Chương 74

Lăng Tinh đi thật.

Dận Liên ở trong sơn động một bước không rời chờ nàng ba ngày. Hắn đứng ngồi không yên muốn đi tìm nàng, nhưng lại sợ Lăng Tinh quay về không tìm thấy hắn, hắn biết nội đan của Lăng Tinh ở chỗ hắn, nàng nhất định sẽ không đi xa, nàng nhất định vẫn còn ở đây, chỉ là mấy ngày trước hắn nóng giận nặng lời khiến nàng không dám trở về thôi.

Dận Liên không phải kẻ ngốc, sau khi bình tĩnh lại trong lòng hắn rõ hơn ai hết, ngày đêm bên nhau, hắn vẫn chưa hồ đồ đến mức ngay cả chân tình hay giả ý cũng không phân rõ. Lúc đó chỉ là hắn giận quá thôi.

Trong gió tuyết bỗng nhiên truyền đến mùi máu tanh nồng đậm, mấy ngày nay cảm quan của hắn linh mẫn hơn trước rất nhiều, vừa ngửi đã biết đó là máu Lăng Tinh…

Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên cảm giác bất an. Hắn xông ra cửa động lần theo mùi máu.

Dưới chân Thương sơn, một nữ nhân áo đỏ treo trên cành cây khô, toàn thân nàng đầy máu, máu nhỏ tí tách xuống mặt đất bị tuyết hút vào, trong gió lạnh rít gào chỉ có nàng là không còn hơi thở.

Dận Liên từ từ đi về phía dưới nàng, hắn ngây ngốc ngẩng đầu lên nhìn nàng, thế giới bị ánh nắng chia cắt từ từ sụp đổ trong mắt hán, chỉ còn lại thân thể vỡ vụn của Lăng Tinh, và đôi mắt còn chưa nhắm của nàng.

“Lăng Tinh…”

Trong gió lạnh kêu gào thê lương dưới chân Thương sơn, hắn dường như nghe thấy giọng nói của Lăng Tinh “Nhưng ta vẫn muốn nhìn thấy huynh.” Đôi mắt chưa nhắm lúc này từ từ khép lại.

Hắn đã kịp nhìn nàng lần cuối.

Hắn ôm mặt khuỵu xuống, giữa những ngón tay che đi biểu hiện trên mặt, huyết lệ trào ra, không rõ là đau đớn, là hối hay là hận. Không phải hắn thật lòng muốn đuổi nàng đi, chỉ là… chỉ là hắn không ngờ rằng chia xa lúc đó lại là vĩnh biệt…

Có tiếng bước chân sột soạt, hắn nhìn về truy binh của Sơn An vương phủ đang vây lấy hắn từ xa, máu đỏ trong mắt dấy lên sát ý không gì khống chế nổi.

Hai mươi năm sau.

Huyết kỳ lân một mình diệt Sơn An vương phủ, thiên hạ kinh hoàng.

Trên đỉnh Thương sơn, Dận Liên lặng yên nhìn gió tuyết đầy trời, trong lòng trống trải đến mức gió lạnh cũng không thổi vào được.

“Ngươi lại đến rồi.”

Tiếng chuông bạc dần lại gần cuối cùng dừng sau lưng hắn: “Cái hẹn hai mươi năm, ngươi hứa hôm nay sẽ giao đồ cho ta, ta đến để lấy đi.” Thân hình nữ nhân trắng như muốn hòa làm một thể với bầu trời thê lương, giọng nàng khàn khàn giống hệt người trong lòng Dận Liên, nhưng trong giọng nàng lại không có chút cảm tình.

Dận Liên cong môi. Tay phủ lên ngực, “Đại thù đã báo, ta có nội đan Kỳ lân cũng vô ích, ngươi muốn lấy thì lấy đi.”

Bạch Quỷ lấy bút ra nhẹ điểm sau lưng Dận Liên, lúc nội đan Kỳ lân được lấy ra, Dận Liên bàng hoàng nói: “Nếu ngươi tới sớm một chút, lấy nó đi trước khi Lăng Tinh tìm được ta thì tốt biết mấy.”

“Thứ ta cần chẳng qua là hối hận ngươi đặt trên nội đan Kỳ lân thôi.” Bạch Quỷ im lặng một hồi rồi lên tiếng: “Báo được thù có cảm thấy vui chút nào không?”

“Không.”

Hắn làm nhiều việc như vậy, liều cả đời để báo thù, quay đầu nhìn lại mới cảm thấy tất cả những gì mình làm đều không bằng một nụ cười Lăng Tinh cho hắn khi còn sống. Hắn hối hận vì lúc xưa bản thân quá vô tình và ngu xuẩn. Đau và hận như vậy thì có báo thù, có nhiều máu tươi hơn nữa cũng không cách nào tiêu trừ được.

Thứ hắn muốn chuộc, thứ hắn muốn bù đắp sớm đã bị năm tháng lạnh nhạt xóa nhòa, không thể nào tìm lại được nữa.

Đầu bút rời lưng Dận Liên, nội đan Kỳ lân dính trên đầu bút bị kéo ra. Ánh mắt Dận Liên trống rỗng, thân hình ngã thẳng xuống vách núi vạn trượng. Phiêu linh như gió tuyết mãi không ngừng trên đỉnh Thương sơn.

Bạch Quỷ chụp lấy nội đan, nhìn về nơi trời đất hòa làm một ở phương xa, cất giọng than: “Con quỷ thứ chín mươi bảy, vẫn còn ba con…”