Chương 70 – Bữa tiệc cùng đồng nghiệp mới

Tôi thở dài, bất lực ôm trán, chân thành nói với Thôi Sa: “Em gái, tin chị đi, chị không phải là vợ bé, chị là phu nhân danh chính ngôn thuận của anh rể em! Thêm nữa, chồng chị không phải lão khọm già, thực ra anh ấy còn ít tuổi hơn chị!”

Nghe tôi nói tất cả đều tỏ thái độ kinh ngạc, không tin. Chán chẳng buồn giải thích thêm nữa, tôi mặc kệ cho chúng muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.

Hàn huyên trò chuyện cười đùa ha hả một hồi chúng mới bắt tay vào giúp tôi nấu nướng. Tôi nói trước buổi tiệc hôm nay sẽ được làm theo hình thức buffet, tất cả đều hứng khởi đồng ý ngay.

Lúc khai tiệc, nhìn chúng nó từng đôi từng đôi tíu tít với nhau ngay trước mắt, lại thấy chỉ có mỗi mình đơn thân lẻ bóng, tôi không khỏi cảm thấy có chút lạc lõng.

Nếu có Ninh Hiên ở đây thì tốt biết mấy. Nhất định hắn sẽ rướn tay ra thật xa, gắp mấy miếng đu đủ mà tôi thích ăn nhất, bỏ vào đĩa cho tôi rồi cười nham hiểm nói: “Bà xã, thực ra em không cần tẩm bổ món này nhiều quá làm gì, kích cỡ của em bây giờ anh đã thích lắm rồi!” Sau đó tôi sẽ phản ứng lại theo kiểu nũng nịu, giả vờ hờn dỗi, đấm hắn lia lịa, mắng hắn là đồ đen tối.

Xì! Thật tiếc Ninh Hiên không có ở đây, tôi chỉ có thể đứng một mình tưởng tượng viển vông ra như thế, đau khổ quá!

Càng nghĩ đến hắn lại càng thấy nhớ hắn thật. Ăn được mấy miếng trong trạng thái hồn lìa khỏi xác, tôi cầm theo điện thoại lẳng lặng ra ngoài ban công.

Tôi muốn gọi điện cho hắn, muốn được nghe giọng hắn.

Nhưng tôi chưa kịp ấn phím gọi điện thì điện thoại đã tự đổ chuông trước.

Tên người gọi đến hiện rõ trên màn hình, làn mây mù bao phủ trong tôi lập tức bị quét sạch. Ấn phím nhận cuộc gọi, tôi phấn khởi reo lên: “Ông xã!”

Trong điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp vui vẻ của Ninh Hiên: “Sao vui thế? Vì điện thoại của anh hả? Bà xã nhớ anh lắm có phải không!”

Tim nghĩ một đằng nhưng miệng tôi lại nói một nẻo: “Đâu ra, còn lâu. Người ta vui vì bữa tiệc đấy chứ!”

Ninh Hiên ờ một tiếng rồi hỏi: “Bây giờ đang làm gì?”

Tôi đáp: “À, đang ăn buffet.”

Ninh Hiên nói: “Nhưng sao anh cảm giác như em không phải đang ăn.”

Tôi nói: “Ừ, em ăn xong rồi.”

Ninh Hiên cười như đã biết tỏng: “Ăn xong rồi hay nhớ anh quá nên ăn không được?”

Tôi cãi ngang: “Ừ, đúng là nhớ anh đấy, cứ nhớ đến anh lại thấy cực kì ngán nên ăn không nổi!”

Ninh Hiên bật cười: “Về nhà anh cho ăn đòn!”

Sợ chết khiếp! Hắn định cho tôi ăn đòn á!!!

Mồ hôi lạnh chưa kịp khô, Ninh Hiên lại hỏi tôi: “Bà xã, có nhớ anh không?”

Tôi nghiến răng nói: “Không!” Thực ra chẳng nhớ muốn hóa đá đến nơi rồi lại còn.

Ninh Hiên dịu dàng lên tiếng: “Ờ, nhưng bà xã ơi, anh nhớ em lắm! Ừm, thực ra là nhớ khủng khiếp!”

Câu trả lời dối trá của tôi lập tức bị Ninh Hiên phanh phui, tôi tủi thân thủ thỉ vào điện thoại: “Ông xã ơi em cũng nhớ anh! Nhớ khủng khiếp! Bọn họ ai cũng có đôi có cặp, chỉ mỗi em một mình thôi!”

Ninh Hiên vỗ về tôi: “Bà xã đừng buồn nữa. Em ra cửa đi, đợi lát nữa có người ấn chuông thì mở cửa nhé, anh có quà gửi về cho em!”

Nghe hắn nói những câu này tôi sướng run người, cúp điện thoại xong vội tung tăng chạy ngay ra chỗ cửa ra vào.

Mấy người bọn Thôi Sa thấy dáng vẻ phấn khởi của tôi đều lấy làm lạ, cùng nhau than vãn: “Chẳng hiểu bà này giống gái 30 tuổi ở chỗ nào, đi với đứng kìa, có khác gì mấy khuê nữ trăng rằm đâu!”