Chương 71

“Tướng quân, cách đó không xa chính là Phồn Lăng thành .” Một sĩ binh báo lại.

“Ta thật rất muốn gặp Trì Tô đây .” Hoa Dư nói xong, xả ra một nụ cười không rõ ý tứ .

Hạ Phù Dung toàn thân rùng mình một cái. Xin chào, ta ở trong này.

“Tiểu tử, đến, ta cho ngươi ăn trứng.” Một người đi tới, Hạ Phù Dung vừa thấy trong tay hắn cầm một tảng đá, trong lòng có chút bỡ ngỡ, không phải là muốn nàng ăn cục đá kia đi. . . . . .

“Nguyên phó tướng!” Hoa Dư quát lớn.

“Tướng quân, ta cảm thấy tiểu tử này rất cổ quái, thôn trấn cách nơi này gần nhất cũng phải hơn mười dặm đường, hắn một tên ngốc tử, nếu nương hắn không cần hắn, làm gì phải bỏ hắn xa như vậy , tùy tiện quăng hắn ở chỗ chợ gần nhất hắn cũng tìm không thấy đường để trở về mà .”

Cảm thấy cũng đứng , quả thật, thật cổ quái.

Hoa Dư nghe xong cũng nhìn Hạ Phù Dung , không nói gì.

” Đến, trứng này ăn rất ngon, ăn đi .” Nguyên phó tướng một mặt khiêu khích nhìn Hạ Phù Dung ,rõ ràng chính là không tin nàng.

Nghĩ ngợi , 70 đại bản còn chịu được , chẳng lẽ còn sợ một cục đá nhỏ?

Một phen tiếp nhận liền cho vào miệng cố gắng nuốt xuống, nghẹn ngào Hạ Phù Dung kêu một tiếng khó chịu a ~

“Ngươi gạt người ~ không thể ăn ~” Hạ Phù Dung trề môi.

Hắn cũng có chút kinh ngạc , không nghĩ Hạ Phù Dung sẽ thật sự nuốt vào, bất quá vẫn không tin thân phận của nàng , “Đem này ngậm , học cẩu leo đến bên kia đi cất kỹ cho ta .” Nói xong, hắn đem miếng ngọc bội trên người lấy xuống , để đến bên miệng Hạ Phù Dung.

“Nguyên phó tướng, ngươi không cần quá phận!” Hoa Dư tựa hồ rất tức giận, nghe nàng nói qua, nàng cũng từng bị mẫu thân vứt bỏ, chắc là chịu quá rất nhiều khổ, cho nên nhìn đến Hạ Phù Dung giống như thấy được bóng dáng của bản thân đi.

Nguyên phó tướng quỳ một gối xuống , “Tướng quân, mạt tướng chính là muốn bảo hộ tướng quân an toàn, không hy vọng tướng quân bị uy hiếp.” Hắn nói từng chữ rõ ràng.

Không muốn nhìn đến bọn họ vì thế tranh chấp mà làm cho mọi việc lớn lên , dù sao bản thân Hạ Phù Dung đều cảm thấy chuyện mình bịa ra có trăm ngàn chỗ hở rồi. Vì triệt để đánh mất sự băn khoăn của Hoa Dư đối với nàng , một cái nghiến răng , Hạ Phù Dung từ trong tay Nguyên phó tướng ngậm lấy miếng ngọc bội, quỳ rạp trên mặt đất học theo tiếng chó sủa “gâu gâu ” vài tiếng , sau đó liền tiến lên cắn một cái ở chân của Nguyên phó tướng .

Hắn một tiếng kêu đau, đá vài cái mới đẩy được nàng ra, Hạ Phù Dung nặng nề mà ngồi ở trên đất, đau đến mức nàng nhe răng nhếch miệng.

Hắn thuận thế định tiếp tục đá nàng một cước, bị Hoa Dư ngăn trở, “Đủ! Hắn đều học cẩu , ngươi còn hoài nghi cái gì! Có người nào bình thường sẽ không biết xấu hổ đi giả vở làm cẩu như vậy không ? Ta hiện tại lấy thân phận Kiền Sở Vương mệnh lệnh ngươi, lăng nhục hắn dừng lại ở đây!”

Hoa Dư dứt lời, Hạ Phù Dung nghe được mặt xanh xám , cái gì kêu không biết xấu hổ ~ ta đây là chịu nhục được không hả ~! ~

Nguyên phó tướng đối Hoa Dư chào một cái, hận Hạ Phù Dung liếc mắt liền xoay người rời đi.

Hoa Dư đi lại nâng Hạ Phù Dung dậy , đầy mặt nghiêm túc nói, “Về sau không cho học cẩu, biết không! Mặc kệ là ai bảo ngươi học, ngươi cũng không thể đáp ứng! Ngươi muốn chậm rãi học sẽ tự mình cố gắng, không muốn để cho người xem thường.”

Hạ Phù Dung giả bộ cái hiểu cái không , gật gật đầu.

Thấy Nguyên phó tướng lại quay trở lại , Hạ Phù Dung lập tức làm bộ như rất sợ hãi . Hoa Dư thấy vậy vỗ vỗ vai nàng , ý bảo không phải sợ.

“Tướng quân, ngọc bội của ta còn ở chỗ tiểu tử này .”

Hạ Phù Dung một bộ mờ mịt nhìn hắn, “Cái gì là ngọc bội?”

Hắn giận dữ, làm bộ muốn đánh nàng , “Kia nhưng là lấy ngàn năm Địa Tàng Noãn Ngọc điêu khắc , ngươi nếu đánh mất lão tử muốn mạng của ngươi!” Hắn vừa nói xong, liền đối diện với ánh mắt lạnh thấu xương của Hoa Dư , lập tức nhuyễn xuống .

Hạ Phù Dung một mặt vô tội nhìn Hoa Dư, “Nghe không hiểu.”

Hoa Dư cười cười, “Không có việc gì rồi.” Đảo mắt nghiêm khắc nhìn chằm chằm Nguyên phó tướng, “Một khi đã coi trọng ngọc bội này như vậy , làm sao lại còn đem nó lấy ra trêu đùa ?” Nói xong liền lôi kéo Hạ Phù Dung tránh ra .

Hạ Phù Dung vừa đi vừa dùng khóe mắt liếc nhìn Nguyên phó tướng, hắn đang tìm tòi trên mặt đất . Nắm thật chặt trong tay ấm áp, quả nhiên là đồ tốt. Đùa giỡn cái gì, là bản thân ngươi đưa cho ta , đã đến trong tay bản tiểu thư còn muốn lấy về? Nhìn bảo bối của hắn như vậy , khẳng định là rất đáng tiền , Tu Hồng Miễn đưa cho nàng chủy thủ không thể bán được , nhưng miếng ngọc bội này có thể đổi thành tiền thôi ~