Chương 7 – Uyên ương nghịch nước

Núi Bất Thanh có ba điều tuyệt vời: suối nước nóng, sương mù, khu rừng nguyên sinh.

Theo lời Châu tài nữ, điều hấp dẫn khách du lịch nhất trong ba điều tuyệt vời kia là suối nước nóng. Suối nước nóng lộ thiên ở núi Bất Thanh phần lớn nằm ở xung quanh khu rừng nguyên sinh, theo cách nói của mấy công ty du lịch thì: “Du khách được đắm mình vào sự hoang sơ thần bí của khu rừng nguyên sinh, vừa ngâm mình trong suối nước nóng lộ thiên ấm áp, vừa thưởng thức kì hoa dị thảo trong rừng qua lớp sương giăng mờ ảo. Cảnh đẹp hòa cùng tâm trạng thanh thản, một vẻ đẹp không bút nào tả xiết.”

Nhưng bà mối hiện nay không đắm mình trong làn sương mờ của khu rừng nguyên sinh thần bí, không có bóng hình của các loài động vật hoang dã trong truyền thuyết, càng không có hình ảnh hoa tuyết bay ngập trời lãng mạn, nhưng cô vẫn sung sướng ngâm mình vào “nước rửa chân” của người ta.

Khách sạn Tô Tiểu Mộc ở lại đặt đường ống dẫn nước nóng từ suối trên núi cao xuống. Dựa theo địa hình mà cải tạo thành suối nước nóng lộ thiên rộng hơn một trăm mét vuông. Cầu gỗ, núi cao, thác nước… in bóng lên mặt nước đang bốc hơi mờ ảo cũng có nét đẹp riêng của nó. Đáng tiếc, bà mối không có lòng dạ mà thưởng thức. Chỉ cần nghĩ tới việc tên họ Hạ đang vui vẻ nói cười và cùng tắm suối nước nóng với Châu tài nữ trên núi, là cô lại không kìm được tự nhắc nhở bản thân, thứ dẫn từ trên núi xuống không phải “nước nóng”, mà là “nước rửa chân” của người ta. (=.=)

Bà mối ngâm mình trong làn nước nóng, hai tay vắt lên bờ, vừa khép hờ mắt thưởng thức cảnh vật xung quanh, vừa lẩm bẩm: “Không thể tin được, không thể tin được, ở đây một đêm mà mất hơn ba trăm tệ! Còn nói gì mà phí tắm nước nóng, mình đâu có nói là mình sẽ tắm. Đây đúng là ép giá mà. Không biết xấu hổ! Đúng là không biết xấu hổ!”

Bà mối rì rầm mắng chửi một hồi vẫn chưa hết giận, nhìn thác nước nóng đang đổ trên đầu mình, càng thêm tức giận: “Bực mình! Bọn họ đang ở trên núi ngâm mình trong hồ uyên ương, để mình phí tiền ở đây chỉ để uống nước rửa chân của bọn họ. Lúc về mà không tìm Hạ Hà Tịch tính sổ thì mình không phải họ Tô. Bực mình chết mất! Hồi ấy mà không nhận con cáo già kia thì đã không tới nỗi… Ôi trời!”

Tô Tiểu Mộc chưa nói hết câu đã nghe một tiếng “ùm” thật lớn, nước bắn tung tóe trước mặt. Đúng lúc miệng đang mở ra thì bị sặc mấy ngụm nước suối. Đây… mới xứng với cái danh “uống nước rửa chân”.

“Khụ khụ!” Bà mối vừa ho khan vừa đấm ngực, tức tới nỗi không nói nên lời. Xem ra, chuyến đi lần này đúng là chưa xem ngày giờ. Lẽ ra không được tin vào con cáo già họ Hạ kia. Không đúng! Phải là từ lần đầu gặp Hạ Hà Tịch, cô đã gặp vận xui rồi.

Bà mối vất vả lắm mới trấn tĩnh được thì thấy tên gây họa lúc nãy. Một tên béo vừa cầm khăn chà mạnh lên người vừa cười với mình. Hình như người anh em này không coi đây là suối nước nóng, mà coi nó như phòng tắm ở nhà! Bà mối thấy thế thì phát run, vô thức lùi lại một bước. Không ngờ tên béo chết tiệt kia không biết xấu hổ, cũng ép lại gần. Bà mối lùi lại, tên béo tiến lên. Cứ thế, cứ thế, Tô Tiểu Mộc bị ép tới bờ suối.

Tên béo hớn hở, cười hề hề, nói: “Em gái, đi du lịch một mình à? Anh cũng thế đấy…”

Bà mối nổi da gà vì câu nói của tên béo, trợn mắt trả lời: “Ai bảo anh thế? Tôi tới đây với chồng.”