Chương 71

Nửa tháng sau, trên chuyến bay tới California, Bạc Cận Ngôn nhàn nhã ngồi tựa vào sofa ở khoang hạng nhất, nhìn Giản Dao ngồi bên cạnh đang trộn sa lát cá ngừ California và phết mứt hoa quả vào lát bánh mì cho anh. Phó Tử Ngộ không chịu nổi, ôm trán, nói: “Cậu không có tay hay sao?”

Bạc Cận Ngôn liếc xéo bạn, anh không tranh cãi mà tiếp tục thưởng thức nhất cử nhất động của Giản Dao.

Giản Dao chỉ mỉm cười. Thái độ này của anh không hẳn là ấu trĩ, mà là nhu cầu tự nhiên. Thỉnh thoảng, cô cũng sẽ thoả mãn anh. Chỉ cần chiều anh một chút là có tác dụng khích lệ rất lớn, vậy thì sao cô không làm? Hơn nữa, đây chẳng phải việc khó khăn gì, cô rất sẵn lòng khiến người yêu vui vẻ.

Người ngồi bên cạnh Phó Tử Ngộ là Doãn Tư Kỳ. Chứng kiến cảnh tượng này, cô chỉ cười cười, sau đó tiếp tục dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Nghĩ đến vị hôn phu không biết sống chết thế nào, trong lòng cô hết sức trống trải.

An Nham ngồi ở góc xa nhất. Anh ta chẳng để ý đến mọi người, mở laptop chơi game để giết thời gian.

Vụ án Tạ Hàm tiến triển không thuận lợi, bởi vì ở bất cứ quốc gia hay khu vực nào, việc điều tra tầng lớp nhà giàu luôn gặp khó khăn và trở ngại. Chưa nói đến những vấn đề riêng tư như con riêng, tài sản phân tán, chỉ riêng số lượng người giàu che giấu tài sản cũng không bao giờ thống kê hết.

Sở dĩ Bạc Cận Ngôn và Giản Dao tới Mỹ là bởi vì họ nhận được thông tin từ giáo sư từng hướng dẫn Bạc Cận Ngôn. Vị giáo sư này cũng quan tâm đến vụ án Tạ Hàm. Ông đột nhiên nhớ ra, mấy năm trước từng có người gửi thư nặc danh cho ông, đưa ra một số quan điểm sắc bén và cực đoan về tâm lý học tội phạm. Ông cho rằng giọng điệu và cách dùng từ ngữ trong bức thư rất phù hợp với chân dung của Tạ Hàm. Ông vẫn còn giữ những bức thư này, muốn Bạc Cận Ngôn về Mỹ trực tiếp thảo luận.

Bởi vì có thể dính dáng đến giám định dấu vân tay và đối chiếu chân dung nên An Nham cũng đi cùng. Anh ta giống Bạc Cận Ngôn, cũng là giảng viên thỉnh giảng, chuyên gia do Bộ Công an đặc biệt mời về, không thuộc biên chế của ngành cảnh sát. Vì vậy, anh ta cũng xuất cảnh với tư cách học giả đi giao lưu như Bạc Cận Ngôn.

Phó Tử Ngộ và Doãn Tư Kỳ về Mỹ đón Giáng sinh. Vệ sĩ riêng của Doãn Tư Kỳ phụ trách bảo vệ sự an toàn của mọi người.

Bây giờ là đầu đông, sân trường đầy lá rụng, các toà nhà đứng trang nghiêm, như toả ra không khí đìu hiu, lạnh lẽo.

Giản Dao đi bên cạnh Bạc Cận Ngôn. Ngắm gương mặt nhìn nghiêng của anh, tâm trạng của cô cũng trở nên nhẹ nhõm.

Khi bạn yêu một người, bất cứ chuyện gì, bất cứ nơi nào liên quan đến đối phương, bạn đều cảm thấy có ý nghĩa, ngay cả những gương mặt không cùng chủng tộc xa lạ ở xung quanh cũng trở nên thân thiết.

“Em nhìn gì vậy?” Bắt gặp ánh mắt của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn hỏi cô, giọng nói vui vẻ.

“Nơi này không tồi.” Giản Dao đáp.

“Thật sao?” Bạc Cận Ngôn nói. “Giảng đường quá xấu, người vừa đông vừa ồn ào. Điều duy nhất có thể chấp nhận là ngành tâm lý tội phạm ở đây đứng đầu cả nước Mỹ.”

Giản Dao: “…”

Phó Tử Ngộ đi sau ngược lại rất phấn chấn, anh nhiệt tình giới thiệu với cô và An Nham một số cảnh quan nổi tiếng trong trường. Bạc Cận Ngôn, Giản Dao và An Nham chỉ ở lại Mỹ hai ngày rồi quay về Hồng Kông tiếp tục phá án. Vì vậy, tối nay mọi người cùng nhau ăn cơm.