Chương 74: điều kiện

Tề Hiên nhận được điện thoại của ông Lâm, nói Diệp Tầm Phương chạy đến biệt thự tìm Ngãi Giai Giai gây phiền toái, vì vậy vội vàng chạy về, vừa vặn bắt gặp một màn này. .

“Diệp Tầm Phương, tôi đã cảnh cáo cô, không được phép lại ra tay với Ngãi Giai Giai, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.” Tề Hiên lãnh mạc mà trừng mắt Diệp Tầm Phương, lực đạo trong tay không ngừng tăng thêm, toàn thân tản ra sát khí, rất giống như muốn đem Diệp Tầm Phương bóp chết.

Khi thấy năm ngón tay trên mặt Ngãi Giai Giai thì lòng của anh liền bị nhéo đau. Vết thương ở chân Giai Giai còn chưa khỏe, trên mặt lại bị thương nữa rồi, đáng giận.

“A —— anh buông tay, đau quá.” Diệp Tầm Phương o o kêu đau và nói, cố gắng giãy, nhưng mà giãy không được, vì lực đạo của Tề Hiên thật sự là rất lớn.

“Cô cũng biết đau, vậy lúc cô đánh người sao không suy nghĩ, người khác cũng sẽ đau?” Tề Hiên cười lạnh nói, lực đạo lại tăng lên một chút.

“A ——” Diệp Tầm Phương đau kêu to, nhịn đau đớn ở cổ tay, rống to với Tề Hiên, “Anh dám đối với tôi như vậy, anh phải biết có kết cục thế nào.”

Tề thị còn cần cô, cho nên cô dám cam đoan, Tề Hiên không dám đối với cô như thế.

“Cái dạng gì, hiện tại không phải là cái dạng này ư, cô đã đình chỉ chi trợ cho Tề thị, cho nên cô đối với tôi mà nói đã không còn bất luận uy hiếp gì, Tề thị mất thì mất, tôi có thể lập trở lại, nhưng mà nếu cô dám bắt nạt Giai Giai, tôi hiện tại khiến cho cô trả giá thật nhiều.” Tề Hiên dùng sức bóp tay Diệp Tầm Phương, cảnh cáo.

“Tề Hiên, tôi có thể chi trợ Tề thị một lần nữa, để cho Tề thị khỏi phải phá sản, nhưng mà điều kiện chính là anh phải lấy tôi.” Diệp Tầm Phương cười lạnh nói, nhịn xuống cơn đau kịch liệt ở cổ tay.

Tề Hiên yêu Ngãi Giai Giai như vậy, cô liền cố tình muốn chia rẽ bọn họ, làm cho bọn họ vĩnh viễn không thể cùng một chỗ. Đây chính là kết cục mà bọn họ đắc tội với cô.

Hai người yêu nhau không thể cùng một chỗ, loại cảm giác này nhất định vô cùng thống khổ a.

“Nằm mơ, cưới loại phụ nữ như cô về, nhất định hàng đêm tôi sẽ có cơn ác mộng.” Tề Hiên châm chọc nói, sau đó dụng lực hất lên, vung Diệp Tầm Phương lên trên ghế sa lon.

“A ——” Diệp Tầm Phương kinh hoảng mà kêu một tiếng.

“Thiếu chủ, anh không sao chớ.” Sau khi Tề Hiên hất Diệp Tầm Phương ra, Ngãi Giai Giai đã đi lên, kiểm tra tay Tề Hiên, xem anh có bị thương không.

“Yên tâm, anh không sao, nhưng mà mặt của em ——”

Dấu tay trên mặt Ngãi Giai Giai làm anh thấy rất đau lòng, thực hận không thể để lại dấu tay trên mặt anh.

“Không có việc gì, đau một lúc thì tốt rồi.” Ngãi Giai Giai cười và nói, để cho Tề Hiên an tâm.

“Tề Hiên, anh đối với tôi như vậy, anh nhất định sẽ hối hận, tôi sẽ khiến anh trở về cầu xin tôi.” Diệp Tầm Phương tức giận rống to với Tề Hiên.

Đáng giận, tại sao những người này không thể thuận ý của cô, không nên đối nghịch với cô.

“Cút đi.” Tề Hiên không để ý tới Diệp Tầm Phương, thái độ đối với cô ta vô cùng ác liệt.

Đối với con đàn bà này, thái độ của anh chính là không thể chịu nổi.

“Hừ, anh có thể suy nghĩ cho kỹ, nếu như Tề thị ngã, cha anh Tề Hùng có thể sẽ tức chết , mà chú của anh Tề Triển thì càng có cơ hội đem anh diệt trừ, đến lúc đó anh gặp phải cái cục diện gì.” Diệp Tầm Phương đắc ý nói.

Cô chính là biết rõ Tề Hiên, cô biết rõ nhược điểm của Tề Hiên ở nơi nào, một là Ngãi Giai Giai, một là Tề thị, đã cô không đụng được Ngãi Giai Giai, như vậy phải đi động Tề thị, xem Tề Hiên lựa chọn như thế nào.

Tề thị là mẹ của Tề Hiên dùng tánh mạng đổi lấy, nó thực là rất quý đây!

“Cút đi ——” Tề Hiên tức giận rống to, cũng không có nói có nguyện ý tiếp nhận điều kiện Diệp Tầm Phương đưa ra hay không.

Vốn chỉ là muốn cùng người đàn bà này đính hôn mà thôi, mà bây giờ rõ ràng phát triển đến phải kết hôn với người đàn bà này, ghê tởm.

Ngãi Giai Giai nhìn thấy trên mặt Tề Hiên tất cả đều là bất đắc dĩ, tâm cũng đau theo.

Thiếu chủ gặp phải khó khăn, hơn nữa là một khó khăn vô cùng lớn, cô biết rõ thiếu chủ không muốn Diệp Tầm Phương, nhưng mà Tề thị lại cần Diệp Tầm Phương, cho nên thiếu chủ thật khó khăn, cô nên làm cái gì bây giờ cho phải đây?

“Tề Hiên, tôi cho anh thời gian một ngày suy nghĩ kỹ càng, đem thời gian chúng ta đính hôn đổi thành thời gian kết hôn, tôi tính xem, hình như chỉ có hai ngày. Nghĩ cho kỹ rồi gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ mở máy hai mươi bốn tiếng đồng hồ chờ anh, ha ha ——” Diệp Tầm Phương điên cuồng cười to, sau đó đi ra ngoài cửa, đi tới cửa thì lại ngừng lại, quay người lại, nhìn Ngãi Giai Giai, nhíu mày nói, “Ngãi Giai Giai, nếu như cô cũng suy nghĩ kỹ, nhớ rõ liên lạc với tôi đó!”

Diệp Tầm Phương nói xong, lại là một trận cười thoải mái, chính là cười ha hả đi ra ngoài.

“Giai Giai, Diệp Tầm Phương vì sao nói muốn em nghĩ cho kỹ, cô ta rốt cuộc nói cái gì với em?” Tề Hiên sốt ruột hỏi.

Ngãi Giai Giai đầu óc thì trì độn, người thì ngốc, người khác nói vài câu có thể đem cô lừa gạt đi, anh thật lo lắng Diệp Tầm Phương nói bậy gì đó với Ngãi Giai Giai?

“Không nói gì, nói đúng là một vài lời không dễ nghe…, nói em là Ma Tước gì đó.” Ngãi Giai Giai xấu hổ nói.

Cô không thể để cho thiếu chủ biết rõ Diệp Tầm Phương vừa rồi nói giao dịch với cô, hiện tại thiếu chủ đã đủ phiền toái rồi, cô không muốn tăng thêm cho anh phiền toái một lần nữa.

“Chỉ là như vậy thôi sao?” Tề Hiên nghi vấn .

“Chỉ là như vậy mà thôi, Diệp Tầm Phương cô ấy chỉ nói là em là con Ma Tước, không xứng với thiếu chủ, đả kích em mà thôi. Chính là mặc kệ xứng hay không xứng, em cũng sẽ không rời khỏi thiếu chủ .” Ngãi Giai Giai ngây thơ nói, cố gắng đem tâm tình của mình bởi vì nói dối nên chột dạ mà che dấu đi.

“Lúc này em lại trở nên thông minh, nhưng anh yêu thích Giai Giai như vậy.” Tề Hiên cưng chìu nói, nhưng mà lúc này mới chú ý tới năm ngón tay trên mặt cô, hơn nữa so với vừa rồi càng sưng hơn.

“Giai Giai, mặt của em còn đau không?”

Diệp Tầm Phương chết tiệt, rõ ràng ra tay nặng như thế, đánh cho mặt Ngãi Giai Giai đều xuất hiện vết máu .

Tề Hiên bởi vì năm ngón tay trên mặt Ngãi Giai Giai mà vô cùng tức giận, hận không thể đem cái Diệp Tầm Phương kia tháo thành tám miếng.

“Thiếu chủ, không có chuyện gì, em không đau.” Ngãi Giai Giai cố gắng cười, dùng cái này để dỗ dành Tề Hiên, không để cho anh khổ sở quá.

“Không đau mới là lạ, ngoan ngoãn ngồi yên, anh đi lấy thuốc rượu thoa cho em.” Tề Hiên lôi kéo tay Ngãi Giai Giai, để cho cô ngồi vào trên ghế sa lon, sau đó chính mình đi tìm rượu thuốc cùng vải bông.

Bà Lâm nhìn đến hai người bọn họ thân mật như thế, không muốn quấy rầy bọn họ, vì vậy lui xuống.

Diệp Tầm Phương bực tức vội vàng đi ra cửa chính của biệt thự, còn quay đầu lại hung tợn trừng mắt liếc. Trong mắt lộ vẻ hận ý cùng tức giận.

“Tề Hiên, Ngãi Giai Giai, các người chờ đó cho tôi, tôi xem các người có thể cười đến khi nào.”

Tề Hiên, người đàn ông này còn rất có khí phách, không như bọn đàn ông khác, chỉ biết vây quanh cô, nếu như thu phục được người đàn ông này, hình như không tồi.

Diệp Tầm Phương cười đắc ý, ảo tưởng chính mình mặc áo cưới màu trắng, nắm tay Tề Hiên đi vào lễ đường, kết thành vợ chồng.

“Tề Hiên, anh sẽ là người đàn ông của tôi, nhất định sẽ như vậy.” Diệp Tầm Phương rất có tự tin mà cười nhẹ một tiếng, mới xoay người rời đi.

Tề Hiên là cô đã định rồi, cho nên Ngãi Giai Giai bắt buộc phải rời khỏi Tề Hiên, như vậy cô mới có cơ hội.