Chương 72 – Kết

Cô sinh hạ một bé trai, không mập mạp lắm, đôi mắt rất giống cô, chiếc mũi thì giống ba, phần còn lại thì giống cả hai người, nói chung là một cậu nhóc rất anh tuấn.

Cô và Thẩm Lâm Kỳ cùng nhau bàn bạc, đặt cho cậu nhóc cái tên là Thẩm Tinh, mong muốn trong tương lai hành trình trở thành một ngôi sao sẽ rộng mở như biển khơi. Đương nhiên, hiện tại cô một chút cũng không cảm thấy lo lắng trong tương lai cậu nhóc sẽ làm gì, cô chỉ hy vọng cậu nhóc có thể lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc, cho nên cô thích gọi nhóc là Tiểu Tuấn hơn.

Hạ sinh Tiểu Tuấn đã làm cho thể chất và tinh thần của cô quá mệt mỏi, sau khi sinh cũng không tốt hơn bao nhiêu. Ngoài việc cho nhóc bú sữa, thay tã… Ngoài ra, nhóc còn có một thói quen cực kỳ xấu, chính là đảo ngược ngày và đêm, ban ngày không chịu thức dậy dù chỉ một chút, còn giữa đêm thì sinh khí dồi dào.

Do phải chăm sóc Tiểu Tuấn, cô khôi phục lại vóc dáng nhanh chóng, trong sáu tháng sụt hai mươi cân, thậm chí một tay săn ảnh đã chụp lén hình cô đăng lên tạp chí lá cải xin bí quyết giảm cân của cô.

Thực ra bí quyết của cô chính là bị cậu nhóc mới sinh làm khổ, thế thôi.

“Em thấy nên đổi tên cho thằng nhóc này.” Suốt một đêm cô không ngủ, cuối cùng Tiểu Tuấn cũng chìm vào giấc ngủ, Mạch Nhiên quay lại nằm bên cạnh Thẩm công tử phàn nàn: “Cái gì mà Thẩm Tinh, cứ gọi là Thẩm Chiết Đằng* (lộn nhào) cho rồi, sau khi thằng nhóc này ra đời, có đêm nào mà không làm khổ em chứ?”

“Ngoan.” Thẩm công tử vỗ đầu cô, “Chờ thằng nhóc lớn lên, em làm khổ nó lại.”

“Làm sao như thế được!”, cô cắn răng nói, “Em vất vả cực nhọc sinh nó ra và nuôi nó lớn, ai có can đảm làm khổ nó, em là người đầu tiên giày vò người đó cho đến chết!”

Thẩm công tử bị phản ứng của cô chọc cười, híp mắt hỏi: “Vậy em muốn như thế nào? Nếu không chúng ta tìm một cô bảo mẫu?”

“Không được!” Cô lại cự tuyệt ý kiến của anh lần nữa, “Nó là con trai của em, tại sao để người khác nuôi được, em phải hốt từng đống phân, từng bãi nước tiểu của nó để nuôi nó lớn lên, trong tương lai mới có thể tự hào mà nói với nó rằng, mẹ của nó vĩ đại biết bao nhiêu!”

Rốt cuộc Thẩm công tử nhịn không được cười thành tiếng.

“Anh cười cái gì?” Cô cau mày nhìn anh.

“Anh nghĩ chính em là người tự làm khổ mình.” Anh nén cười, đột nhiên tiếp cận hôn cô.

Cô vốn tưởng đang tranh luận vài câu với anh, không nghĩ tới anh đột nhiên làm như vậy, có chút phản ứng lại, cô nói: “Anh muốn àm gì? Trước tiên bao nhiêu đó được rồi, tối nay em không còn hơi sức để anh giày vò đâu.”

“Em yên tâm đi.” Anh nâng khuôn mặt cô lên hôn một lúc, sau đó kéo cô vào lòng,”Mấy ngày nay, em nghỉ ngơi cho tốt vào, nghỉ ngơi dưỡng sức.”

Lời nói này của anh khiến cô cảm thấy rằng, giống như đang nói với con lợn hãy dưỡng sức đi: “Ngươi ăn nhiều một chút, vài ngày nữa sẽ tế ngươi.” Cô đề cao cảnh giác, hỏi: “Anh đang có âm mưu gì?”

“Không có gì.” Anh ôm cô chặt hơn, nói khẽ bên tai cô, “Anh chỉ muốn bù đắp cho em một hôn lễ.”

Mấy ngày nay, cô chợt nhận ra quả thực Tiểu Tuấn là một cậu nhóc may mắn nhất trên đời, bởi vì có rất ít trẻ con sau này có thể hùng hồn khoe khoang với bạn bè đồng trang lứa rằng: “Mình đã tham gia vào hôn lễ của ba mẹ mình!” Nhưng cậu nhóc này lại có thể.