Chương 7 – Vội vàng

Số đầu tiên của tạp chí Tú sắc đã phát hành. Người đàn ông trẻ có nụ cười viên mãn trên trang bìa chính là nhân tài mới của nổi của giới kiến trúc, liên tục mấy năm giành giải lớn trong dự án kiến thiết triển lãm quốc tế, danh tiếng đang nổi như cồn.

– Đáng tiếc là anh ta không được đẹp trai lắm! – Tiểu Hồng bình luận một cách tiếc rẻ.

– Còn anh chàng luật sư họ Hà, tiếc là không phỏng vấn được anh ta – Chị Mai nói to.

– Chị Mai, chị đừng nói thế – Tiểu Hồng tỏ vẻ khó chịu với kiểu nói châm chọc như vậy – Đào Nghị Thanh đã cố gắng hết sức rồi.

Vừa đúng lúc Mặc Sênh đi đến, nghe thấy vậy bất giác đưa mắt nhìn Đào Nghị Thanh, thấy cô ta đang cắm cúi bên bàn làm việc như không quan tâm sự bàn tán của mọi người. Mặc Sênh đột nhiên thấy buồn, dường như lại có gì áy náy.

– Chị Sênh, chị Sênh – Tiểu Hồng bỗng nhớ ra điều gì, nắm tay Mặc Sênh lắc mạnh – Chị em với nhau, có chút việc nhất định phải giúp đấy.

Mặc Sênh lập tức cảnh giác, chị thận trọng hỏi:

– Tiểu Hồng, em và anh chàng bác sỹ có chuyện phải không, sao lại muốn đi gặp đối tượng khác?

– Đáng ghét, chị nói gì vậy? – Tiểu Hồng kêu to, hai tay chống cằm, ý nói chuyện tình cảm giữa cô ta và chàng bác sỹ đã hoàn toàn tốt đẹp – Là chuyện này cơ – Nói đoạn cô ta không biết lấy ra ở đâu một tờ giấy to quá khổ, phạt một cái cho trải ra trước mặt chị – Nhìn rõ chưa?

Rõ rồi! Đồng thời cũng rất choáng, phía trên cùng tờ giấy viết bốn chữ cỡ lớn “Hóa đơn mua hàng”, phía dưới ghi chi chít các loại quần áo, giày dép, đồ mỹ phẩm, lại còn máy quay phim kỹ thuật số.

Mặc Sênh nhìn rối cả mắt:

– Tiểu Hồng, có phải hàng hóa sắp lên giá không? Em muốn đầu cơ tích trữ hả?

– Hàhà, chẳng phải quyết định chị và nhóm chị Trần đi HongKong sao? Đừng có đánh trống lảng, một câu thôi. Nói đi, chị có mua giúp em không?

Tin truyền đi rất nhanh, Mặc Sênh thở dài:

– Có gì hay đâu?

Sau giờ làm việc, anh chàng bác sỹ của Tiểu Hồng mời ăn cơm, trong bữa ăn Tiểu Hồng liên tục nhắc chị:

– Chị Sênh, chị có biết thế nào là ăn cơm của người khác không?

Mặc Sênh bật cười:

– Yên tâm, nhất định chị sẽ mua cho, đến khi không thể mang nổi mới thôi. Nhưng mà, Tiểu Hồng – Chị nói thầm vào tai cô – Em không muốn làm một thiếu nữ hiền thục nữa à?

– Chết thật, lại quên rồi! – Tiểu Hồng lập tức ngồi thẳng người, nở nụ cười e ấp.

Mặc Sênh phát hiện anh bác sỹ đang cười thầm. Có thể anh ta đã đoán ra bí mật của hai cô gái ngồi cạnh anh ta và đang buồn cười về chuyện đó.

Mặc Sênh cũng thấy buồn cười, giờ Tiểu Hồng lại muốn đoạn tuyệt với quá khứ, muốn sắm hàng loạt thời trang mỹ phẩm mới.

Cơm tối xong, ai về nhà nấy, lên xe bus mới phát hiện đã lên nhầm tuyến xe. Tuyến này đi về hướng chỗ ở cũ của chị, Mặc Sênh vội xuống xe ở bến sau. Nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ về nhà sớm quá.

Đi dạo siêu thị khá lâu, hơn chín giờ mới về nhà, mở cửa thấy phòng thật trống trải.

Chị đã vào nhà bếp, lấy những đồ vừa mua cho vào tủ, mì chính, dầu ăn, muối. Bếp chẳng có gì, không biết hàng ngày Dĩ Thâm ăn uống thế nào?

Trong phòng ngủ vẫn còn một ít quần áo chưa thu dọn. Mở tủ, bên trong treo đầy comple và áo sơ mi của Dĩ Thâm, đơn điệu và lạnh lẽo. Hình như Dĩ Thâm rất thích màu xám, chị treo quần áo của mình cạnh quần áo của anh, rồi đứng ngắm nghía, bất giác bật cười, đột nhiên lại thấy buồn.