Chương 72 – Tiểu Lục chuyển nhà

Long Quân điện, vài vị lão ngự y vội đến vội đi, các cung nữ tay cầm dược liệu ra ra vào vào, còn chưa đi vào nội điện, chợt nghe được một cỗ thanh âm như khóc thét quen thuộc vang lên

“Ta có thể không uống thuốc được không? Ta thật sự đã khỏi rồi, không cần uống nữa đâu .” Nói xong, nàng kéo ống tay áo, cánh tay nhỏ nhắn che lấy miệng nhỏ, lắc lắc đầu, khuôn mặt xinh xắn đã khôi phục huyết sắc bình thường, ánh sáng trong suốt chiếu rọi, nhảy múa trên đôi má lúng liếng phấn hồng của nàng.

Từ xa đã ngửi được vị thuốc, đầu óc quay cuồng, dạ dày cuộn lên từng trận, “Nôn” một tiếng,nàng vỗ vỗ bộ ngực.

“Chẳng lẽ muốn ta cho lão ngự y về quê làm ruộng hết?” Hắn nhíu mi, buông quyển sách trên tay xuống, tầm mắt hướng về tiểu lục đang thò đầu ra trước ngực nàng, trừng trừng mắt.

Các cung nữ rốt cục biết nguyên nhân vì sao mỗi lần ngự y đến đây lại vội vàng rời đi, ở trong này, chỉ có thể làm vật hi sinh.

“Quên đi.” Khoát tay áo, nàng lại nằm xuống giường, lại nghĩ đến các vị ngự y này hết bắt mạch kê đơn, lại giảng giải y lý, càm ràm cả ngày chưa xong, chỉ nghĩ thôi nàng cũng thấy choáng váng cả đầu.

“Hoàng phi, thỉnh uống dược.” Cung nữ quỳ xuống, nâng chén thuốc trước mặt nàng, vẻ mặt chờ mong.

“Là ngươi dạy các nàng ?” Chỉ vào cung nữ đang quỳ gối, Y Y nghiến răng nghiến lợi, đây không phải khổ nhục kế thì là cái gì? Quả thực chính là công kích bằng “thịt người”, có bản lĩnh chính mình đến quỳ đi.

Bất quá, ngẫm lại cũng không có khả năng.

Nhún nhún vai tỏ vẻ vô tội, Phù Vân Khâu Trạch nhìn phía cung nữ đang quỳ nhưng gương mặt lại lộ ra vẻ tán thưởng, quả thực không uổng công chính mình đề điểm.

“Trẫm không có, phương pháp là do các nàng tự nghĩ ra.”

Thở dài, bưng chén thuốc lên, đưa tới bên miệng, ngừng một chút, nàng liếc nhìn về phía Phù Vân Khâu Trạch, trong lòng nổi lên một chút nghi hoặc, hình như gần đây hắn có chút nhàn nhã, cảm thấy có điểm không thích hợp.

Uống một ngụm, mày liễu nhíu chặt lại, thật là bi ai a, Y Y không tài nào nuốt xuống được, uống tiếp không xong, bỏ đi không được, làm sao đây?

“Khâu Trạch, Tiểu Thanh đâu?” Từ lần trước xảy ra chuyện ma quái đến nay cũng rất hiếm khi nhìn thấy nàng.

Nâng mi nhìn nàng một cái, hắn không nói, một lát sau, thong thả bước tới trước giường, cầm lấy chén thuốc trong tay nàng, ngồi xuống, đôi mắt màu tím như là đang che giấu cái gì, nhìn xuống chén thuốc màu đen sóng sánh còn đầy ấp.

“Nàng muốn ả hầu hạ?” Tuy rằng từ đầu hắn đã cố ý xắp xếp Tiểu Thanh làm thị nữ hầu hạ thân cận bên người Y Y để cho Mẫn Hách giảm bớt đề phòng, nhưng xảy ra nhiều việc như vậy, làm hắn thấy không yên, muốn xắp xếp nàng cách xa Y Y một chút.

Ánh mắt trong khoảnh khắc thanh minh tất cả, nàng trừng mắt nhìn hắn, nhưng nhanh chóng lại chuyển thành bộ dáng mơ hồ.

“Ân, có Tiểu Thanh chiếu cố , ta thực thích, hơn nữa, bộ dáng nàng không nói lời nào cũng khá đáng yêu .”

“Để cho nàng ấy trở lại hầu hạ đi,” Thản nhiên mở miệng, ngữ khí có chút bất đắc dĩ, đem chén thuốc gần sát nàng, đôi mắt màu tím có chút lạnh lùng,”Uống.”

Khóe môi anh đào cong lên, thật muốn phản đối a, tưởng rằng có thể kéo dài chút thời gian, đợi hắn ra ngoài liền đem thuốc đổ đi, xem ra, chuyện này đã không còn khả năng.

Chậm rãi , chậm rãi , tiếp nhận bát, nắm mũi nín thở, híp mắt, cố gắng nuốt ực một ngụm chén thuốc đen sì đắng ngắt vào miệng, đôi vai nhỏ bé run lên, thật khó chịu a!