Chương 73

Đợi đến khi hơi thở của thiếu nữ trong lòng đều đều ổn định dần, Hiên Viên Kỳ chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là bóng đêm dày đặc, ngoại trừ phạm vi quanh đống lửa được ánh lửa mong manh xua tan một chút hắc ám.

Buông mắt, đôi mắt đen láy chứa đầy tia sáng lạnh lẽo tha thiết nhìn dung nhan mỹ lệ tỏ vẻ mệt mỏi đến cực điểm, rất lâu rất lâu sau, những tia sáng lạnh lẽo tan dần, thay vào đó là nỗi phức tạp khiến kẻ khác khó hiểu.

Bông tuyết trộn lẫn vào trong gió lạnh thổi vào hang động, thiếu nữ rúc vào lòng y, y cúi đầu, phát hiện vòng tay mình đang siết lại, ôm nàng chặt hơn……

Thoáng ngạc nhiên, vẻ mặt y có hơi lo lắng.

—- Có một số việc, hình như đã ngoài tầm kiểm soát.

Đôi mắt đen láy nhuốm màu lo âu nhìn nàng, thấy nàng bất giác chau mày lúc ngủ, lòng bỗng khó chịu.

Cơn đau buốt rát nơi vai kéo đến, khiến tâm tình của y rơi xuống đáy cốc.

—- La Tát Môn! Đúng là vướng víu thật!

Ánh mắt y dần trở nên cay nghiệt khát máu.

—- Nếu đã dám chống đối y, vậy phải chấp nhận chịu hậu quả nghiêm trọng.

Bầu không khí giá lạnh có phần không được tự nhiên, Hiên Viên Kỳ giấu nhẹm nét ưu tư trong mắt, thản nhiên nói: “Tại sao đến trễ vậy?”

“Thuộc hạ biết tội!”Namtử vận áo xanh cúi đầu xuất hiện, thanh âm bình tĩnh: “Người của La Tát Môn phái ‘Độc Vương’, một trong tứ đại môn chủ.” Không cần giải thích dong dài vì Hiên Viên Kỳ đã hiểu rồi.

“La Tát Môn thu được bao nhiêu? Mà lại xem trọng mạng của trẫm đến thế?” Y hừ lạnh một tiếng, hàm ý khinh thường.

—- Y chắc chắn không tin cái cớ vì dân tị nạn ở GiangNam, chắc chắn là có kẻ đứng đằng sau giật dây.

“Người đứng đằng sau giật dây là ai?”

Namtử vận áo xanh ngẩng đầu nhìn y, rồi đáp: “Thuộc hạ bất tài, không thể xác định được.”

“Không thể xác định?” Cuối cùng y cũng ngẩng đầu nhìn nam tử vận áo xanh: “Nói vậy là đã tra được những kẻ tình nghi?”

“Đúng vậy.”Namtử vận áo xanh lấy một phong thư trong ngực ra: “Đây là bức thư giao dịch mà thuộc hạ lấy được lúc lẻn vào La Tát Môn.” Y mở phong thư ra đưa cho Hiên Viên Kỳ.

Đọc sơ qua bức thư, ánh mắt Hiên Viên Kỳ trở nên ngưng trọng, sau đó y nhét phong thư vào trong ngực: “Ngươi chắc chắn đây là bức thư giao dịch của La Tát Môn?”

“Dạ!”

—- Đúng là lòng muông dạ thú!

Y cười lạnh, chủ đề kết thúc.

Ôm chặt thiếu nữ đang ngủ không được an ổn vào lòng, đảo mắt thấy nam tử vận áo xanh vẫn đứng yên đó không có ý định rời đi, chau mày hỏi: “Còn có chuyện muốn bẩm báo sao?”

“Dạ!”Namtử vận áo xanh đáp: “Bệ hạ, chuyện lần trước người bảo thuộc hạ tra, vô tình thuộc hạ tra được một số việc.”

“Việc gì?” Y nổi hứng thú khi nghe được những lời nam tử vận áo xanh nói: “Chẳng lẽ còn có việc mà các ngươi chưa tra ra?”

“Đúng vậy, bệ hạ!” Nam tử vận áo xanh siết chặt nắm đấm: “Lần trước thuộc hạ chưa tra ra tung tích của Liễu Uẩn Nịnh, nhưng thuộc hạ lại tra được, không lâu trước đó Liễu Uẩn Nịnh và Hàn Tịnh Triệt, môn chủ của La Tát Môn đã thành thân với nhau.”Namtử vận áo xanh đã sẵn sàng hứng chịu cơn thịnh nộ của Hiên Viên Kỳ.

Quả nhiên, thanh âm của Hiên Viên Kỳ trầm hẳn, ánh mắt nguội lạnh đủ đông chết người: “Ngươi nói cái gì?”

“Thuộc hạ nói—-” Y dừng một chặp, tuôn hết một hơi: “Không lâu trước đó Liễu Uẩn Nịnh và Hàn Tịnh Triệt, môn chủ của La Tát Môn đã thành thân với nhau.”