Chương 72

“Thình thịch, thình thịch…” Theo tiếng động nặng nề, mấy ngọn đèn trong phòng đồng thời bật lên. Ánh sáng chói mắt ập đến khiến Giản Dao lập tức nhắm mắt.

Tạ Hàm bật cười. Tiếng cười của hắn vang vang và vui vẻ, giống một cậu bé giở trò tai quái.

Một lúc sau, Giản Dao mới từ từ mở mắt. Dưới luồng ánh sáng cực mạnh, gương mặt cô trắng ngần, sạch sẽ, đôi mắt đen vô cùng tĩnh lặng. Cho dù đang ở trong lồng giam, người cô vẫn toát ra vẻ thuần khiết đẹp đẽ và bình thản.

Tạ Hàm thu lại ý cười. Hắn sải bước dài, đi đến chỗ lồng giam, nhìn cô bằng ánh mắt hưng phấn. “Đây đúng là thời khắc đáng xúc động… Jenny, tôi hy vọng được nhìn thấy nụ cười ngọt ngào trên gương mặt cô biết bao.”

Giản Dao vẫn lặng thinh, như không nghe thấy lời nói của hắn. Cô đảo mắt một vòng, quan sát tình hình xung quanh.

Đây là một nhà kho rất lớn, xung quanh xếp đầy container ngay hàng, thẳng lối, khoảng đất trống ở giữa rộng bằng một sân bóng rổ, trên trần nhà lắp một hàng đèn chiếu, khiến không gian trống như một sân khấu. Lồng sắt nhốt cô ở chính giữa sân khấu này.

Trên mặt đất trống cách mười mấy mét ở phía trước bày một bộ sofa, tủ rượu, giá sách, ti vi và một cái giường. Tất cả chỉ có hai màu đen và trắng. Đồ đạc đơn giản, trên bàn có một ly rượu vang uống dở, áo vest vắt trên sofa. Đây rõ ràng là nơi hắn sinh sống, cũng là nơi giam giữ cô.

Xung quanh vắng lặng như tờ, chỉ có Tạ Hàm và Giản Dao yên lặng mặt đối mặt tại một nơi không ai biết đến. Cuối cùng, Giản Dao cũng không thể né tránh ánh mắt của Tạ Hàm. Nhưng đôi mắt này không giống bất cứ tên giết người hàng loạt nào mà cô từng gặp.

Đôi mắt của Tôn Dũng, thủ phạm vụ “Cỗ máy giết người” trống rỗng và mang vẻ chế giễu, dù bị bắt nhưng hắn không hề tỏ ra căng thẳng và ăn năn. Ánh mắt của Chương Thành, hung thủ sát hại hai gia đình, tương đối cố chấp. Thậm chí, ngay cả ánh mắt của Tommy cũng thâm trầm và lạnh lẽo.. Từ trong cốt tủy của bọn họ tỏa ra một sự ngông cuồng và tê liệt. Nhưng người đàn ông đang đứng trước mặt cô, có thể coi là tên giết người hàng loạt hung tàn nhất thế kỷ này, thầy hướng dẫn của tên ăn thịt người Hoa tươi, trông giống một thanh niên điển trai, thanh tú. Đôi mắt hắn đen nhánh và ôn hòa, tựa như dòng suối trong vắt.

Vì vậy, lúc hắn chạy đến trước mặt cô và Bạc Cận Ngôn, đóng một vai xoàng xĩnh, đích thân khởi động trò chơi giữa hắn và anh mà không bị bất cứ người nào phát giác.

“Cô nhớ ra rồi à?” Hắn hỏi, giọng điệu hết sức nhã nhặn.

Giản Dao nhìn chằm chằm vào mắt hắn, không trả lời.

Đó là người “cảnh sát khu vực” phát hiện ra hung thủ và là người đầu tiên chạy đến ngôi nhà đầy vết máu của Tôn Dũng. Hắn chạy đến trước mặt bọn họ báo cáo tình hình. Khi hắn ngẩng đầu, dưới cái mũ cảnh sát rộng là gương mặt trẻ trung, trắng trẻo. Vẻ mặt của hắn hết sức nghiêm túc.

“Đúng như anh nhận định, chúng tôi tìm thấy “cỗ máy giết người” trong phòng ngủ.”

Tạ Hàm đột nhiên lên tiếng, hắn dùng giọng điệu đó, lặp lại câu nói của ngày hôm đó, giống như đuổi theo hồi ức của cô. Trong mắt hắn thoáng hiện ý cười, hắn tiếp tục thốt ra lời:

“Phó giáo sư Bạc, tôi phát hiện thấy chữ viết bằng máu dưới gầm giường…”

“Chúng tôi còn phải tiến hành kiểm tra toàn bộ ngôi nhà.”

Sau đó thì sao? Sau đó hắn còn xuất hiện không? Giản Dao nhướng mắt, bắt gặp ý cười càng sâu hơn trên gương mặt Tạ Hàm.