .

Thẩm Mộ “Ừm” một tiếng, xoay người xuống lầu.

Hành lang chật chội cũ nát, ánh đèn tù mù, bóng dáng cao ngất của anh lại lộ ra một tia cô đơn.

Hứa Kha không nén được mà nói một tiếng: “Tạm biệt.”

Thẩm Mộ đứng ở góc cầu thang, quay đầu nhìn cô một cái.

Cảm giác ánh đèn cầu thang đột nhiên tắt ngúm, hình ảnh củ anh ngay lập tức bị bóng tối bao trùm, dường như một đoạn quá khứ bị bóp chặt lại. Trong khoảnh khắc đó, trong lòng Hứa Kha cảm thấy đau xót.

Con người này, từng yêu, từng hận, từng cố gắng quên đi, rồi dần dần tha thứ… Mặc dù với anh cô đã mất đi nửa phần lưu luyến, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, cô luôn luôn nghĩ đến tuổi thanh xuân của mình, khoảng thời gian tốt đẹp đó, cảm giác như thơ như mộng, gắn bó chặt chẽ cùng với anh, tất cả đã được khắc sâu trong năm tháng, không thể lau đi.