Chương 70: Biến đổi một cách đột ngột

Thanh Hà vừa cười vừa đáp:

– Năm xưa tiên tổ sư đi tìm kiếm các thứ độc vật, mục đích cũng là để giải cứu tai ách cho dân chúng. Độc bào với Lang Cao trượng chỉ là những vật dùng để hộ thân khi đi vào hang núi sâu kiếm thuốc đấy thôi sao lại không có thứ hoá giải được nó cơ chứ?

Bạch Mai trố mắt lên và hỏi tiếp:

– Những vật đó là những vật gì thế?

– Hồng Hòang châu.

– Hồng Hòang châu ư?

Bạch Mai kinh ngạc kêu “ủa” một tiếng hỏi lại. Thanh Hà nói tiếp:

– Hồng Hòang châu có thể giải được các thứ kỳ độc của thiên hạ nên nó mới thực là vật chí báu của Đường môn.

Nói tới đó, Thanh Hà cúi đầu nhìn xuống đất, ngẫm nghĩ giây lát rồi bỗng thò tay vào túi lấy một hộp ngọc nho nhỏ ra, hai bàn tay hơi run run đưa Thanh Lam, trịnh trọng nói tiếp:

– Giang thiếu hiệp đã cần dùng đến nó xin cứ tạm giữ lấy. Khi nào dùng xong, thiếu hiệp trả lại cho lão.

Thanh Lam không biết trong hộp ngọc ấy đựng vật gì vội đứng dậy hỏi:

– Thưa lão trượng, vật này …

Thanh Hà không đợi chờ chàng nói dứt, đã mỉm cười đáp:

– Hồng Hòang châu.

– Hồng Hòang châu ư?

Thanh Lam cũng kinh ngạc đến cuống cả chân tay, bụng bảo dạ rằng:

“Kiếm Sơn cư sĩ xuất thân Đường Môn, ta đang kết thù kết oán với Đường môn mà ông lại vui lòng đưa cho ta mượn vật báu của sư môn dùng để khắc chết độc vật như vậy?”.

Chàng vừa nghĩ tới đó thì Thanh Hà đã thở dài và nói tiếp:

– Giang thiếu hiệp là cao túc của phái Côn Luân, lệnh muội lại là môn hạ của Côn Luân lão thần tiên, chỉ nội hai vấn đề này cũng đủ bảo đảm nên lão không cho mượn sao được? Huống hồ lệnh nghĩa muội, Lan nhi cô nương, lại bị Ngũ Độc chưởng của đại sư huynh lão đánh trúng, phải có Hồng Hòang châu này mới chữa khỏi được. Dù là người ngoài lão cũng phải tuân theo di huấn của sư tổ mà ra tay giải độc cho thiên hạ. Nhưng …

Bạch Mai vội xen lời khen ngợi:

– Lão bá bá có bụng tốt thực!

Thanh Lam lại hỏi tiếp:

– Lão trượng còn muốn dặn bảo điều gì xin cứ cho biết rõ?

Thanh Hà lại thở dài một tiếng nữa rồi nói tiếp:

– Từ khi Nhị sư huynh nhận chức chưởng môn đến giờ, mấy chục năm nay đã không tuân theo di huấn của sư tổ thì chớ, lại còn dám chế luyện rất nhiều thuốc độc đem bán cho thiên hạ để cầu lợi.

Đại sư huynh không những không khuyên bảo thì chớ, trái lại còn nối giáo cho giặc, khiến Đường môn xưa nay vẫn được tiếng là chuyên giải bách độc cho thiên hạ biến thành lưu cốc thiên hạ. Lão đã khuyên ngăn mấy lần vì thế mà anh em gây gổ với nhau, nên lão mới đến đây ẩn cư không chịu ra ngoài nữa là thế. Không ngờ Đại sư huynh với Nhị sư huynh càng ngày càng tệ thêm, đã gây hấn với Giang thiếu hiệp, môn hạ của Côn Luân lão thần tiên, lại còn liên can đến Tuyết Sơn Băng Phách Phu nhân. Độc cung tuy lợi hại thực, nhưng với tài ba của thiếu hiệp và hai vị cô nương cũng đủ phá tan.

Vậy mong ba vị hãy nể mặt lão, nếu phen này có thể giảng hòa được thì rất hay, nếu vạn nhất hai vị sư huynh thị độc vật làm khó dễ ba vị, ba vị chỉ cần hạt Hồng Hoàng châu này cũng đủ phá giải những chất độc của họ.

Nói tới đây ông ta ngập ngừng không muốn nói. Sau cùng ông ta liếc nhìn ba người một cái rồi mới nói tiếp:

– Từ khi tiện nội tạ thế lão chỉ sống với hai đứa con gái thôi, nhưng con gái lớn của lão vái Nhị sư huynh làm sư phụ từ hồi còn nhỏ, nếu ba vị có gặp nó, làm ơn nương tay hộ.

Thanh Lam vội đỡ lời:

– Tiểu sinh với Đường môn vốn dĩ không có thù hằn gì hết. Vả lại mục đích của tiểu sinh tới đây là chỉ sợ Hồng Tuyến cô nương hiểu lầm cọ sát với lịnh sư huynh thôi, nay lão trượng lại bảo như vậy, tiểu sinh đâu dám không tuân lệnh.

Bạch Mai lại hỏi tiếp:

– Thưa lão bá bá, đại lệnh ái của bá bá tên là gì thế?

Thanh Hà cau mày lại đáp:

– Nhũ danh của nó tên là Giao Cơ!

– Liễu Giao Cơ …

Thanh Lam nghe nói lại ngạc nhiên, lẩm bẩm nói như vậy mà bụng bảo dạ rằng:

“Đúng rồi, thảo nào vừa rồi chúng ta ba người cứ tưởng lầm Giao Quỳnh là Giao Cơ. Tuy cử chỉ của hai người hơi khác nhau, nhưng còn mặt mũi thì giống nhau như đúc, thật không ngờ. Như vậy đủ thấy kinh nghiệm giang hồ của ta vẫn còn non nớt lắm.”.

– Ủa, cô ta là Cầm Thất tiên tử ư?

Bạch Mai với Tiểu Hồng đều ngạc nhiên và đồng thanh hỏi.

Thanh Hà gượng cười đáp:

– Chắc ba vị đã gặp đại tiểu nữ ở Vu Sơn rồi? Nó làm môn hạ của Nhị sư huynh, gần mực thì đen, nó đã tiêm nhiễm những hành vi bất chính. Lão đã cảnh cáo nó luôn luôn, vì thế nó ít khi dám về nhà.

Nó đã có điều gì xúc phạm ba vị, mong ba vị lượng thứ …

– Thưa cha, cơm và thức ăn đã dọn ra rồi, cha còn cứ thao thao bất tuyệt nói hòai.

Giao Quỳnh ở trong nhà bước ra, tay bưng mâm thức ăn và cơm vừa đặt lên trên bàn vừa nói.

Thanh Hà vội đứng dậy, cười ha hả nói tiếp với ba người:

– Chốn sơn dã không có thức ăn ngon lành như ở dưới phố, mời ba vị hãy xơi tạm cho đỡ đói.

Thanh Lam đưa mắt nhìn, thấy trên bàn tuy có bày bảy tám món ăn, như các thứ hổ khô, nai khô, nhưng măng và rau đều tươi tốt, hơi thơm xông lên tận mũi, nên không một ai còn khách sáo nữa Khi mọi người đã ngồi vào bàn rồi, Thanh Hà liền nâng chén lên mời:

– Đây là rượu của lão đã lấy nước suối cất, Giang thiếu hiệp xơi thử một chén, xem có uống được không?

Thanh Lam vừa nhấp thử một hớp đã thấy rượu ấy thơm ngon khôn tả, liền khen ngợi luôn miệng. Chàng lại ăn thử mấy món, ăn thấy món nào cũng đều ngon hết, lại tắc lưỡi khen người làm thức ăn khéo.

Giao Quỳnh thấy chàng khen vừa hổ thẹn vừa mừng thầm.

Bạch Mai với Tiểu Hồng cũng khen ngợi nàng mấy câu, tiệc rượu hôm ấy thực là vui vẻ.

Tối hôm đó, Bạch Mai, Tiểu Hồng ngủ chung với Giao Quỳnh một giường. Ba người chuyện trò suốt đêm, còn Thanh Lam thì được mời vào ngủ cùng phòng với Thanh Hà, nhưng mỏi người, nên vừa lên giường chàng đã ngủ ngay.

Sáng ngày hôm sau, Thanh Lam vì nóng lòng đi Hùng Nhĩ Sơn nên chàng vội cáo từ Thanh Hà.

Giao Quỳnh rất quyến luyến Bạch Mai với Tiểu Hồng. Hai cha con tiễn khách ra tận ngoài cốc khẩu mới quay trở về.

Hãy nói bọn Thanh Lam ba người thì có khinh công liền vượt núi qua non, leo qua dãy núi Kiếm môn rồi tới dãy núi Lộc Đầu.

Trưa ngày thứ hai, ba người đã tới chân núi Hùng Nhĩ. Núi này cao chọc trời, đá mọc lởm chởm. Ngoài những cây cỏ mọc um tùm ra thì không có một bóng người nào dám lai vãng ở gần đó hết. Ba người không biết Độc Cung ở đâu, muốn hỏi thăm lại kiếm mãi cũng không thấy một bóng người nào hết.

Châu Nhi thừa lệnh Băng Phách Phu Nhân chỉ dặn ba người đợi chờ ở núi Hùng Nhĩ thôi, chứ không nói đợi ở đâu, nên nhất thời ba người không biết đi đâu mà tìm kiếm?

Tính nết của Bạch Mai rất lương thiện. Nàng nhớ nhung Lan Nhi vô cùng, nhận thấy Lan Nhi là người bạn gái thứ nhất của mình, nay đến cứu người bạn ấy mà không biết người bạn gái ấy ở đâu thì làm sao mà tìm kiếm ra được, nên nàng nóng lòng sốt ruột hơn ai hết, vội lên tiếng hỏi:

– Lam đại ca, Băng Phách phu nhân đợi chúng ta ở đâu thế?

Không biết hiện giờ chị Lan Nhi ra sao?

Thanh Lam cũng bàng hoàng, nhưng chàng nghĩ lại Băng Phách phu nhân đã sai Châu Nhi đi hẹn ước như vậy thì thế nào bà ta cũng tới, nên chàng quyết định cả bọn hãy chờ ở đó chốc lát đã.

Chàng nghĩ như thế, đang định trả lời Bạch Mai, thì bỗng thấy Tiểu Hồng quát hỏi:

– Ai mà lén lén lút lút ở trong rừng thế? Có mau bước ra đây không?

Nàng vừa nói dứt, đã có hai cái bóng người ở trong rừng bước ra, cung kính hỏi:

– Có phải Hoành Thiên Nhất Kiếm Giang thiếu hiệp đấy không? Bọn tiểu nhân đợi chờ ở đây đã lâu!

Thanh Lam cả mừng, lại tưởng rằng Băng Phách phu nhân sai chúng đến để nghinh đón mình, nhưng khi chàng ngửng đầu lên thì thấy hai đại hán áo đen, tuy vẻ mặt tươi cười, mà vẫn không sao che lấp được bộ mặt hung ác. Vả lại, vì chưa gặp họ bao giờ, nên chàng ngẩn người trong giây lát rồi gật đầu đáp:

– Chính tiểu sinh là Giang Thanh Lam đây! Hai vị thừa lệnh ai tới đón chúng tôi thế?

Hai đại hán áo đen vội tiến lên mấy bước, đưa mắt liếc nhìn Bạch Mai với Tiểu Hồng một cái, rồi cười nịnh nói tiếp:

– Tiểu nhân thừa lệnh người chưởng môn với Ngô lão gia tới đây cung kính đợi chờ hiệp giá của ba vị. Hiện giờ có danh thiếp ở đây, xin Giang thiếu hiệp qua mắt cho!

Nói xong, một tên móc túi lấy hai tờ danh thiếp, một xanh một vàng ra, cung kính đưa cho Thanh Lam.

Thanh Lam nghe nói ngạc nhiên, bụng bảo dạ rằng:

“Chúng nói người chưởng môn với Ngô lão gia, rõ ràng là ám chỉ Đường Thiên Sinh với Ngô Tán Đình rồi. Sao bọn mình ba người vừa tới Hùng Nhĩ sơn này mà chúng đã biết và phái người tới nghênh đón rồi?”.

– Lam đại ca, ai sai họ tới thế? Có phải là Băng Phách phu nhân không?

Bạch Mai thấy chúng rút danh thiếp ra, có vẻ ngạc nhiên liền tới gần khẽ hỏi như vậy.

Thanh Lam đỡ lấy danh thiếp, thấy lá thiếp màu xanh đề những chữ viết bằng kim nhũ như sau:

“Đường Thiên Sinh mục thủ bái kính” còn cái thiếp màu vàng thì viết:

“Ngô Tán Đình vái chào”.

Bạch Mai trông thấy hai cái thiếp ấy càng kinh ngạc thêm vội hỏi tiếp:

– Ủa! Thế ra chính là Đường Thiên Sinh bảo chúng đến để nghênh đón đấy à?

Thanh Lam mỉm cười nói với hai đại hán rằng:

– Tiểu sinh đang không biết đường lối của quý môn, muốn phiền hai vị đưa đường.

Nói xong, chàng bỏ hai lá thiếp vào túi. Hai đại hán áo đen đưa mắt nhìn nhau, rồi cung kính nói tiếp:

– Người chưởng môn với Ngô lão gia đã ở trong Độc Cung chờ đại giá của ba vị. Xin thứ lỗi bọn tiểu nhân đi trước một bước.

Tiểu Hồng vội hỏi:

– Con tiện tỳ Cầm Thất có ở trong ấy không?

Đại hán lạnh lùng đáp:

– Tiểu nhân chỉ biết thừa lệnh đưa đường thôi, cô nương đến Độc Cung sẽ biết liền.

Nói xong, chúng quay người đi luôn. Tiểu Hồng thấy thế liền trợn ngược đôi lông mày lên quát hỏi tiếp:

– Các ngươi dám nói bướng với cô nương này như thế phải không?

Nàng vừa nói vừa giơ chưởng lên, đang định tấn công vào lưng của hai đại hán nọ. Thanh Lam thấy vậy khuyên bảo:

– Nhiếp cô nương! Hà tất phải chấp nhất chúng mà làm chi!

Hai đại hán là những người có khinh công khá nhất của bọn đệ tử của Đường môn, nên bước chân của chúng cũng đi lẹ lắm. Chỉ trong nháy mắt, chúng đã đi xa được năm sáu trượng liền.

Thanh Lam mỉm cười, liền theo hai đại hán kia đi luôn, Bạch Mai với Tiểu Hồng cũng phải đi theo nốt.

Khi vào tới trong bụi lau, hai đại hán áo đen càng đi nhanh như gió, nếu bọn Thanh Lam ba người không có khinh công tuyệt thế thì đã bị bọn chúng bỏ thực xa rồi.

Vì còn mãi thi đua khinh công với hai đại hán áo đen nên mọi người không để ý đến lối đi. Vì vậy cả ba đều không biết mình đã đi qua những đường lối nào?

Đi được một quãng, Thanh Lam rất thắc mắc, bụng bảo dạ rằng:

“Khinh công của mình với hai nàng có thể nói là ít người sánh kịp. Hai đại hán này, trông phục sức của chúng thì chỉ là hạng người tôi tớ của Đường môn thôi, dù ngày thường vẫn đi quen đường núi, khinh công của chúng có giỏi đến đâu thì cũng chỉ hơn những người thường ở trên giang hồ một chút thôi, chứ chúng đi nhanh sao bằng được bọn mình như thế này?”.

Nhưng sự thật rành rành ra trước mắt như vậy, chàng thấy hai người ấy đi rất nhanh, có thể nói là ngang tài với mình được. Có lẽ ngay cả Ngô Tán Đình cũng chỉ đi nhanh tới mức độ này thôi.

Chàng đang suy nghĩ thì Tiểu Hồng phi thân lại gần, khẽ nói:

– Lam đại ca, chúng đi nhanh như thế này là có ý muốn để chúng ta không nhận được đường lối. Nếu vậy chúng ta mỗi người phải chú ý một mặt may ra lại tìm thấy được những cái gì đáng nghi cũng chưa chừng.

Thanh Lam thấy nàng nhắc nhở như vậy, gật đầu khen phải, vội khẽ đáp:

– Nhiếp cô nương nói rất có lý. Cô nương với Mai muội hãy để ý nhìn tả hữu hay hai bên, còn tôi thì chú ý vào những cảnh vật ở phía đằng trước.

Thế rồi ba người cùng để ý xem, quả nhiên đã xuất hiện được rất nhiều điều khả nghi.

Ba người cũng biết Tây Xuyên Đường môn là đại bản doanh làm thuốc độc để bán, như vậy tất nhiên con đường đi lên trên Độc Cung phải thường thường có người lai vãng, chứ làm gì có lối đi khúc khuỷu và cây cối rậm rạp như thế này? Như vậy rõ ràng hai đại hán này đã có ý đi vòng đường rồi.

Lúc ấy mấy người đã đi được ba mươi dặm đường rồi Thanh Lam vội rảo bước phi thân tới cạnh hai người, lớn tiếng quát hỏi:

– Độc Cung cách đây còn bao nhiêu đường lối nữa?

Hai đại hán nọ thấy chàng sắp lướt tới gần, đều kinh hoàng vô cùng. Tên đại hán đi bên trái vội đáp:

– Qua hai cái eo núi là tới ngay …

Y chưa nói xong đã loạng choạng một cái, rồi té lăn ra đất ngay.

Tên đi bên phải thấy đồng bọn té lăn ra chết, vội lui về phía sau hai bước, mặt lộ vẻ hỏang sợ, và hỏi:

– Giang thiếu hiệp, sao …

Y vừa nói tới đó cũng ngửa người về phía sau ngay.

– Lam đại ca, chúng làm sao thế?

Bạch Mai với Tiểu Hồng cùng kinh ngạc mà hỏi như vậy. Thanh Lam thấy hai người chết một cách đột ngột như thế cũng ngạc nhiên vô cùng, lắc đầu đáp:

– Nào ai biết được…

– Ủa! Lam đại ca mau lại đây xem … chúng … chúng đã biến …

Bạch Mai cúi đầu nhìn vào xác của hai tên đại hán bỗng thất thanh kêu la.

Thanh Lam vội chạy lại xem, quả thấy hai đại hán đó quần áo vẫn như cũ, nhưng mặt mũi đã già hẳn, da thịt nhăn nheo, y như hai ông già năm mươi tuổi vậy.

Tuy Thanh Lam đã gặp nhiều kỳ nhân dị sĩ, nhưng đây là lần đầu tiên chàng thấy có sự kỳ lạ như thế này. Càng liền chăm chú nhìn vào người bọn chúng. Ngờ đâu lúc này lại có chuyện kỳ lạ khác xảy ra. Vì lúc này thấy mặt của chúng đã thay đổi hẳn, mới thoáng trông như là có hai người khác đã thay thế chúng rồi, chàng liền nghĩ thầm:

“Chẳng lẽ chúng ngộ phải chất độc rất mạnh chăng?”.

Chàng chưa kịp lên tiếng thì Tiểu Hồng đã nói trước:

– Phải rồi! Vừa rồi chúng chả chạy nhanh bằng chúng ta là gì?

Bạch Mai ngây thơ hỏi:

– Chị Tiểu Hồng, có phải chị bảo chúng chạy nhanh quá mà chết không?

– Phải, vừa rồi chúng chẳng nói chuyện là gì?

Bạch Mai trố mắt lên hỏi tiếp:

– Chúng ta chả chạy như chúng là gì? Chúng ta lại còn nói chuyện nữa!

Thanh Lam nghe thấy hai nàng nói như vậy, liền nghĩ ra một việc, vội hỏi:

– Nhiếp cô nương, có phải cô nương bảo chúng đã uống phải một thứ thuốc độc gì phải không?

Tiểu Hồng gật đầu đáp:

– Trước kia tiểu muội có nghe gia sư nói qua, trong võ lâm có một thứ thuốc độc khiến ai uống phải thì tính mạng mấy chục năm sẽ bị thâu ngắn lại chỉ còn có một giờ ba khắc. Trong thời gian ngắn ngủi ấy, công lực của y tăng gia gấp lúc thường mấy chục bội. Khi nào y dùng hết hơi sức là chết ngay, và xác cũng già nua hẳn, vì tinh lực của y đã đưa ra hết rồi. Người nào đã uống phải thứ thuốc độc ấy thì không được lên tiếng nói, vì hễ lên tiếng nói, để chân khí bài tiết ra là sẽ bị chết trước thì giờ dự định ngay. Vừa rồi hai người này đi nhanh như bay, nhưng chúng vừa lên tiếng nói một câu, đã đột nhiên chết luôn, đủ thấy trước khi Đường Thiên Sinh bảo chúng đi dẫn đường, thế nào cũng đã cho chúng uống phải thứ thuốc độc kia mà chúng không hay biết gì cả.

Bạch Mai kinh ngạc hỏi tiếp:

– Trên thiên hạ này lại có thứ thuốc độc lợi hại đến như thế ư?

Ừ, phải đấy. Đường Thiên Sinh có một cuốn Độc Kinh nên y chuyên môn nghiên cứu những chất độc.

Nói tới đó, nàng vội cau mày lại suy nghĩ và lẩm bẩm nói tiếp:

– Đường Thiên Sinh đã bắt chúng uống thứ thuốc độc này là có dụng ý gì thế? Tại sao y lại sai chúng chạy đua với chúng ta như vậy?

Hai câu hỏi ấy của nàng quả thật khó mà giải đáp nổi.

“Phải, Đường Thiên Sinh sao bỗng dưng lại cho hai người đệ tử ấy uống thuộc độc để đưa ba chúng ta chạy một quãng đường như thế làm chi? Nếu không có âm mưu gì trong đó, khi nào Thiên Sinh lại chịu để cho hai người thủ hạ bị hy sinh tính mạng một cách vô ích như thế? Âm mưu của y là gì?”.

Ba người nghĩ mãi vẫn chưa nghĩ ra được. Sau Thanh Lam mới sực nhớ vừa rồi hai đại hán áo đen có nói chỉ đi vòng qua hai eo núi nữa là tới Độc Cung ngay, nên chàng quay đầu lại bảo hai nàng rằng:

– Nơi đây cách Độc Cung không xa, chúng ta hãy tới đó trước rồi sẽ tính toán sau!

Nói xong, chàng đang định phi thân đi về phía trước, nhưng vừa đi được hai bước, chàng đã thấy trống ngực đập rất mạnh vội ngừng chân lại, bụng bảo dạ rằng:

“Công lực của mình đã luyện tới mức hỏa hầu rất thâm hậu, sao lại vô duyên vô cớ có hiện tượng này? Chẳng lẽ hai cái thiếp của Đường Thiên Sinh với Ngô Tán Đình đã bôi một thứ thuốc độc rất lợi hại, hễ ai đụng phải là bị nhiễm độc ngay chăng? Phải rồi, mình nhất thời sơ ý đã trúng phải mưu kế thâm độc của kẻ địch”.

Nghĩ như vậy, chàng vội ngừng chân lại, điều công vận tức thử xem, quả thấy trong người hơi khác lạ.

Bạch Mai thấy Lam đại ca bỗng ngừng chân rồi nhắm mắt điều tức, trong lòng hỏang sợ, vội hỏi:

– Lam đại ca làm sao thế?