Chương 7 – Tình cảm tràn lan

Bạch Nhật Huyên lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, một bên là anh hai mình vô cùng yêu thương, một bên là ba mẹ rất ít ở chung, nếu nhất định phải lựa chọn một trong hai, cô thực sự không biết nên làm sao bây giờ cả. “Anh hai, chúng ta cùng qua Mỹ được không anh?” Cô cẩn thận hỏi anh, bởi vì mặt anh, trong lúc cô do dự thì trở nên âm trầm vô cùng.

“Em chỉ có thể chọn một, muốn anh, hay là muốn ba mẹ?” Giọng nói của anh có chút đông cứng, sự phân vân không thể lựa chọn dứt khoát của Bạch Nhật Huyên khiến anh cảm thấy đau lòng. Dù anh có để cho cô tự do lựa chọn, nhưng anh biết rõ, một khi đáp án của cô không phải là anh, anh sẽ trở nên điên cuồng!

“Anh đủ rồi!!” Bạch Vĩ Minh không thể chịu được Bạch Nhật Tiêu làm như vậy để thoái thác, cáu giận trừng mắt nhìn anh, “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Nhất định phải khiến cái nhà này long trời lở đất, để cho người ngoài chế giễu, anh mới vui mừng hả?!” Ông quát tháo ầm ĩ, muốn dùng khí thế áp đảo Bạch Nhật Tiêu.

Bạch Nhật Tiêu âm trầm mà lạnh lạnh nhìn khuôn mặt tức giận đến nghẹn hồng kia, lạnh lùng mở miệng, “Ông cũng đừng quên, ai mới là người khởi xướng!”

“Mày!” Bạch Vĩ Minh thật sự đã bị anh làm cho tức giận đến phát điên, muốn nâng tay tát lên mặt của anh.

Bạch Nhật Tiêu dễ dàng đỡ một quyền kia của Bạch Vĩ Minh. Từ khi Bạch Vĩ Minh biết rõ anh thích chính người em gái không cùng huyết thống của mình, đã không nề hà gì, thường xuyên tát cùng đấm. Chịu đựng như vậy nhiều năm rồi, nếu còn không thể chống cự cùng phản kháng, anh dựa vào cái gì để bảo vệ cô gái anh yêu bên người, làm thế nào để hứa hẹn cho cô một tương lai!

“Nhiều năm như vậy, vẫn không có chiêu thức nào mới mẻ một chút hay sao?” Bạch Nhật Tiêu khiêu khích nhíu mày, châm chọc nhìn sắc mặt đầy dối trá của Bạch Vĩ Minh. “Tôi muốn làm gì thì chắc ông phải là người rõ nhất. Đây là lần cuối cùng, Huyên Huyên dù như thế nào cũng sẽ không đi, nếu không, ông muốn biết tôi sẽ làm thế nào không?” Bạch Nhật Tiêu cao ngạo nói, nhìn nhìn Bạch Nhật Huyên bên người. Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ thảng thốt khiến anh đau lòng, vì thế quyết định không tiếp tục đề tài này nữa.

“Muốn tôi không mang Huyên Huyên đi, anh phải xem xét lại cho tốt hành vi của anh, đừng để cho tôi phải mất mặt xấu hổ!” Bạch Vĩ Minh bị những lời của anh uy hiếp. Dù sao nếu sự tình bại lộ, An Như Nguyệt sẽ không tha thứ cho ông, truyền thông sẽ không bỏ qua cho ông, ngay cả Bạch thị, đều có khả năng vì ông mà bịt kín thông tin bẩn thỉu này. Một người cha tự tay thí mạng con gái mình, ông không gánh nổi tội danh này.

Ánh mắt đầy chế nhạo của Bạch Nhật Tiêu nhìn ông, “Ông cảm thấy, có thể uy hiếp được tôi sao?” Nói xong, anh thản nhiên nắm tay Bạch Nhật Huyên, rời khỏi cái phòng chướng khí mù mịt kia, bỏ lại Tổng Giám đốc của Bạch thị vì bị oanh tạc mà giận sôi người.

Tim Bạch Nhật Huyên đập nhanh, đi theo anh đến trong đình viện, nhìn vẻ mặt nhàn nhã của anh, mới vừa rồi còn tàn nhẫn lạnh lùng uy hiếp chính ba của mình, hiện tại vẻ mặt lại dịu dàng mà nhìn cô, cùng cô đùa giỡn. Cô không chịu nổi lòng hiếu kỳ đương giày vò, bắt lấy cánh tay anh, dựa vào người anh làm nũng và đủ trò khác.

“Bây giờ không thể nói cho em biết được, bởi vì em sẽ chịu không nổi.” Bạch Nhật Tiêu không đợi cô mở miệng, đem đáp án nói trước cho cô biết. Nhìn cô không có việc gì mà ân cần, ngoan ngoãn như vậy với anh, anh chỉ biết cô về điều này cần cẩn thận suy nghĩ một chút.