Chương 73 – Không có giải dược

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế.” Thanh âm chậm rãi vang vọng trong đại điện, bách quan mặc quan phục màu lam, đầu đội quan mão màu đen, đồng nhất quỳ gối trên nền cẩm thạch sáng bóng như gương.

Cao cao phía trên là long ỷ của hoàng đế, Phù Vân Khâu Trạch ôn nhuận như ngọc, gương mặt tuy còn có chút non nớt nhưng đã lộ ra khí chất tao nhã tôn quý, ánh mắt bén nhọn, khóe miệng mỉm cười, toàn thân mặc long bào dệt lụa thêu hình khổng tước cùng thần long tinh xảo oai vũ, hắn đi đôi giày màu vàng, đỉnh giày hơi lộ ra khỏi long bào, y bào vung lên, thanh âm nhẹ nhàng khoan khoái của hắn quanh quẩn trong đại điện đều có thể nhất thanh nhị sỡ:”Các vị khanh gia bình thân!”

Nói xong, có chút đăm chiêu, liếc mắt nhìn về vị trí của Mẫn Hách, sắc mặt hắn vẫn như cũ có chút tái nhợt,quan phục đỏ tươi nổi bậc giữa chính điện, hai chân vững vàng.

“Tạ Hoàng Thượng!” Chúng thần nối đuôi nhau đứng lên.

“Không biết Mẫn Hách Vương gia trong người đã khá hơn chưa, mấy ngày trước tỷ thí thật sự là làm cho trẫm mở rộng tầm mắt, bất quá, vẫn là bảo trọng sức khỏe, nếu còn chưa khôi phục, nên ở vương phủ hảo hảo nghỉ ngơi cho tốt rồi hãy thượng triều.” Thân thiết nói xong, Phù Vân Khâu Trạch trên mặt đầy ý cười, nhưng mà, đôi mắt màu tím vẫn tóe ra hàn băng lạnh lẽo.

Cước bộ trầm ổn, từng bước đi về phía trước, mị nhãn khinh liễm, Mẫn Hách đứng ở phía dưới hơi cúi người hành lễ, mười ngón tanh thanh tú đan vào nhau, mỉm cười, xinh đẹp thoát tục lại ẩn chứa nguy hiểm tựa như một loài yêu tinh.

“Làm phiền Hoàng Thượng lo lắng, thân thể bổn vương đã hồi phục, quốc gia đại sự không thể chậm trễ, vẫn là lấy quốc sự làm trọng.” Chớp mi mắt, đôi mắt màu nâu toát ra vẻ nguy hiểm đáng sợ.

“Nếu các vị đại thần đều như Mẫn Hách Vương gia đây vì Lạc Tang quốc mà lao tâm lao lực, vậy thực sự là phúc của đất nước,” Điểm điểm long ỷ, Phù Vân Khâu Trạch trang làm ra bộ dáng trầm tư,”Nghe nói vùng tây bắc gần đây gặp đại hạn, không biết quân đội của Vương gia có thể cho trẫm mượn dùng một chút, cứu dân trong cảnh dầu sôi lửa bỏng?”

Lời nói tuy là chí tình hợp lý nhưng thật sự vẫn là hướng về binh quyền của hắn.

“Chuyện đó đương nhiên, đánh cuộc cùng Hoàng Thượng, bổn vương nhất định giữ lời, trưa nay, một vạn binh sĩ sẽ nhất nhất nghe theo sắp xếp của hoàng thượng.” Hắn nheo mắt, ánh mắt trầm xuống, cực lực nhẫn nại.

Các đại thần đều lẳng lặng không dám lên tiếng, thở cũng không dám thở mạnh, dù sao hai hổ tranh đấu, tất có một kẻ bị thương, vô luận là ai, bây giờ chưa thể phân định rạch ròi, tuy rằng lần này Mẫn Hách Vương gia thua một nửa quân quyền, nhưng trong tay Hoàng thục phi còn có một phần ba trọng binh.

Xem ra, hắn nguyện ý giao ra một nửa quân quyền, Phù Vân Khâu Trạch cười khẽ.

“Mẫn Hách Vương gia thật sự là biết rõ lòng trẫm, nghĩ đến, cũng là vì diễn trò trước mặt vương gia của La Phu quốc cho nên mới cố ý bại bởi hoàng phi đi? Bản lĩnh của Vương gia, ái phi chốn thâm cung sao có thể là đối thủ của ngươi, Vương gia khổ tâm, trẫm thật sự cúi đầu khâm phục.”

Lời này, tất cả mọi người nghe được đều sửng sốt, rốt cuộc ý tứ của Hoàng Thượng là thế nào, ai cũng không rõ ràng lắm, nhưng chỉ cần có người cả gan chen vào nói, chỉ sợ rằng tan xương nát thịt.

Nhưng không lên tiếng lại không được, mọi người cũng nghiêm mặt cười nói:”Hoàng Thượng nói rất đúng.”