Chương 74

Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có máu đỏ chảy dọc theo cánh tay xuống ngón tay, nhỏ tong tỏng xuống mặt đất. Giản Dao áp mặt vào nền đất giá lạnh, toàn thân bất động. Lưng, phần eo, hai chân cô đau rát đến tột cùng. Mỗi tấc da trên người như không thuộc về cô nữa… Tầm nhìn của Giản Dao vẫn mơ hồ. Ánh đèn, chiếc giường, lan can sắt dường như biến thành quái vật đáng sợ. Trong đầu cô xuất hiện vô số tiếng nói, nhiều đến mức sắp nổ tung.

“Đại trượng phu hành sự đầu đội trời chân đạp đất, lòng không hổ thẹn.”

“Em chỉ thấy chị đối xử với tên yêu quái đó quá tốt. Đúng là yêu quái cũng có mùa xuân.”

“Giản Dao, tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy quan tâm đến một người con gái nào như em.”

“Lẽ nào em không muốn hôn tôi?”

“Nếu em cứ năm phút hôn anh một lần, anh có thể cùng em làm bất cứ việc vô vị nào.”

“Bây giờ em đã có cảm giác chân thực chưa?”

Giọt lệ từ khóe mắt trào ra, chảy xuống gương mặt giá lạnh, chảy qua đôi môi nứt nẻ của cô. Vị mặn chát đó như thể là mùi vị duy nhất cô cảm nhận được trên thế gian này.

“Cộp… cộp… cộp…” Tiếng giày da nhẹ nhàng vang lên nhưng cũng đủ khiến toàn thân Giản Dao run rẩy. Cô lập tức co quắp người, giống một con vật nhỏ trốn ở góc tường.

“Sao không chạy nữa?” Giọng nói trầm bổng của Tạ Hàm vang lên sau lưng Giản Dao. “Chẳng thú vị chút nào, hai ngày trước cô còn chạy như con thỏ khiếp sợ cơ mà.”

Giản Dao cúi đầu nhìn hai cánh tay mình, trên đó đầy vết thương, máu đỏ nhầy nhụa, không còn vẻ trắng nõn, mịn màng như trước. Mặc dù rất đau nhưng cô vẫn nghiến răng, hai tay ôm đầu, chờ đợi trận đòn kế tiếp.

Bắt gặp động tác chậm chạp và vô ích của cô, Tạ Hàm bật cười thành tiếng.

“Vút, vút.” Một âm thanh sắc nhọn, xé không gian truyền tới. Sau đó, cơn đau rát quen thuộc lại một lần nữa rơi xuống lưng cô.

Trước mắt Giản Dao tối sầm, cô gần như ngất lịm. Toàn thân cô chìm trong nỗi đau dời sông lấp bể, các cơ quan nội tạng như bị roi quất dịch chuyển khỏi vị trí. Nỗi đau đớn vô tận này bao giờ mới kết thúc? Làm thế nào mới có thể kết thúc?

“Ok.” Tạ Hàm bế Giản Dao lên khỏi mặt đất, đặt xuống chiếc giường nhỏ đầy vết máu. Động tác của hắn hết sức dịu dàng.

“Cô có muốn kết thúc tất cả những chuyện này không?” Tạ Hàm cất giọng nhẹ nhàng, giống như hắn có thể nhìn thấu nội tâm cô.

Giản Dao nấc nghẹn, không trả lời câu hỏi của hắn. Tầm mắt của cô vẫn mơ hồ. Cô lờ mờ nhìn thấy ngón tay mình túm chặt ga trải giường rồi buông lỏng, túm chặt rồi lại buông lỏng… Cứ như vậy, thần kinh của cô mới có thể tập trung một chút. Cô nhắc nhở bản thân, không thể bị hắn chi phối, không thể từ bỏ sinh mệnh!

“Viết đi!” Giọng nói của hắn là âm thanh duy nhất trong thế giới đau đớn này. Giọng nói đó đầy mê hoặc. “Cô có muốn kết thúc không? Chỉ cần cô viết ra. Nếu không phải vì Bạc Cận Ngôn, cô vốn là một phụ nữ bình thường, vui vẻ, có cuộc sống như bao người khác, đâu phải chịu nỗi đau như ngày hôm nay?”

Một nỗi chua xót dấy lên trong lòng Giản Dao. Đúng vậy, nếu không phải vì Bạc Cận Ngôn, cuộc đời cô sẽ khác. Cô sẽ sống trong thế giới rực rỡ ánh mặt trời, chứ đâu phải ở trong bóng tối sâu không thấy đáy như bây giờ!

Nước mắt lại dâng tràn khóe mi. Lời nói của Tạ Hàm khiến trong lòng cô chỉ niệm thầm một cái tên: Bạc Cận Ngôn, Bạc Cận Ngôn…