Chương 70

“Tạ Hàm, tên tiếng Anh là Jabber, sinh ra ở California, hai mươi sáu tuổi.” Một điều tra viên người Hồng Kông đứng trước tấm màn hình màu trắng, trên đó xuất hiện hình ảnh một thanh niên người Hoa có gương mặt trắng trẻo, sáng sủa. “Lúc sinh thời, bố Tạ Hàm là chủ tịch tập đoàn Thông Năng, có tài sản cá nhân hơn một trăm triệu đô la Mỹ. Mẹ hắn lúc sinh thời là một nhà sinh vật học. Bố mẹ hắn ly hôn năm hắn lên bốn tuổi, người mẹ từ bỏ quyền nuôi con.”

Đây là phòng họp bí mật của sở cảnh sát Hồng Kông. Âu Dương Lâm, Bạc Cận Ngôn, Giản Dao và những cảnh sát khác ngồi quanh chiếc bàn dài. Sau cuộc đối đầu sinh tử với tên ăn thịt người Hoa tươi số 1 buổi tối hôm qua, dựa theo các thông tin về tuổi tác, hình thể, điều kiện gia đình, hồ sơ đối tượng tình nghi của vụ án lột da, thời gian vắng mặt ở Mỹ và kết luận mới “bị khoa Văn thuộc một trường đại học danh tiếng đuổi học” do Bạc Cận Ngôn phác hoạ, cảnh sát hai nước Trung – Mỹ đã tìm ra một đối tượng tình nghi, đó chính là Tạ Hàm.

Điều tra viên phía Hồng Kông tiếp tục giải thích: “Dù chúng ta nắm được hồ sơ của hắn nhưng việc truy nã gặp khó khăn lớn. Bởi vì hắn mất tích từ năm 2006, mọi tài sản cá nhân đều chuyển ra nước ngoài. Kể từ lúc bấy giờ, không một ai gặp hắn. Chúng tôi nghi ngờ Tạ Hàm đã phẫu thuật chỉnh hình. Mọi người xem đi…”

Trên màn hình xuất hiện tấm ảnh một người đàn ông, là ảnh “Mai Quân Viễn” do phóng viên chụp được tại lễ trao giải Ngân Hà. Đây cũng chính là chân dung kẻ tình nghi được gia đình bị bắt cóc xác nhận. Tuy nhiên, người này có nước da ngăm đen, cặp lông mày rậm, mũi cao, hoàn toàn khác với người đàn ông tên là Tạ Hàm.

“Theo phân tích của chuyên giã kỹ thuật, chúng tôi cho rằng người đàn ông trong bức ảnh này đã hoá trang, đó không phải gương mặt thật của hắn. Nhưng đường nét trên khuôn mặt hắn cũng có sự thay đổi lớn so với bảy năm trước. Vì vậy, rất có khả năng hắn đã làm phẫu thuật chỉnh hình, thay đổi diện mạo.”

Âu Dương Lâm lên tiếng: “Điều này cũng có nghĩa chúng ra nắm được tên tuổi, thân phận, thậm chí ADN của hắn nhưng không có hình ảnh về dung mạo thật sự của hắn hiện tại. Nhiều khả năng hắn đã có thân phận mới, vì vậy người chúng ta cần tìm là một người hoàn toàn khác.”

Mọi người im lặng, tổ trưởng tổ chuyên án quay sang hỏi Bạc Cận Ngôn: “Phó giáo sư Bạc có ý kiến gì không?”

Bạc Cận Ngôn từ tốn nói: “Tôi đồng ý với ý kiến của thám trưởng Âu Dương. Với tính cách tự cao tự đại và chứng rối loạn nhân cách chống xã hội của hắn, ngoài thân phận nhà văn Mai Quân Viễn, rất có khả năng hắn dùng diện mạo thật, sống bằng một thân phận giả khác. Lần này, kế hoạch phạm tội bị đứt gánh giữa đường, hắn nhất định sẽ nghỉ ngơi một thời gian, chuẩn bị cho hành động tàn nhẫn và tỉ mỉ hơn. Trong khoảng thời gian này, chúng ta tập trung điều tra tầng lớp nhà giàu sinh sống ở Hồng Kông. Nếu chúng ta nhanh hơn hắn, vụ án có thể kết thúc ở đây.”

Ánh mặt trời như dải lụa ấm áp phủ xuống giường bệnh trắng toát. Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc và mùi thuốc khử trùng nhưng Giản Dao không thấy nhức mũi, chỉ có cảm giác yên lòng. Cô ngồi bên cạnh giường, ngắm gương mặt bình thản trong giấc ngủ say của Lý Huân Nhiên. Người anh đã được băng bó và xử lý vết thương, gương mặt vẫn tuấn tú, chỉ hơi gầy và nhợt nhạt, khiến cô thấy xót xa. Cô lặng lẽ nắm lấy bàn tay đầy vết thương của anh.