Chương 72: Miêu Hý Lão Thử (Thượng)

Trong đầu Lục Mộng Thần chợt nổ “oành” một tiếng, đôi mắt lập tức nổ đom đóm.

“A! Tại sao toàn gặp oan gia tới tận cửa đòi nợ không vậy?” Lục Mộng Thần thầm kêu khổ trong lòng. Hắn sợ Minh Phi còn hơn cả cái chết. Dù sao thì bản thân cũng đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng, chẳng những đã uống hết Cửu Hoa Ngọc Hàn Lộ, mà lại còn rình xem Minh Phi tắm, và còn sờ soạng vào lưng nàng. Nghĩ đến cảnh ngộ tươi đẹp ngày ấy, với da thịt trắng mịn mềm mại ấy, trong lòng Lục Mộng Thần không kìm được rung động.

Quang mang chợt lóe lên, Minh Phi phảng phất như quỷ mị đột nhiên xuất hiện trước mặt Lục Mộng Thần, nét tươi cười trên mặt đã biến mất, hàn mang trong mắt lấp lóe, cất giọng lạnh lùng đến đáng sợ: “Lục Mộng Thần, ngươi còn nhớ đến ta sao? Tên tiểu tạp chủng lớn mật nhà ngươi, lại còn……” Minh Phi nói tới đây, thì khuôn mặt đỏ bừng lên, không nói hết câu.

Lục Mộng Thần cười khổ, nhìn dung nhan tuyệt mỹ của Minh Phi, trong lòng thật sự có cảm thụ vừa ấm vừa lạnh. Hắn thở dài một tiếng, rồi nói: “Minh……Minh Phi cung chủ, hôm đó là ta không đúng, xin người trừng phạt ta đi!”

Lục Mộng Thần hiểu rõ, Minh Phi cung chủ đối với chuyện này vẫn luôn canh cánh trong lòng, vì hôm đó khi nàng vừa xuất hiện tại Liên Hoa Tự, biểu hiện dị thường của nàng đã nói lên điều đó. Nhưng rốt cuộc, vì để bảo toàn thể diện, lúc ấy Minh Phi đã cố nhẫn nhịn, chỉ ôm hận mà không phát tiết. Khi cuộc thi đấu kết thúc, thì cơ hội của Minh Phi cuối cùng cũng đã đến.

Minh Phi chỉ vào Lục Mộng Thần rồi cười lạnh nói: “Thật không ngờ, ngươi với hai tên vô dụng của Hương Phong cốc kia vẫn có qua lại. Hừ! May mà tối nay bổn cung chủ phát hiện được bọn chúng đang lấp ló ở trước cửa phòng ngươi, nên cũng theo dõi tới đây. Bọn chúng muốn giết ngươi, ta đương nhiên không thể để cho bọn chúng được toại nguyện, nhưng Lục Mộng Thần ngươi cũng đừng đắc ý. Hôm nay ta cứu ngươi một mạng, chẳng qua cũng là vì muốn đích tay giết ngươi. Đối với ngươi mà nói, đó chỉ là khác biệt ở thời gian, và chết sớm hay chết muộn mà thôi.”

Nghe Minh Phi nói vậy, Lục Mộng Thần đầu tiên thì có chút tức giận, nhưng sau đó lại cúi đầu, thần sắc thản nhiên nói: “Tất cả đều tùy Minh Phi cung chủ phát lạc!” Lục Mộng Thần hiểu rõ, bản thân vừa mới rời hang sói, thì nay đã lại rơi vào hổ huyệt. Xem ra hôm nay không cách nào tốt lành được rồi. Ài, nếu sớm biết như vậy, lúc trước thật không nên nhìn trộm nàng, Lục Mộng Thần giờ đây lại có chút hối hận.

Da thịt trắng mịn như tuyết như ngọc, đường cong đầy đặn nhu mỹ, hình ảnh ngày đó lại hiện lên trong đầu Lục Mộng Thần, tham lam nguyên tố chợt đại phát, khiến hắn ngẩng đầu lên lần nữa, hai mắt như có lửa nhìn chằm chằm vào Minh Phi.

Minh Phi thấy bộ dạng ấy của Lục Mộng Thần thì trong lòng tức giận, giơ tay lên, “chát” một tiếng, đã tát hắn một cái.

Minh Phi rất kỳ quái, vừa rồi Lục Mộng Thần vẫn còn ngoan ngoãn, chấp nhận cúi đầu nhận sai, vậy mà tại sao đột nhiên bây giờ lại khôi phục thần thái háo sắc?! Nàng có biết đâu rằng, Lục Mộng Thần có lúc không thể khống chế được bản thân, hoàn toàn bị tham lam nguyên tố do Tham Thần Đại Đế lưu lại trong thân thể hắn tác hại.

Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ,

Nhân trung tham lam, tâm bất do dĩ.

(Người trong giang hồ, bản thân không thể theo ý muốn,